Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342774
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2774 lượt.
ang mì ra cho em, đợi nhé!
Anh nói rồi xoa đầu tôi, cười hiền và chạy luôn vào bếp. Nhìn theo dáng anh, tôi khẽ cười thầm. Đình Phong lúc nào cũng ở bên tôi những lúc tôi cần nhất, an ủi, quan tâm tôi. Hôm qua tôi vẫn còn giận anh lắm nhưng giờ hết luôn rồi, anh như vậy sao tôi nỡ giận chứ.
_Vịt con, mì của em đây.
Đình Phong từ trong bếp đi ra mang trên tay hai hộp mì lớn, hơi nóng vẫn còn bốc lên nghi ngút, ngửi mùi mà thèm quá, đang đói mà. Tôi liền đón tay anh một hộp, hít hà mùi thơm của nó rồi cầm dĩa xúc ngay một sợi mì dài dài dài dài…^^
_Mời anh ạ.
_Ừ, em ăn đi.
Thế rồi cả hai cùng xì xụp ăn mì. Mì nóng ăn ngon ghê cơ. Thoáng chốc, hai anh em đã ăn hết hộp mì bự. Tôi xoa xoa bụng, thỏa mãn.
_Hà…no chưa vịt con?
_No lắm rồi ạ, hì hì.
_Ngại quá, để em phải ăn mì, hì.
_Sao đâu ạ, em thích ăn mà. Thực sự là mì anh…pha rất ngon^^
_Hì, vịt con này, chuyện hôm qua…
_Chuyện hôm qua…?
_Anh xin lỗi…xin lỗi em nhiều lắm…
Tôi ngẩn người vài phút rồi mới nhận ra vấn đề, chuyện hôm qua, tức là chuyện tôi bị đánh.
_Hì, không sao ạ. Nếu em là chị ấy, em cũng sẽ ghen mà. Thôi từ nay em sẽ không tỏ ra quá thân mật với anh nữa ^^ – tôi cười nhưng nói ra cứ thấy buồn buồn sao, hic.
_Chị ấy? Ý em nói đến Gia Nhi? Cô ta thì có quyền gì mà ghen chứ.
_Sao…sao lại không chứ? Chị ấy chẳng phải người yêu anh sao?
_Vịt con, em nói gì linh tinh vậy – Đình Phong bỗng kéo mạnh vai tôi quay về hướng anh rồi nhìn thẳng vào mắt tôi, hai bên lông mày nhíu lại, rõ là anh đang giận mà – anh không hề có cảm tình gì với cô ta cả, là cô ta cứ tự nhận là người yêu anh thôi, em hiểu không?
Là…tôi hiểu nhầm sao?
_Vậy ạ. Nhưng mà…dù sao thì, chị ấy cũng có vẻ rất thích anh mà. Chắc sau này em không dám đến gần anh nữa quá TT_TT
_Haiz, cô ta được anh cứu một lần rồi cứ bám riết lấy, loại con gái đanh đá như vậy ai yêu cho nổi chứ. Vịt con, em không phải sợ gì cả, sau này có anh bên cạnh, cô ta sẽ không dám làm gì em đâu.
_Nhưng em sợ lắm, sáng nay cũng bị dọa nữa… TT_TT – tôi làm mặt mếu, sáng nay đúng là sợ muốn chết luôn.
Tôi nói rồi, bỗng Đình Phong thở dài một cái rồi không nói gì nữa. Tôi cứ tưởng anh giận rồi nên vội vàng nắm lấy cánh tay anh, rung rung:
_Thôi, em không sợ nữa đâu, có Đình Phong bên cạnh rồi còn sợ gì nữa chứ, nhỉ.
Tôi nói rồi mà sao anh quay ra nhìn tôi, ánh mắt vẫn buồn lắm.
