XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342787

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2787 lượt.

y thế lại càng thấy áy náy hơn, hic.
Tôi khều khều tay gọi cô ấy:
_Tiểu Phần à…, chắc là mình…phải bỏ bữa party đấy thôi. – tôi gượng gạo cười.
_Sao thế, bố mẹ bạn không đồng ý à.
_Ừm, cứ cho là thế cũng được – tôi gãi đầu gãi tai – xin lỗi nha.
_Chán nhỉ, thôi biết vậy chứ sao.
Tiểu Phần buồn buồn nhìn tôi. Hic, tôi cũng chán, bao nhiêu là dự định, chán ghê. Hôm qua chúng tôi đã bàn với nhau, nào là trang trí nhà, trang trí cây thông, nào là ăn gà tây, ăn pudding, ăn bánh khúc cây… Vậy mà bây giờ thì…chắc Tiểu Phần thất vọng lắm, hôm qua nhìn mặt cô ấy háo hức lắm mà.
Cả tôi và Tiểu Phần cùng nhìn nhau thở dài. Chợt thấy Tú Quyên với Mĩ Kỳ từ ngoài cửa chạy vào, mặt vô cùng hớn hở:
_Mọi người đã thấy thành viên mới của nhóm Ác ma trường mình chưa, anh ấy tên là Hạo Nhiên, đẹp trai cực kì.
_Đúng rồi, đẹp khéo ngang bằng với hoàng tử Đình Phong của bọn mình ý. Nghe nói anh ấy mới từ Mĩ về.
Mới nghe thấy mấy chữ Hạo Nhiên rồi từ Mĩ về là tim tôi đã thổn thức rồi. Nếu…nếu đúng là anh ấy…
Tôi chạy vội ra hành lang, chen người vào chỗ mấy đứa lớp tôi đang đứng nhìn xuống. Đám đông đông dưới sân trường kia, là nhóm Đình Phong. Nhưng tôi không thể nhìn thấy được gì giữa một “rừng” con gái đang bao vây các anh ấy. Tôi vội vào thang máy rồi chạy len vào đám con gái đang vây lấy mấy anh đẹp trai. Đình Phong đi đầu, còn bên cạnh là…là…là…Hạo Nhiên, đúng là anh ấy rồi. Tôi ngẩn người ra đến vài giây rồi chạy đến ôm chầm lấy anh, xúc động đến nghẹn ngào. Nói gì thì nói, tuy trước kia tôi hay bắt nạt anh, và cũng lâu lắm rồi không gặp, Hạo Nhiên vẫn là người anh trai tốt của tôi, tôi rất quý anh ấy.
_Hạo Nhiên, anh có nhận ra em không? – tôi nhìn vào mắt anh, chờ đợi câu trả lời, còn nghe xung quanh tiếng xì xào bàn tán nhưng tôi mặc kệ.
_Em là Tiểu Minh. Lần trước Đình Phong đã đưa em đến chỗ bọn anh, đúng không?
_Anh…anh không nhận ra sao. Bộ tứ: Minh Minh, Tú Giang, Hạo Du, Hạo Nhiên, anh không nhớ gì sao anh? – tôi sững người, nhìn anh run run.
_Ngốc ạ. Em đúng là vẫn ngốc như xưa nhỉ. Anh nhận ra em từ hôm trước rồi, chỉ có em là không nhận ra anh thôi.
Nghe anh nói rồi, mắt tôi long lanh, tôi ôm chặt lấy anh sụt sùi.
_Anh về khi nào mà không nói với em, hả, hic hic.
_Nào, Đình Phong đang nhìn anh với ánh mắt hình viên đạn kìa. Hì, Tiểu Minh, lâu không gặp, nhìn em vẫn…ngố nhỉ.
