Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342783

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2783 lượt.

hanh toán là một thân cây rất rất lớn. Chúng tôi theo Hạo Nhiên lên tầng hai rồi chọn một cái bàn khá kín đáo. Tôi thích thú ngồi quay ngược quay xuôi, tường xung quanh – những cái tủ kính – treo đầy tranh về hoa, rừng, cây cối… Ngay trên bàn cũng có một giỏ hoa dại nhỏ, xinh ghê cơ, là hoa thật cơ nhé.
_Hạo Nhiên, anh về khi nào thế, sao chẳng thấy bố mẹ nói gì?
Đang quan sát xung quanh, nghe tiếng Hạo Du, tôi quay luôn người ngồi yên.
_Anh về được một tháng rồi.
Hạo Nhiên vừa trả lời xong thì bồi bàn cũng đến. Tôi gọi sữa chua ca cao, còn Tú Giang gọi trà sữa chân trâu. Hạo Du vs Hạo Nhiên thì đều là café cả.
_Anh về ở lại luôn chứ hả anh? – Tú Giang vừa hỏi vừa cho thêm đá vào cốc trà sữa.
_Ừm, anh không, anh chỉ ở nhà một năm thôi, để làm quen với việc kinh doanh ý mà. Sau đó anh sẽ lại sang Mĩ tiếp tục học, chắc là sẽ học kinh tế thêm ba bốn năm gì đó.
_Hì, vậy ạ. Anh khác thật đó. Lúc mới gặp em chẳng nhận ra, công nhận là anh rất đẹp trai. Mà lâu quá rồi, thậm chí em còn chẳng nhớ chuyện hồi xưa nữa.
_Mười năm rồi mà. Mà em không nhận ra anh cũng phải, đến Tiểu Minh lần đầu gặp cũng có nhận ra anh đâu.
Hạo Nhiên nói rồi quay ra xoa đầu tôi, cười hiền. Sao cái cử chỉ này giống Đình Phong thế chứ.
_Đâu có, tại hôm trước đèn tối, với lại tóc anh màu trắng, còn đeo khuyên mũi nên em mới không nhận ra chứ bộ.
_Không phải ngụy biện nha, anh vẫn nhận ra em đấy thôi. Hì, mà Tú Giang thay đổi nhiều thật đấy. Trông em chững chặc hơn nhiều, lại xinh xắn thế kia, chắc có nhiều fan lắm nhỉ.
Nghe Hạo Nhiên trêu, má Tú Giang ửng hồng. Cô ấy quay nhìn Hạo Du, cười bẽn lẽn:
_Em với Hạo Du đang yêu nhau anh ạ.
_A, ra vậy, vậy là chỉ còn anh em mình là còn cô đơn thôi đó Tiểu Minh, em xem sao đi chứ nhỉ.
Lần này đến lượt tôi đỏ bừng mặt, chưa kịp nói gì thì Tú Giang đã chen vào:
_Ai bảo anh thế ạ, Tiểu Minh với Đình Phong cũng là một đôi rồi đó anh, anh ta học 11 năng khiếu trường em đó.
_Ơ đâu có, không phải mà, hic, là anh ý trêu vậy thôi, tớ không có yêu anh ý mà.
Tôi thanh minh mà mặt cứ nóng bừng lên, thấy ngại kinh khủng. Dù sao cũng là đang ngồi trước mặt Hạo Du đó, hic.
_Hà hà, hay đây Tiểu Minh, em đỏ mặt rồi kìa. Mà lần trước chẳng phải Đình Phong giới thiệu em là bạn gái sao, em cũng không phản đối mà.
_Hic, không phải mà…
Tôi nói rồi cúi gằm mặt, xấu hổ quá không nói được gì thêm nữa, đành ngồi chịu bị trêu, hic. Không khéo lại bị Hạo Du hiểu nhầm thêm nữa mất thôi TT_TT.
