pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342750

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2750 lượt.

nh. Tôi ngắm nó mãi rồi mới đưa vào miệng. Ui, ăn y hệt ở cửa hiệu luôn đó, ngon lắm lắm.
_Em, ngon chứ? – anh nhìn tôi, chờ đợi.
Tôi cắn một miếng bánh nữa rồi mới gật đầu, ngon ghê cơ.
_Anh cũng ăn đi ạ, hì hì.
_Không, em ăn đi, quà cho em cơ mà. – anh cười hiền.
Tôi đang nhìn miếng bánh, thấy anh bảo không ăn liền ngẩng lên…lườm anh. Rồi tôi dùng tay quệt luôn một miếng kem rồi…phết ngay lên mặt anh.
_Không ăn này. – tôi lè lưỡi, cười gian.
Đình Phong đưa tay sờ lên kem, rồi bỗng bôi ngay nó lên mặt tôi. Thế là tôi không chịu thua cầm thìa kem chạy vòng quanh đuổi anh để trát kem lên mặt anh. Thế là hai bọn tôi cùng đuổi nhau chạy ra chạy vào.
Đúng lúc tôi đang quay lại bôi kem lên mặt anh thì bỗng…tôi vấp hai chân vào nhau và ngã ngửa ra sau, chỉ còn biết nhắm tịt mắt chờ tiếng “rầm” của cơ thể tôi đổ xuống. Nhưng may sao có một bàn tay nào to lớn lắm đỡ lấy lưng tôi. Hình như là tôi đã ngã xuống giường rồi thì phải. Đơ người mất một lúc, tôi mới mở mắt ra nhìn. Và, tôi bắt gặp ánh mắt của anh. Đôi mắt nâu nhìn tôi dịu dàng, âu yếm lại ngập tràn tình yêu thương. Tôi cũng nhìn vào mắt anh. Tim tôi, nó lại bắt đầu loạn nhịp rồi, hai má tôi nóng bừng và cơ thể tôi run lên vì bối rối. Tôi nhìn anh rồi nhắm mắt, để cảm nhận được cái ôm chặt hơn của anh và cả hơi thở của anh ngày càng gần hơn. Tôi gần như nghẹt thở, tim đập dồn dập dồn dập. Tôi không biết mình đang mong chờ gì ở anh nữa, một nụ hôn ngọt ngào chăng? Có phải không vậy. Ôi, lí trí của tôi, nó không còn tỉnh táo nữa rồi, chỉ có con tim là đang rạo rực vì anh thôi.
Bỗng, anh lỏng dần tay và buông hẳn tôi ra. Tôi nằm phịch một cái xuống giường. Sau một vài giây bối rối, tôi mở to mắt và nhìn xung quanh, anh đang ngồi bên cạnh nhưng quay lưng lại với tôi.
_Vịt…vịt con, mình phải ăn bánh thôi, không nó cứng mất bây giờ.
Có lẽ anh cũng bối rối vì chuyện vừa rồi. Tim tôi cũng chưa khỏi loạn nhịp đây.
_Vâng…vâng ạ.
Rồi tôi và anh cùng đút bánh cho nhau. Anh không nói gì về chuyện vừa nãy nữa nên tôi cũng thế. Cử chỉ bây giờ có hơi gượng gạo vì cả hai đều vẫn còn đang ngại ngùng. Về phần tôi, tôi còn thấy xấu hổ nữa. Tôi mong chờ gì ở Đình Phong chứ, khi mà thấy anh buông tôi ra tôi lại có cảm giác hụt hẫng. Phải rồi, anh đã có người yêu, sao có thể làm thế với tôi được. Tôi cũng đã có chồng là Hạo Du, đâu phải là tôi không yêu anh ấy.
Haiz, nhưng mà…nếu lúc đó anh có hôn tôi thật, thì không biết sẽ còn chuyện gì xảy ra nữa khi mà lí trí đã không còn làm chủ được bản thân tôi.
Ngồi ăn hết sức im lặng trên giường, ăn hết được một nửa trái tim, tôi bắt đầu thấy no no, Đình Phong cũng không ăn nữa từ nãy. Tôi thở hắt một cái, rồi nhìn anh, cười tươi:
_Anh ơi, em no rồi.
_Vẫn còn một nửa cơ mà, em ăn thêm đi chứ. – anh nói mà mắt không nhìn vào tôi.
_Nhưng em thấy no rồi, hì.
_Ừ, vậy thôi. Thế tí em mang bánh về nhé, bỏ đi cũng phí, anh không hay ăn đồ ngọt, hì.
_Vâng ạ.
Tôi nhoẻn cười, nhìn anh cười gượng mà buồn cười quá, chưa bao giờ thấy anh như vậy. Má Đình Phong lại còn đỏ đỏ nữa chứ, à, không, hình như, cả mặt anh.
Tôi vội đưa tay lên sờ trán anh. Ôi, Đình Phong lại sốt rồi thì phải, thấy hơi nóng nóng. Tôi đưa tay lên sờ trán mình thì thấy anh đúng là nóng hơn hẳn.
_Hic, Đình Phong, anh lại sốt rồi. Người anh nóng lắm.
_Anh thấy bình thương mà, chỉ…hơi mệt thôi.
_Hic, tại anh mới khỏe mà đã đi ra ngoài lạnh thế rồi. Cô y tế chẳng bảo phải giữ ấm người đó sao. Để em vào lấy khăn ướt chườm cho anh.
_Hì, không sao đâu. Chắc là chỉ sốt nhẹ thôi ý mà.
_Không được. Anh ngồi đấy chờ em.
_Không sao đâu. Anh còn phải dọn dẹp đồ trong bếp nữa, bừa bộn lắm.
_Haiz. Thôi được rồi, vậy anh đi nghỉ tí đi. Để em dọn dẹp đồ trong bếp rồi ra với anh.
_Ơ, không được, cứ để đấy anh dọn cho.
_Nào, em nói có nghe không. Nằm nghỉ tí đi. Dọn rồi em ra. Yên tâm, việc dọn dẹp với em là rất đơn giản mà.
Tôi cười nhẹ rồi sắn tay áo vào bếp ngay, không để Đình Phong nói thêm gì. Đứng ở trong ngó ra, thấy Đình Phong đã chịu nằm xuống giường, tôi mới yên tâm mà bắt đầu rửa dọn.




