Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342775
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2775 lượt.
ghĩ là sự giả tạo anh ạ.
Đình Phong nghe nhưng im lặng. Tôi lại tiếp:
_Dù thế nào thì, em tin, cô ấy vẫn luôn yêu anh. Tình cảm mẹ con không bao giờ giả dối đâu anh.
Lần này anh quay ra nhìn tôi, có lẽ là định nói gì đó nhưng lại thôi. Anh chỉ dịu dàng xoa đầu tôi rồi nới lỏng vòng tay tôi ra. Đây là lần đầu tiên anh từ chối cái ôm của tôi, có thể anh đang suy nghĩ về những gì tôi vừa nói chăng?
Im lặng…
Thời gian như ngừng trôi…
Không gian như dừng lại…
Trước sự im lặng của anh.
Hồi lâu, anh mới lại quay ra nhìn tôi, mặt buồn buồn.
_Dù sao thì…anh cũng không về nhà đâu.
Cuối cùng thì anh vẫn cố chấp như vậy. Tôi thở dài, mắt nhìn xa xăm chứ không nhìn anh.
_Anh…mất niềm tin về gia đình đến vậy sao?
_Cũng không hẳn.
Đáp lại thái độ nghiêm túc của tôi, anh nhún vai rồi nói một câu nửa vời.
_Vậy sao anh nhất quyết không về nhà?
_Haiz. Thôi được rồi, thế này đi. Anh em mình cá cược, nội dung gì tùy em. Nếu em thắng thì anh nghe lời em về nhà, nếu em thua thì em phải làm theo yêu cầu của anh. Được không?
_Ừm. Tạm chấp nhận.
_Cho em chọn nội dung cá cược đấy.
_Vậy thì…anh hãy đứng đầu trong kì thi lần này đi.
_Gì cơ?
Vừa nghe yêu cầu của tôi, anh đã hỏi lại ngay. Tôi biết mà, yêu cầu này đâu dễ gì chứ.
_Đứng đầu về điểm số trong kì thì lần này. – tôi nhắc lại rành rọt từng chữ.
_Đứng đầu về điểm số? Haha, vịt con, haha, anh không ngờ là em lại cho anh thắng dễ dàng như thế. Thôi được rồi, nếu em thua là em phải làm theo yêu cầu của anh đó nha, không được nuốt lời.
_Vâng, không nuốt lời.
Ngay sau lời hứa chắc nịch của tôi, anh lại phá lên cười. Sao tôi cảm giác như tôi đã thua ngay từ đầu vậy chứ, hic hic.
Sau đó, tôi đã hỏi anh rất nhiều về yêu cầu của anh nếu anh thắng nhưng anh đều không trả lời mà chỉ tỏ ra rất bí hiểm. Tôi nhìn anh, thở dài ngao ngán rồi quyết định đi ngủ. Có lẽ tôi nên dành sức cho môn thi chiều nay. Khổ thân Đình Phong không được ngủ vì phải ngồi trông tôi, hihi.
3.45 p.m
Tôi ngồi ở chân cầu thang bộ một mình, buồn bã chẳng biết phải làm gì bây giờ. Về nhà thì sợ Tú Giang vẫn còn ở cùng Hạo Du nên không dám về. Nhưng…cũng chẳng có chỗ nào để đi. Chán thật. Đáng lẽ ra lúc nãy tôi nên theo Tiểu Phần khi cô ấy rủ tôi về nhà chơi mới phải. Bây giờ thì thảm thế này đây. Chán thật. Ông trời sao chẳng thương tôi gì cả TT_TT
Ngồi dựa lưng vào tường, tôi cứ suy nghĩ miên man mãi. Không biết giờ này Hạo Du đang làm gì, anh ấy có đang vui vẻ với Tú Giang không nhỉ? Hẳn là vậy rồi còn gì TT_TT. Mà Tú Giang được gọi Hạo Du là chồng yêu đó, còn tôi đâu có được, ghen tị quá. Nhưng mà…thực ra tôi cũng chẳng có quyền gì mà ghen với cô ấy cả, cô ấy là người Hạo Du yêu cơ mà, bây giờ anh ấy có là chồng tôi thì mai sau cũng không thể, tôi chẳng có quyền gì ghen với “vợ tương lai” của anh ấy cả. Haiz, mà hôm nay, tại tôi mà Tú Giang còn khóc nữa, hai người còn cãi nhau (cũng may đã làm lành rồi) chắc vì chuyện hôm qua Hạo Du đưa tôi về.
Haiz, nhưng mà, tôi vẫn thấy giận Hạo Du lắm, dù anh có không coi tôi là vợ anh, ngôi nhà đó cũng là của chung mà, anh muốn đưa Tú Giang về cũng nên báo trước cho tôi một tiếng chứ, đằng này, cứ thế mà đưa cô ấy về. Nếu tôi không nghe được cuộc nói chuyện của hai người, thì có phải là đã có chuyện rồi không. Hạo Du đúng là chẳng coi tôi ra gì cả, haiz (từ nãy đến giờ không biết đã thở dài bao nhiêu cái, haiz).
Haiz (lại thở dài TT_TT), phải suy nghĩ xem sẽ phải đi đâu bây giờ đây. Tôi có nên làm phiền anh Đình Phong không nhỉ. Nhưng mà…quấy rầy anh cả trưa nay rồi, nếu cả bây giờ thì ngại quá, hic. Biết làm sao đây, muốn đi đâu cũng khó, mà tôi sao có thể ngồi mãi ở đây được, tí khéo lại bị bác bảo vệ đuổi về TT_TT. Hay…tôi cứ lên chỗ Đình Phong nhỉ, chỉ chờ anh ấy gọi Taxi hộ thôi, chắc cũng không làm phiền lâu lắm. Thôi cứ vậy vậy.
Quyết tâm một hồi, tôi khoác cặp rồi đứng dậy đi thẳng lên phòng anh. Hic, đứng ở cửa đây rồi tôi lại ngại quá, có nên gõ cửa không đây.
_Đình…
“Xoạch”
Tôi vừa mới cất lời, cửa bỗng bật mở, Đình Phong từ trong đi ra, nhìn thấy tôi cũng ngạc nhiên lắm.
_Vịt con, em vẫn chưa về sao, sao giờ này còn ở đây?
_A, dạ… – tôi đỏ bừng mặt, ấp úng – lại làm phiền anh rồi, em vẫn chẳng có chỗ nào để đi ạ, hic.
Tôi cúi mặt, nhắm mắt nhắm mũi nói một hồi.
_Ra vậy, nhưng anh không có ở nhà bây giờ. Hay em đi chơi với anh, đi không?
_Em đi cùng cũng được ạ?
_Tất nhiên rồi. Em đưa cặp đây, anh cất vào trong cho, rồi mình đi.
Nói rồi chẳng chờ tôi trả lời, anh cầm cặp tôi để vào trong nhà rồi đi liền ra, tay đưa tôi cái mũ bảo hiểm và kéo tôi đi. Tay trong tay ~>.<~
[…'>
_Còn xa không anh?
Đi một lúc khá lâu tôi mới hỏi anh.
_Ừm, sắp đến nơi rồi.
_ Nhưng mà đi đâu ạ?
_Đi gặp bạn bè của anh.
_Gặp bạn bè của anh? – tôi ngạc nhiên – không lẽ…là mấy anh trong nhóm Ác ma?
_Ừ, đúng rồi. Hì, đừng lo. Mà em có chứng minh thư chưa vịt con?
_Dạ, chưa ạ.
_Vậy à? Mà đi với anh chắc cũng không cần. Anh có thể giới thiệu em là b