Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342766
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2766 lượt.
một con nhỏ đáng ghét rất hay sang nhà tôi, nó nói nhiều kinh khủng, lại mít ướt nữa. Thế mà bây giờ, “nó” đã trở thành vợ của tôi đây.
_Hạo Du, anh đang làm gì đấy, mời bố mẹ vào giúp em với, em dọn xong hết rồi.
Tiểu Minh vừa nói vừa quệt mồ hôi lấm tấm trên trán. Tôi quay ra thì thấy đúng là cô ấy đã dọn xong hết rồi, bát đũa cũng lấy được cơ đấy. Mà, có mỗi một mâm cơm thôi mà sao nhìn có vẻ mệt thế chứ, chắc lại giả vờ chứ gì, biết bố mẹ tôi quý đây mà.
Chẳng nhìn cô ấy lâu nữa, tôi đi ngay ra phòng khách rồi mời bố mẹ vào ăn cơm. Nhìn mâm cơm Tiểu Minh nấu cũng ngon mắt đấy chứ, bố mẹ tôi lại khen tấm tắc rồi kìa. Khi nào tôi có thể danh chính ngôn thuận đưa Tiểu Giang về nhà, lúc đấy, hẳn bố mẹ tôi sẽ khen Tiểu Giang không ngớt lời cho xem, em cực kì đảm đang mà, hihi. Đấy, nhắc đến là lại nhớ vợ yêu rồi, ăn xong tôi phải nhắn tin cho em ngay mới được, chắc giờ này em đang học bài, hihi.
Phòng Đình Phong
7 p.m
“Vit con, sao em khong nhan lai cho anh, em gian anh that roi a” ( Vịt con, sao em không nhắn lại cho anh, em giận anh thật rồi à)
Lưỡng lự đến mấy lần tôi mới nhấn phím, send tin nhắn đó đi. Thật ra là trước đó tôi đã gửi đến mấy tin mà không hề có tin trả lời. Vịt con, em đang làm gì mà không nhắn lại cho tôi, cũng không nghe điện tôi gọi, hay vì em giận nên nhận được mà coi như không?
Ôi, nếu tôi là em, hẳn tôi cũng sẽ giận mình. Khi em cần được bảo vệ thì tôi đã không xuất hiện. Thật tồi tệ. Sáng nay tôi làm bài thi xong rồi ra sớm nên đã ra Miss…, đến lúc về đến trường mới biết tin vịt con của tôi bị bắt nạt. Nhưng lúc đấy đã quá muộn vì khi tôi đến Hạo Du đã đến và đưa Tiểu Minh đi rồi. Lúc nhìn thấy Tiểu Minh trên vai Hạo Du, tôi cũng muốn đến bên em lắm… Nhưng tôi đoán là em đã ngã vào lòng Hạo Du và hẳn là em đã gọi tên nó nhiều lắm, còn rất vui khi nó đến cứu em. Còn tôi thì là một thằng tồi, hẳn là vậy rồi.
“Vit con, em gian anh lam a, fai khong?” (Vịt con, em giận anh lắm à, phải không?)
Tôi bật dậy, vớ lấy cái điện thoại rồi nhấn liền một tin nhắn. Haiz, không ổn rồi, thì rõ là em giận tôi, tôi còn hỏi thế làm gì nữa. Xem nào…
“Dung nhu vay nua duoc khong, tra loi anh di ma, anh biet em co nhan duoc tin nhan cua anh ma” (Đừng như vậy nữa được không, trả lời anh đi mà, anh biết em có nhận được tin nhắn của anh mà)
Lần này viết xong, tôi gửi liền đi, cũng chẳng mong tin trả lời lắm. Vứt điện thoại sang một bên, tôi châm một điếu thuốc nhưng rồi lại dụi ngay nó đi. Lâu rồi tôi chẳng động đến điếu thuốc nào, chính xác là từ khi gặp em. Tôi đoán là em không thích tôi như vậy, cũng như đánh nhau nên mới cố gắng không hút trước mặt em. Kể ra thì tôi cũng chẳng phải nghiện gì, chỉ những lúc buồn buồn, mà từ khi quen em tôi nào có thấy lúc nào buồn. Em ở bên tôi, ríu rít như con chim chích chòe nhỏ xíu, lại hay cười, hay nói, hay mít ướt khiến người ta không lúc nào không để tâm được.
Nhiều lúc, tôi cứ nghĩ em là của tôi rồi nhưng lại không phải vậy. Như con chim chích chòe đậu vào lòng bàn tay tưởng chừng sẽ ở lại mãi mãi nhưng rồi lại bay đi mất, tôi với em chỉ như một nơi chốn bình yên để em dựa vào chứ chẳng thể ở bên mãi được. Đó cũng là lý do cho nỗi sợ hãi mơ hồ mà tôi gặp phải mỗi đêm, trong giấc mơ có em. Em, trong giấc mơ của tôi, như một thứ quả ngọt lành, căng đầy sức sống. Nó mang lại cho tôi mùi vị của hạnh phúc nhưng thực chất lại không phải của tôi. Đúng rồi, cứ cuối giấc mơ lại xuất hiện Hạo Du, hắn ở bên vịt con, và em cười hạnh phúc lắm.
Mấy hôm, giấc mơ cứ lặp đi lặp lại làm tôi…thấy sợ. Phải, tôi sợ mất em. Chuyện xảy ra hôm nay lại càng làm tôi thấy sợ. Em với Hạo Du làm vợ chồng, ở cùng nhà với nhau, lúc nào cũng ở bên như thế, nào ai đoán được sẽ có chuyện gì xảy ra chứ. Haiz, tôi nhắm mắt và nhớ đến câu chuyện em kể với tôi về bạn em, một mối tình đơn phương đau khổ. Phải chăng có là em, và cậu trai kia là Hạo Du? Có thể lắm, tôi đọc được tình cảm em dành cho tên đó trong mắt em. Mà thứ tình cảm đó lại lớn hơn tình cảm em dành cho tôi rất nhiều. Ôi, tôi ghen với Hạo Du, ghen với hắn. Hắn lúc nào cũng được bên cạnh em còn tôi thì không. Nhưng dù sao tôi cũng quyết định rồi, tôi phải nói cho em biết tình yêu tôi dành cho em nhiều đến thế nào. Chứ cứ để thế này, người ngốc nghếch như em sẽ không bao giờ biết mất. Rồi dù em có chấp nhận tình yêu của tôi hay không thì tôi vẫn cứ phải nói. Tôi cũng đã suy nghĩ kĩ rồi, cho dù em không yêu tôi, tôi vẫn hứa sẽ luôn ở bên và chăm sóc, bảo vệ em suốt đời.
* * * * * *
7.30 p.m
_Tiểu Minh, con ăn đi chứ.
_À, vâng.
Tôi cười gượng gạo rồi lấy đũa lật qua lật lại miếng sườn mẹ gắp cho tôi. Không phải nó không ngon (tôi làm tất nhiên là ngon rồi) mà bởi vì tôi cứ thấy khó chịu trong người nên chẳng muốn ăn, cứ thấy chóng mặt mới chết chứ. Không hiểu sao nữa, chắc tí nữa tôi sẽ bảo anh Hạo Du đưa về sớm, nghỉ ngơi còn học bài mai thi. Ôi, mệt thật, tôi muốn nằm luôn ra bàn quá, mắt hoa hoa nhìn rõ gì nữa, hic.
_Này, cô…à, em sao thế?
Chợt thấy một bàn tay đặt lên vai, t