Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342767

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2767 lượt.

y, thở dài. Lại khóc rồi, lại bị tổn thương rồi, lại…do tôi. Tôi chỉ muốn tốt cho cô ấy thôi mà, nhưng lại làm cô ấy buồn mất rồi. Tôi lại thở dài. Bỗng mẹ tôi đến bên rồi vỗ vỗ vai tôi.
_Hạo Du, sao con bé lại khóc?
_Con đâu có biết. Tại cô ấy đòi vào phòng con…
_Hạo Du, mẹ biết, người con yêu không phải Tiểu Minh. Nghe lời bố nên con mới đồng ý hôn sự này, phải không?
Mẹ tôi vừa nói vừa nhìn vào mắt tôi, dịu dàng. Tôi chỉ im lặng rồi khẽ gật đầu. Bà xoa đầu tôi rồi tiếp tục nói:
_Mẹ không bắt ép con phải yêu ai, cũng không thể. Nhưng Tiểu Minh là một cô gái tốt, con đừng làm con bé tổn thương. Mẹ nghĩ nó có tình cảm với con thật đó.
Điều này thì tôi cũng không biết nữa. Tiểu Minh chưa bao giờ nói yêu tôi nhưng mà…Dù cô ấy có yêu tôi thật thì tôi cũng không thể làm khác được. Mà tôi cũng đâu muốn làm cô ấy tổn thương, là tự cô ấy cứ làm khổ mình thôi đó chứ. Nếu cô ấy chịu từ bỏ cuộc hôn nhân này, thì cô ấy không phải buồn, tôi cũng chẳng phải khó xử nữa. Như vậy chẳng tốt hơn cho cả hai hay sao.
Dù vậy, tôi vẫn gật đầu vâng nhẹ để mẹ khỏi phải phiền lòng.
_Thôi được rồi, bây giờ con vào bếp giúp con bé đi. – mẹ tôi vừa nói vừa đẩy tôi về phía bếp.
_Con thì giúp được gì chứ, mẹ biết thừa con không biết nấu ăn mà. – tôi nhăn mặt.
_Nào, nghe mẹ đi. Bảo với con bé là bố mẹ vợ con không đến được nhé.
Nói rồi mẹ tôi lại đẩy tôi vào bếp. Tôi miễn cưỡng đi vào trong. Tôi thì giúp được gì chứ, khéo lại vướng chân cô ấy. Mà cô ấy coi bộ cũng đảm đang đó chứ, đâu có cần tôi giúp gì nào.
Tôi vào ngồi xuống ghế rồi lên tiếng:
_Này, tôi giúp gì được không?
_A, dạ, à, không ạ. Anh cứ ra ngoài nói chuyện với mẹ đi, em có thể tự làm được. – cô ấy nói mà không nhìn tôi lấy một lần nữa. Nhưng nghe giọng chắc cũng bình thường lại rồi, cô ấy sao dám giận tôi chứ.
_Ừ, mà bố mẹ cô hôm nay không đến được đâu.
_Ơ vậy ạ, chán nhỉ.
Cô ấy nói rồi thở dài thườn thượt, chắc cũng nhớ bố mẹ lắm, con gái mà. Tôi đôi khi cũng còn thấy nhớ.
_Anh ơi, anh lấy cho em một cái đĩa với ạ, em không với tới.
Tiểu Minh vừa nói vừa quay ra nhìn tôi, mắt long lanh. Tôi đứng ngay dậy rồi ra lấy giúp, không nói lời nào. Có thế mà cũng không với tới, đúng là nấm lùn mà. Mà sao…trán cô ấy đẫm mồ hôi thế kia, trong bếp nóng đến vậy sao. Nghĩ rồi, tôi liền vào trong phòng tắm lấy khăn ra rồi lau đi cho cô ấy.
_Anh… – chợt Tiểu Minh gạt tay tôi ra rồi lùi lại, cứ như sợ tôi làm gì vậy.
_Sao thế, lại đây. Trán cô ướt đẫm mồ hôi kia kìa.
