Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342796

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2796 lượt.

chỉ là khoảng một phần tư những gì tôi cần phải nhớ thôi, thảm ghê TT_TT
“Tiểu Minh, có tin nhắn. Tiểu Minh, có tin nhắn…”
Cái điện thoại bỗng rung lên bần bật, nhấp nháy liên hồi. Tôi với lấy nó, ngồi dậy ngay. Xem nào, số lạ? Ai thế nhỉ. “Tieu Minh, la anh, Hao Nhien day. Dang dung truoc cua nha em ne” (Tiểu Minh, là anh, Hạo Nhiên đây. Đang đứng trước cửa nhà em nè). Hóa ra là số của Hạo Nhiên, sao anh ấy biết số tôi nhỉ, còn đã chờ trước cổng rồi, sớm ghê. Vừa nghĩ, tôi vừa cất quyển sách vào cặp và ra khỏi phòng.
Xuống nhà, tôi bỗng nghe tiếng lạch cạch trong bếp. Là Hạo Du, ra là anh đang rửa bát. Chậc, lại ăn mì tôm à, thấy vẫn còn vỏ bên cạnh, chắc lại úp mì. Haiz, dù sao cũng chẳng liên quan đến tôi, tôi chẳng làm gì sai, tôi sẽ không bao giờ làm lành trước đâu.
[…'>
Ngồi trên xe Hạo Nhiên, tôi tranh thủ nhẩm lại bài, vẫn còn hai trang nữa tôi chưa học được, dài quá, cầu mong đề không vào phần đó, hic hic.
_Tiểu Minh, chiều thi sử à?
_Dạ vâng, hì.
Tôi đáp lại anh rồi lại lẩm nhẩm bài, dài quá chẳng muốn học nữa. Mà thôi, dù sao cũng sắp đến trường rồi, tôi học cũng được nhiều phết, có lẽ nên nghỉ ngơi tí (lấy cớ lười biếng >.<). Nghĩ rồi, tôi cất sách đi rồi lại bắt chuyện với anh.
_Hạo Nhiên, sao anh biết số em thế?
_À, anh hỏi Đình Phong. Thực ra là lấy từ hôm anh em mình gặp lại lần đầu ý, nhưng em chưa nhận ra anh nên anh chưa nhắn, giờ mới có cơ hội, hì.
_Hì, thì em đã bảo rồi còn gì. Giờ anh để tóc đen và tháo khuyên mũi em mới nhận ra đấy, hì hì.
_Thì đến trường mà, anh cũng không muốn nổi bật quá, khuôn mặt đẹp trai là quá đủ rồi, hehe.
Nghe anh cười, tôi cũng bật cười thành tiếng. Nhưng phải công nhận, anh có khuôn mặt thật hoàn mĩ, có nét giống Hạo Du nhưng anh cuốn hút hơn nhiều. Có lẽ do anh được thừa hưởng đôi mắt xanh trong trẻo từ bác gái. Đôi mắt xanh lam sâu thẳm có chút gì đó lạnh lẽo, nhưng mỗi khi anh nở nụ cười như nắng ấm thì đôi mắt ấy lại khiến người ta thấy bồi hồi, xao xuyến khôn nguôi. Hihi, nói là nói thế chứ Hạo Du trong lòng tôi là hoàn hảo hơn cả, mặc dù tôi đang giận anh lắm đấy nhưng mà… (đỏ mặt ~>.<~)
Đang ngồi cười tủm tỉm một mình, tôi ngẩng mặt nhìn xung quanh thì đã thấy cổng trường. Mà sao mấy người kia cứ nhìn tôi chằm chằm thế nhỉ, hic, không lẽ mặt tôi dính gì. Xuống xe, tôi luống cuống hỏi anh:
_Anh ơi, mặt em có dính gì ạ. Sao mọi người cứ nhìn em TT_TT
Nghe tôi nói, anh quay ra nhìn tôi rồi lại nhìn xung quanh, sau đó là cười tủm tỉm. Anh ghé tai tôi thì thầm:
_Có thể là vì em đi cùng anh chăng?