_Hic, Đình Phong, em làm anh giận rồi sao TT_TT
_Không có. Anh…đang tự trách mình không bảo vệ được em, để em phải chịu khổ rồi, em sợ lắm là phải.
_Không sao mà, anh đừng tự trách mình nữa. Cũng nhờ họ, em mới…được đi cắt tóc đó thôi. Anh nhìn tóc mới này, hì hì.
_Ừ, xinh lắm. Nhưng…em không giận anh chứ, vịt con? – Đình Phong vẫn hướng ánh mắt buồn sang tôi.
_Hì, hôm qua em rất giận, nhưng giờ thì hết rồi. Em biết anh lúc nào cũng tốt với em mà.
_Thực ra…hôm qua anh đến, thấy đã có Hạo Du đưa em về rồi, nên…
_Vậy ạ. Mà hôm qua anh có đến nhà em đúng không? Em bị đánh sợ quá nên ngất xỉu, không biết gì cả. Mà hôm qua em cũng gọi tên anh nhiều lắm đó.
_Vậy à.
Đình Phong nói rồi xị mặt ra làm vẻ tiếc nuối mà sao tôi thấy buồn cười thế chứ, cứ bịt miệng nhịn cười nhưng sao không nhịn được.
Thấy tôi cười, Đình Phong mặt đỏ gay, quay sang cốc đầu tôi đau điếng. Nhưng tôi lại càng buồn cười hơn.
_Vịt con, sao em cứ cười anh hoài.
_Hihi, thì em buồn cười.
Nói rồi tôi lại cười, lại còn chảy cả nước mắt ra nữa rồi. Nhìn mặt Đình Phong lúc này dễ thương kinh khủng luôn ý, hehe.
Đình Phong quay ra nhìn tôi, định giơ tay lên cốc đầu nhưng rồi lại bỏ xuống, vẻ mặt như…cam chịu bị cười, hihi.
Thấy Đình Phong cứ ngồi im…đỏ mặt mà không nói gì, tôi cười một lúc rồi mới thôi cười được. Im lặng một lúc, tôi khều khều tay anh, gọi nhỏ:
_Anh này…
_Gì em?
_Hôm trước em gặp mẹ anh.
_Sao? Bà ta lại đế khóc lóc nhờ em thuyết phục anh về chứ gì?
_Sao anh biết.
_Toàn giả tạo cả. Em đừng tin bà ta, cũng đừng thuyết phục anh, anh không về nhà đâu. – giọng Đình Phong bỗng trở nên gay gắt.
_Anh…sao anh lại nói thế. Cô rất lo cho anh mà.
_Haiz, em ngây thơ quá đấy vịt con ạ. Bà ta chỉ giả vờ rỏ vài giọt nước mắt mà em đã tin rồi sao. Còn chẳng biết bà ta giờ đang ở bên vuốt ve gã đàn ông nào nữa.
_Đình Phong, dù sao cô cũng là mẹ anh, anh nói vậy mà được à. – tôi không giữ được bình tĩnh mà quát lên. Đình Phong rõ ràng đâu có ghét mẹ đến vậy mà lại nói thế chứ.
_Anh chỉ nói cho em biết sự thật thôi, một người đàn bà ghê tởm. Chính anh đã nhìn thấy bà ta ve vãn gã tài xế của mình, trong khi…tên đó…kém bà ta đến hai chục tuổi…
Đình Phong nói, mắt không nhìn tôi, môi anh run run như cố nói nốt những từ ngữ cuối cùng:
_…khi đó…anh mới lớp bảy.
_Đình Phong…
Tôi nhìn anh, run run vòng nhẹ tay ôm lấy. Anh nói bằng giọng xót xa, đau đớn như đang chạm đến đúng vết thương trong lòng, khiến nó rách toạc ra, rỉ máu. Khiến tôi…cũng thấy đau phần nào.
_Khi em nhìn thấy cô ấy khóc, em cảm nhận được điều gì đó rất thật. Em không n