Để tôi nói một lúc, cô ấy mới lại gần để tôi tiếp tục lau cho. Nhìn mái cô ấy kẹp lên ngố thật. Má còn hồng hồng nữa chứ. À, ra là ngại, hihi.
Lau sạch mồ hôi cho Tiểu Minh rồi, tôi mới mang cất khăn đi rồi lại ra đứng cạnh cô ấy. Bỗng Tiểu Minh quay ra nhìn tôi:
_Hạo Du này.
_Gì thế?
_Em cứ thấy mệt mệt sao ý.
_Mệt gì chứ, làm biếng hả. Mới vào bếp được tí xíu đã kêu mệt.
Tôi nói giọng trêu chọc, cười cười. Tiểu Minh nghe tôi nói vậy thì không nói thêm gì nữa. Cô ấy lại quay ra tiếp tục xào nấu gì đó. À, ra là khoai tây chiên, vàng rộm, thơm lừng, nhìn ngon thật.
_Anh ơi…
Tôi chưa kịp thưa thì Tiểu Minh đã đút ngay một miếng khoai tây vào miệng tôi. Ý, nóng, phù phù…
_Hihi, nóng lắm hả anh. Thổi thổi bớt đi rồi ăn miếng nữa nào, miếng này em thổi bớt nóng rồi đây.
Nói rồi Tiểu Minh lại đút thêm cho tôi một miếng, ăn cũng ngậy ngậy, ngon ngon, nhưng không bằng Tiểu Giang làm. Mà lâu lắm rồi tôi không được ăn khoai tây do em chiên. Ôi, tự nhiên nhắc đến nhớ quá, từ chiều đến giờ tôi nhắn tin mà vợ yêu cũng không thấy nhắn lại nữa. Hay là giận tôi thật rồi, hic, khéo lại vậy.
_Hai đứa…
Nghe có tiếng, tôi vội quay ra, là bố tôi, chắc hôm nay mẹ gọi nên bố mới về sớm.
_Bố ạ. – cả tôi và Tiểu Minh đồng thanh.
_Tiểu Minh, con đang nấu bữa tối đó hả.
Bố tôi đi đến gần chúng tôi rồi xoa đầu Tiểu Minh. Coi kìa, tôi lâu rồi mới về nhà đó, chẳng để ý gì đến tôi cả là sao. Tiểu Minh thì cứ cười tươi roi rói vì được bố tôi khen là đảm đang.
_Cái thằng này, không giúp vợ gì đi, đứng đây ăn vụng à. – bố tôi vừa nói vừa gõ gõ đầu tôi.
_Bố…lâu lắm rồi con không về nhà đó. Sao bố chẳng thương con gì cả. – tôi thề, đó là câu làm nũng đầu tiên kể từ khi tôi chuyển ra ở riêng mà tôi nói với ông.
_Không thương anh mà tôi lấy cho anh một cô vợ xinh xắn lại khéo tay thế đây à, hả?
_Bố…con đâu được như thế.
Nhìn cái mặt kìa, được khen chẳng sướng quá lại còn giả bộ.
_Bố, bố với anh cứ ra ngoài đi ạ, con nấu sắp xong rồi ạ, hì hì.
_Ừ, bố ra ngoài đây, cho hai đứa riêng tư nhé – rồi bố tôi còn ghé tai tôi, nói nhỏ – ở lại mà giúp vợ, nghe chưa.
Để lại cho tôi một cái nhìn…đáng sợ, bố tôi bỏ tôi lại với Tiểu Minh và đi ra ngoài. Sao bố tôi lại yêu quý Tiểu Minh hơn cả tôi nữa. Hình như là từ khi tôi còn bé, hai gia đình đã thân nhau rồi thì phải. Tôi nhớ là trước kia tôi đã biết cô ấy, mặc dù đó chỉ còn là những mảnh kí ức vụn vặt còn sót lại, lâu lắm rồi, mười năm rồi chứ đâu phải ít. Đó là lúc tôi năm tuổi hay nhỏ hơn,