_Đi cạnh anh? A, là vì người ta ghen tị với em hả >.<
Tôi nghe Hạo Nhiên nói rồi, nhìn lại hình như đúng là vậy thậy. Mấy người đang nhìn tôi bằng ánh mắt không mấy thiện cảm kia hầu hết là con gái, có cả những bạn cùng khối và các chị lớp trên. Hic, đi với Hạo Nhiên cũng bị “soi” là sao TT_TT
_Thôi, em lên lớp trước ạ.
Tôi chào anh rồi phi một mạch vào thang máy, thế mà vào trong đó rồi vẫn bị…lườm. Hic, thang máy dừng lại, tôi thở phào rồi đi nhanh vào lớp. Vừa bước vào đến cửa, tôi đã bị Tú Quyên, Mĩ Kỳ kéo ra một góc, nhìn mặt rất nghiêm trọng:
_Tiểu Minh! – Tú Quyên đột ngột gọi lớn tên tôi – bạn quen anh Hạo Nhiên hả, Tiểu Minh, Tiểu Minh à.
Đổi giọng nhanh chóng, cô ấy nhìn chăm chăm vào mắt tôi, ngợt sớt. Tôi cảm tưởng như mắt cô ấy đang tóe lên những tia sáng long lanh, và cái đuôi (cáo) thì đang vẫy vẫy, y như lúc chú cún nhà bác tôi mỗi khi được cho ăn =.=
_Ừ…ừ…anh ấy là anh họ tớ.
Tôi cười gượng gạo, anh họ Hạo Du thì cũng là anh họ tôi chứ nhỉ. Tôi nói rồi, Mĩ Kỳ bỗng ôm chầm lấy tôi.
_Ôi em dâu, em dâu.
Tôi tròn mắt, nhìn trân trối vào cái vẻ mặt hết sức biểu cảm của Mĩ Kỳ, lại một chú cún nữa chăng. Tôi nghĩ rồi chỉ biết cười gượng. Bất chợt, Tú Quyên đẩy Mĩ Kỳ ra và nắm chặt lấy tay tôi, lại cái giọng ngọt ngào đến rùng mình:
_Tiểu Minh à, anh họ bạn, Hạo Nhiên, anh ấy có người yêu chưa?
_Người yêu? Hình như là có rồi nhưng tớ không biết là ai cả.
Tôi vừa nói xong, hai cô ấy đã ôm mặt và kêu than thảm thiết rồi bỗng nhìn tôi chằm chằm (sởn gai ốc =.=)
_Không sao, có người yêu rồi thì anh ấy vẫn rất tuyệt. – Tú Quyên mơ màng.
_Đúng vậy, bọn tớ vẫn quyết là “fan trung thành” của “các” anh ấy. Bạn quen với Hạo Nhiên thì giúp bọn này tìm hiểu thông tin của anh ấy nhé: ngày sinh hay số đo vòng ngực chẳng hạn.
_Ừ…tớ sẽ giúp =.=
Tôi cười méo xẹo, nhìn hai cô ấy khoác vai nhau, vừa đi vừa hô “Ác ma no.1”. Hic, đúng là đệ nhất hám trai của lớp tôi mà. Hai bạn ấy có cả một quyển sổ ghi profile của mấy anh đẹp trai trong trường, đặc biệt là của nhóm Đình Phong. Thật hết thuốc chữa =.=
4.30 p.m
Tôi với Tiểu Giang đi dạo quanh cái hồ này đã gần một tiếng rồi, vậy là sắp phải đưa em về, chán thật. Tôi thực sự không muốn trở về căn nhà lạnh lẽo đấy, không muốn nhìn thấy Tiểu Minh mà cứ như hai người xa lạ. Haiz, không biết từ bao giờ, tôi đã coi việc Tiểu Minh ở bên tôi là do số phận sắp đặt, thế nên cảm thấy khó chịu vô cùng khi thấy cô ấy lơ tôi đi như t