11 a.m_Mấy đưa về luôn à, không đi ăn đã chứ? Hay về chỗ anh đi.
_Dạ thôi anh ạ. Chiều bọn em thi rồi, em phải về. – Tú Giang mỉm cười nhìn Hạo Nhiên.
_Ừ, vậy…Hạo Du đưa Tú Giang về cẩn thận nhé.
Hạo Nhiên nói rồi khẽ cười tươi, hai bên lông mày rung rung. Nhìn anh trong nắng còn sáng hơn cả nắng.
_Khỏi phải nhắc em.
Hạo Du nói giọng khó chịu rồi dắt luôn xe đi. Tôi với Hạo Nhiên nhìn nhau khó hiểu rồi cùng lên xe. Ngồi sau anh, tôi liến thoắng:
_Hạo Nhiên, anh ở đâu hả anh? Hai bác có về không ạ?
_Hì, anh ở khách sạn, cũng khá gần trường em. Bố anh về lâu rồi, mẹ anh thì vẫn ở bên đó.
_Vậy ạ. Anh ở khách sạn một mình à, hay về nhà em ở đi. Hạo Du với em đang giận nhau, không có ai nói chuyện cũng buồn lắm.
_Hì, vậy cũng được, nhưng mà phải chiều nay. Anh phải về sắp xếp một số việc đã. Nhưng nếu trưa nay em muốn, anh có thể đến đón đưa em đi học.
_Hì, được ạ. Trời lạnh thế này em cũng ngại đi một mình. Mà xe em cũng để ở trường rồi còn gì nữa.
Vừa nói tôi vừa xuống xe, mới thế mà đã về tới nhà rồi. Tôi nhìn anh cười tươi:
_Em về nhé, chiều nhớ đón em.
_Ừ, cứ ở nhà chờ anh.
Nói rồi tôi toan đi vào thì bỗng bị Hạo Nhiên kéo lại. Tôi chưa kịp hỏi anh định làm gì thì anh đã “mi” ngay tôi một cái vào trán. Tôi sững người, đơ luôn, miệng ú ớ không nói thành lời:
_H…Hạo….Nhi…Nhiên…
Tôi nhìn trân trân vào mắt anh, vừa ngạc nhiên vừa xấu hổ hết mức. Vậy mà, anh xoa xoa đầu tôi, khẽ cười như không:
_Ở bên Mĩ người ta thường làm vậy khi chia tay.
_Vậy…vậy ạ.
Tôi vẫn cứ ngẩn người ra, mắt mở to hết cỡ.
_Ừ, chỉ là một chút tình cảm…anh em thôi. Vậy nhé, anh về đây.
“Một chút tình cảm anh em”. Hạo Nhiên nói rồi lên xe đi thẳng, bỏ lại tôi vẫn đứng đờ đẫn trước cửa nhà. Mãi một lúc sau, tôi mới hoàn hồn, quay ra nhìn thì anh đã đi khuất, chỉ còn Hạo Du đang đi về phía này. Tôi mở cửa rồi chạy vội lên phòng, thở gấp, tim đập loạn lên. Bây giờ tôi mới thấy mặt mình nóng phừng phừng vì ngại. May Hạo Du không nhìn thấy chứ không biết là thế nào nữa đây, hic.
* * * * * *
1.20 p.mTôi nằm dài ra giường, cố gắng nhồi hết mấy chục trang sử vào đầu mà không sao nhớ được. Sao các thầy cô lại có thể thuộc được hết đống mốc thời gian với sự kiện dài ngoằng này được chứ, bái phục thật. Riêng cái phần lịch sử loài người thời nguyên thủy đã ngốn mất không biết bao nhiêu thời gian vàng ngọc của tôi rồi, hic. Chán thật! Tôi để quyển sách sang một bên rồi nhẩm đọc đi đọc lại những gì đã học được. Haiz, cũng không tồi lắm, mỗi tội đấy mới


XtGem Forum catalog