XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343308

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3308 lượt.

h đuổi theo cô được.
Nghĩ rồi không để Đình Phong chạm được vào mình, Tiểu Minh vội vùng chạy vào cầu thang bộ, cô chạy rất nhanh, không ngoái lại một chút nào mặc dù biết Đình Phong ở sau mình. Cô vẫn nghe thấy tiếng anh gào lên thảm thiết phía đằng sau:
_Tiểu Minh, Tiểu Minh, nghĩ…nghĩ lại đi em, đừng bỏ anh, đừng…đừng mà, xin em…anh xin em đấy, đừng mà…
Tiếng nói hòa vào tiếng khóc…
Tiểu Minh cũng muốn gào lên khóc mà không thể, cô vừa chạy vừa bịt tai để không phải nghe thấy những âm thanh gây đau lòng đấy nữa. Nhưng tiếng Đình Phong vẫn cứ vang vọng mãi…
_Tại sao, anh đã sai gì ư? Anh…con tim anh…chỉ biết yêu…mỗi em thôi mà, tại sao chứ, Tiểu Minh, tại sao em lại…tàn nhẫn như thế…với anh kia chứ…
Đình Phong lê từng bước đuổi theo Tiểu Minh, nước mắt cứ dày đặc khiến anh không nhìn thấy gì nữa, cả thêm nỗi đau đớn từ bàn chân vẫn cứ rỉ máu ra…
Rồi bất ngờ Đình Phong trượt chân ngã xuống dưới, chỉ là mấy bậc cầu thang thôi nhưng vẫn làm cho vết thương cả ở chân lẫn ở trong tim càng thêm nhức nhối. Không thể đuổi theo được nữa, Đình Phong chỉ biết ngồi đó, nhìn mãi vào khoảng không vô vọng, Tiểu Minh đâu còn ở đó nữa, đâu còn ở trước mặt anh, trong vòng tay anh nữa, nhưng sao Đình Phong vẫn cứ nhìn, vẫn cứ đưa tay ra nắm lấy hư vô…
Cả con người anh lúc này…như đã chết.
Những mảng màu sáng tối không đồng nhất phủ kín một bầu trời rộng lớn. Từng tia sáng lẻ loi còn sót lại được in trên sân gạch làm thành những đốm hoa li ti nối tiếp nhau.
Không gian yên tĩnh đến lạnh lùng.
Đột ngột có tiếng bước chân người va chạm với những đốm hoa sáng tạo thành thứ âm thanh đơn độc duy nhất vang lên trong không gian rợn ngợp.
Bóng người vội vã lướt nhanh trên con đường, chỉ có một bóng người con gái nhỏ nhắn, tóc xõa dài. Cái thứ ánh sáng mờ mờ của một buổi chiều tà chẳng thể nào soi rõ gương mặt người con gái ấy, nhưng trong đôi mắt to tròn, cơ hồ đang tỏa ra thứ ánh sáng mơ màng, rất thu hút.
Cô gái guồng chân chạy nhanh vào trong thang máy, gương mặt có điểm vài đường hốt hoảng, chẳng ai biết cô gái đang sợ cái gì, hay chính tiếng bước chân của mình trong không gian quạnh vắng làm cô cảm thấy sợ? Chỉ biết trái tim cô đang không ngừng nhảy nhót.
Tiểu Minh đang ở trong thang máy của khu chung cư Đại Phát, tay đã vừa nhấn số 36 kia, cô chuẩn bị về nơi mà cô cùng Đình Phong trước kia đã từng chung sống với nhau rất vui vẻ. À, có lẽ vì thế nên cô cảm thấy lo sợ chăng, phải đối mặt với cái người đã bị cô làm cho tổn thương đến mức thật sự chẳng muốn sống nữa ý. Cô thật tàn nhẫn quá mà.
Thang máy nhanh chóng dừng lại, tiếng “ding doong” quen thuộc đã vang lên rồi nhưng Tiểu Minh vẫn cứ đứng ở trong mãi không đủ can đảm bước ra. Cô vốn đến là để gặp Đình Phong nhưng trong giây phút này thực sự chỉ mong anh không có ở nhà.
Tay Tiểu Minh nắm chặt vạt áo, mồ hôi từng giọt lại từng giọt chảy xuống, đến khi cánh cửa gần khép vào rồi, cô mới cuống cuồng nhấn nút mở và đi ra. Tim vẫn nhảy lung tung trong lồng ngực.
Ánh mắt Tiểu Minh lo lắng dò xét xung quanh như thể đây là một nơi xa lạ cô hoàn toàn chưa đến bao giờ, một cách rất thận trọng. Rồi ánh mắt ấy dừng ngay lại ở khuôn mặt người con trai dáng vẻ mệt mỏi đang ngồi trước cửa nhà cô, đôi mắt trống rỗng hoang dại cũng đang hướng vào cô, ánh nhìn thận trọng, có vẻ như đã chờ đợi cô rất lâu, lại có vẻ như hoàn toàn không hề muốn thấy cô một chút nào.
Trông anh như một con thú nhỏ lo lắng nhìn về phía kẻ thù, sợ sẽ bị đối phương tiếp tục sát thương. Ánh mắt cùng khuôn mặt ngơ ngác đáng thương đến không thể tả.
Tiểu Minh trong lòng đau xót, tự nhiên bị ánh nhìn của anh làm cho sợ hãi càng thêm sợ hãi mà muốn bỏ chạy.
Ánh nhìn ấy thật phức tạp, làm cô hoàn toàn không hiểu anh đang nghĩ gì.
Thế rồi Tiểu Minh quyết định quay lưng bỏ chạy thật, dù cho cô mới bước ra khỏi thang máy được vài bước thôi, đôi chân vẫn trung thành muốn quay lại vào trong đó. Nhưng cô lại bị chính ánh mắt của Đình Phong “lôi kéo” không thể nào rời ra được.
Đúng lúc Tiểu Minh có thể quay người rời đi với trái tim tưởng chừng muốn vỡ ra thì lại có một ai đó nhanh hơn từ đằng sau choàng ôm gọn lấy cô vào lòng.
Cái hơi ấm quá đỗi thân thuộc ấy, cái vòng tay quá đỗi thân thuộc ấy…
Cơ thể to lớn của Đình Phong từ sau ôm trọn lấy thân hình nhỏ bé, mỏng manh của Tiểu Minh, không hề siết chặt, nhưng ý tứ đã hết sức rõ ràng, không muốn cô rời xa anh thêm một lần nữa.
Hơi thở Đình Phong mang theo đau thương phả vào không khí, như đã bao lấy Tiểu Minh một vòng tròn thương yêu tha thiết nhưng lại vô cùng bất lực.
Hơi nóng dần từ Đình Phong truyền sang người Tiểu Minh, ngấm qua lớp áo khoác mỏng vào da thịt cô, chạm cả vào trái tim đang run rẩy kịch liệt trong lồng ngực. Khoảng cách hai người gần đến nỗi trái tim Tiểu Minh cũng có thể cảm nhận được mùi máu đang rỉ ra từ những vết thương chằng chịt trong con tim của người con trai đang ôm cô vào lòng kia.
Thời gian lúc ấy đã hoàn toàn chững lại cùng với sự tĩnh lặng của Tiểu Minh và Đình Phong.<