Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342799
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2799 lượt.
ĩ ra hôm qua đó.
_Trao đổi quà? Là sao?
_Hihi, tối nay sẽ biết. Anh cũng phải mua quà đấy nhá.
_Chẳng hiểu.
_Hic, thì con trai sẽ mua quà cho con gái, con gái sẽ mua quà cho con trai, sau đó trao đổi quà cho nhau, thế thôi.
_Rắc rối, thế bao giờ thì đi.
_Bây giờ luôn, đi thôi.
Tôi nói rồi hăng hái đứng dậy và kéo tay anh đi. Nhưng nhìn anh đứng lên có vẻ miễn cưỡng lắm, mặt nhăn nhó, có lẽ anh buồn ngủ và không muốn đi với tôi thật. Tôi nhìn anh thở dài rồi bỏ luôn tay anh ra.
_Thôi, anh ở nhà ngủ, em đi một mình cũng được.
Nói rồi tôi đi ra cửa luôn, một mình dắt xe ra ngoài. Nhưng tôi mới chạm được vào cái xe thì Hạo Du đã gạt tay tôi ra.
_Để tôi lai đi.
_Nhưng anh buồn ngủ mà. – tôi giật giật áo anh, đi theo anh đang dắt xe ra ngoài.
_Thôi, không sao, để cô đi một mình thực chẳng yên tâm chút nào. Khóa cửa rồi lên xe đi không muộn.
Nghe anh nói thế, tôi mừng rơn, cười toe toét. Tôi nhanh tay khóa cửa rồi ngồi luôn lên xe. Lâu lắm mới lại được ngồi sau anh, thích quá đi. Tôi bám tay vào áo rồi dựa nhẹ vào lưng anh, ôi, cái lưng rộng thật là thích. Anh còn mặc áo sơ mi mùi thơm ơi là thơm nữa chứ (mà anh không thấy lạnh O.O). Nhưng mà…tôi muốn ôm cơ, hic, không dám. Trước tôi vẫn thỉnh thoảng được ôm anh nhưng mà toàn dịp đặc biệt như lần bị ốm hay bị đánh. Bình thường như thế này chắc không được nhỉ. Anh sẽ không cho đâu.
_Muốn ôm thì cứ ôm đi, sao cứ bám vào áo tôi lại bỏ tay ra như thế, khó chịu quá.
Oái, sao anh biết… >.<
_Em sợ anh không cho. Vậy em ôm nhé!
_Hâm.
_Hì hì.
Tôi cười híp mắt rồi vòng tay ôm chặt lấy anh, hihi, thích quá, thế này thì đi cả đời cũng được. Tôi nghĩ thầm, vui nên cứ cười một mình mãi. Ôm anh ấm quá đi, gió có thổi lạnh thế nào cũng không sợ nữa.
Đi đâu mua trước đây.
_Dạ, ừm, vào Candy Shop trước đi ạ.
_Chỗ nào?
_A, anh…đi thẳng, đến ngõ thứ hai, có cái ôtô kia thì rẽ trái rồi…
Tôi chỉ cho anh xong lại nhoẻn cười. Tất nhiên là anh ngồi trước thì không thấy được, hihi.
_Này, đến nơi rồi, không buông người ta ra đi.
_A…
Ngoảnh ra thấy đã đến trước cửa Candy Shop, tôi ngại ngùng bỏ tay ra khỏi anh rồi chờ anh cùng đi vào. Candy Shopcó rất nhiều đồ đẹp, tôi định mua túi sách cho Tú Giang và mũ len cho Tiểu Phần ở đây. Nhưng thực ra tôi cũng đang phân vân lắm, shop này tuy nhiều đồ đẹp, nhưng nó lại không phải shop có nhiều đồ xịn. Giá ở đây cũng khá mềm, Tú Giang thì chỉ dùng hàng hiệu thôi. Mà thôi, cũng đâu quan trọng gì ở nhãn hiệu, Tú Giang đâu phải có một cái, cô ấy có đến trăm cái, mỗi cái dùng vài lần, chán lại bỏ. Cứ chọn một cái thật đẹp là được rồi.
_Anh ơi, lên tầng hai ạ.
Tôi quay lại nói với Hạo Du rồi nhanh chân lên trước. Hôm nay là Noel nên mọi người đến mua hàng rất đông, tầng dưới tầng trên toàn là người. Tôi rất thích chọn đồ mà đông đúc thế này, vậy mới vui chứ. Vào các shop lớn, lèo tèo vài người, đi đâu cũng thấy nhân viên, phát ngán.
_A, đây rồi.
Nhìn thấy gian bán túi sách ở đằng trước, tôi reo lên khẽ rồi không quay lại, cứ kéo luôn tay Hạo Du ở phía sau chạy đi, luôn miệng:
_Anh xem này, chọn cái nào cho Tú Giang nhỉ.
_Cái màu xanh này được không, hay cái màu vàng này.
_Anh thích cái màu cam này.
_Cam á, nhìn đâu có đẹp, hay…ơ…
Đang nói dở câu, tôi mới chợt “ngẫm” ra câu nói của anh. Hình như anh vừa xưng “anh” với tôi. Tôi quay ngay đầu lại, vui mừng chưa hết thì đã nhận ra cái áo với cái quần kia…không quen. Tôi ngớ người, ngẩng đầu lên nhìn thì thấy mình đang cầm tay một tên con trai hoàn toàn xa lạ. Hắn đang nhìn tôi cười nửa miệng, nhìn gian không chịu được. Tôi vội bỏ tay ra khỏi tay anh ra rồi lùi lại cúi đầu bối rối.
_Xin…xin lỗi, em nhầm người ạ.
Tôi ngượng chín người, lắp bắp xin lỗi tên kia. Nhìn hắn có vẻ lớn hơn tôi nên tôi mới xưng là “em”.
_Thôi không sao, lần sau thì phải để ý, đừng cầm tay người khác bừa bãi như thế, haha.
Hắn ta nói rồi cười vang và bỏ đi. Thật là kịch cỡm, tôi nghĩ thầm rồi quay lại ngay công việc chọn quà của mình. Vừa đúng lúc Hạo Du từ đâu xuất hiện, lù lù đằng sau tôi. Hic, nhìn thấy anh mà tôi ngại quá đi, không dám nói lời nào, hic.
_Có chuyện gì vừa rồi vậy hả, tên kia là ai?
Hạo Du bỗng quát ầm lên làm tôi giật nảy cả mình. Quay ra thì thấy mặt anh đằng đằng sát khí. Tôi vội cười gượng, vừa với anh vừa với những người hiếu kì đang quay lại nhìn chằm chằm vào bọn tôi kia. Hic, ngại ghê à TT_TT
_Sao hả, tên đó là ai mà cô lại nắm tay hắn ta chạy đi như thế hả?
Lại một lần nữa anh quát lên, hic, sao anh chẳng để ý về nụ cười méo mó của tôi lúc này chứ. Mọi người xung quanh lại quay lại nhìn rồi, lại còn xì xầm bàn tán nữa chứ.
_Anh, nói nhỏ thôi. Em chỉ nhầm người thôi mà, hic.
_Nhầm gì chứ. Nhầm mà nắm tay người ta như không thế à? Cầm tay tôi bao nhiêu lần rồi hả?
Lần này anh đã biết “tế nhị” mà nói nhỏ hơn nhưng sao nhìn anh vẫn đáng sợ thế chứ. Có gì đâu mà anh lại nổi giận như vậy. Người ngoài nhìn vào lại tưởng tôi lăng nhăng nên bị người yêu nói mất TT_TT. Tôi mếu máo