Hạo Nhiên xoa xoa đầu tôi, cười gian. Tôi ngượng ngùng, đi theo anh ra ghế đá ngồi. Vừa đi vừa len lén nhìn cái đám đang nhìn tôi với ánh mắt ghen ghét, đố kị kia. Huhu, sao Hạo Nhiên vừa đến đã có lắm “fan” thế rồi chứ TT_TT. Cũng may cái đám đó nhìn một lúc thì bỏ đi, hic.
Chúng tôi cùng ngồi xuống ghế, vừa mới ngồi đã thấy mấy người trong Ác ma đứng xung quanh…nghe lỏm.
_Mấy cái thằng này, đứng hết ở đây làm gì thế hả, đi chỗ khác cho người ta nói chuyện riêng tư.
Hạo Nhiên đứng dậy…xua mấy người kia đi rồi lại ngồi xuống cạnh tôi. Tôi nhìn Đình Phong rồi nháy mắt, lúc này anh mới gật đầu kéo cả đám đi. Đình Phong có thái độ lạ ghê. Rồi tôi lại quay ra nhìn Hạo Nhiên, cười toe toét:
_Hạo Nhiên, anh về hôm nào thế, sao mà lại quen nhóm Đình Phong?
_Anh về được một tháng rồi. Còn chuyện sao mà gặp Đình Phong thì dài lắm. Do một lần buồn chán, anh đi lang thang thì gặp hội cậu ấy đang đua xe, thấy hay hay nên nhập cuộc. Từ đấy lại thân nhau, nhất là Đình Phong, cậu ta rất thú vị. Thế còn em, cuộc sống hôn nhân với Hạo Du thế nào, hạnh phúc chứ?
_Anh đừng nhắc tới nữa, chán lắm. Mà, anh không biết sao, Hạo Du với Tú Giang là một đôi lâu lắm rồi.
_Hai đứa yêu nhau sao. Mà phải thôi, từ nhỏ hai đứa đã quấn lấy nhau rồi còn gì. Vậy…là hôn nhân ép buộc hả?
_Em…thực ra em…em…thích cậu ấy. Nhưng chỉ đơn phương thôi anh ạ. – tôi cúi gằm mặt, giọng nhỏ xíu.
_Hà hà, nói vậy, là đã quên lời hứa năm nào rồi.
Thấy Hạo Nhiên cười xong lại thở dài, tôi cười gượng:
_Hì, mười năm rồi mà anh vẫn nhớ sao, lúc ở sân bay em đã nói bao giờ anh về em sẽ lấy anh. Nhưng lúc đó em chỉ là trẻ con thôi mà. Anh…không phải…trở về vì lời hứa đó đấy chứ ạ.
_Ừ, anh biết, anh biết mà. Anh không bắt em phải thực hiện đâu. Mà giờ, có bắt cũng không được nhỉ. Hì, thế Tú Giang, cô bé có thay đổi gì nhiều không, mười năm rồi còn gì.
_Cô ấy xinh lắm ạ, còn học giỏi nữa. Mà anh, không ngờ bây giờ anh lại đẹp trai thế này đấy, chắc là có nhiều người theo đuổi lắm đây, hihi.
_Hì, anh không thích ai hết. Trái tim anh đã có người làm chủ từ lâu lắm rồi, chỉ có điều cô bé ngốc nghếch ấy không nhận ra thôi.
_Ai vậy hả anh? Ai mà may mắn thế ạ?
_Hì hì, cái này thì bí mật. Mà gần bảy giờ rồi đó, em không lên lớp là muộn đấy.
Nghe anh nói tôi mới giật mình nhìn đồng hồ, còn bảy phút nữa.
_Thế còn anh, anh có vào thi không?
_Không, anh tốt nghiệp bên kia rồi, về thấy chán nên bảo bố anh xin cho học cùng lớp Đình Phong cho vui thôi. Nhưng mà lại đúng vào dịp thi.
_Woa, anh đã tốt nghiệp rồi sao, thật ngưỡng mộ quá đi à. Vậy chẳng phải là tốt nghiệp sớm hai năm hay sao.
_Ừ, hì