Nhà Tú Giang
9.30 p.m
“Rầm”
_Cô Gia Nhi, cô đợi đã, cô chủ đang học không muốn ai làm phiền cả.
Đang ngồi ôn bài cho bài thi ngày mai, tôi chợt bị làm mất tập trung bởi tiếng sập cửa đến “rầm” một cái. Gia Nhi, chị ta lại đến nhà tôi làm phiền đây.
“Rầm”
Chị ta tức giận nói một hồi rồi bỏ về. Tôi thở dài ngao ngán. Từ trước đến giờ, đúng là chị ta nói “xử” ai thì người đó một là sẽ sợ hãi quá mà chuyển trường, hai là không có…khả năng để đi học nữa luôn. Mà sao Tiểu Minh lại dây vào Đình Phong cơ chứ, không lẽ cũng chỉ vì vẻ bề ngoài sao. Nhưng mà…tôi thấy hai người đúng là thực sự yêu thương nhau mà.
Haiz, mà còn mối quan hệ thân thiết khác thường giữa Hạo Du và Tiểu Minh nữa. Rõ ràng là có điều gì đó tôi không được biết mà. Lúc hỏi Tiểu Minh thì là nhờ đưa về, hỏi Hạo Du thì lại bảo không gặp. Sao Hạo Du lại nói dối tôi cơ chứ, nếu chỉ vì nh