XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343303

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3303 lượt.

t nữa, đã có Hạo Du…
Đình Phong nghĩ mà thấy tim nhói từng đợt. Anh đau lòng lắm, nhưng biết làm thế nào. Chỉ ước được gắt gao ôm chặt lấy cô mà vuốt ve những sợi tóc mềm mượt kia, được thơm lên đôi mắt kia, được hôn lên đôi môi kia… Ước thôi, ừ, chỉ là ước. Đình Phong chợt cười…ra nước mắt.
_Đừng khóc nữa, là anh tự nguyện yêu em. Em nín đi, Tiểu Minh.
_Phong Phong.
Tiểu Minh đột ngột lao đến vòng tay ôm lấy Đình Phong, là cô chủ động ôm lấy anh. Cô vừa ôm anh vừa khóc.
_Phong Phong, em có lỗi với anh nhiều lắm Phong Phong ạ, em không đáng được anh yêu đâu. Em là đứa con gái không tốt, em rất ích kỉ, em chỉ nghĩ cho em thôi, em rất ích kỉ. Phong Phong, xin anh đừng vì em mà đau lòng, cũng đừng nhớ mong em nữa, những lời nói cầu xin em cũng xin anh đừng nói ra… Em không đáng đâu, thật đấy, em không phải là đứa con gái tốt đẹp gì hết. Em đã lừa dối anh đó, anh không thấy sao? Sao anh còn muốn ở bên em làm gì nữa hả Phong Phong?
Nếu anh bảo được con tim bướng bỉnh cùng cố chấp của anh thôi yêu em thì anh đã làm như thế. Làm sao chứ, nó cứ gọi tên em mãi thôi Tiểu Minh ạ.
_Phong Phong, anh nói xem, em phản bội anh như vậy anh còn yêu em làm gì, nhớ em làm gì nữa?
Tiểu Minh vẫn ôm chặt lấy Đình Phong, nói như gào lên trong làn nước mắt dày đặc. Cuối cùng những lời muốn nói cũng đã một nửa nói ra được rồi.
Đình Phong ở trong vòng ôm của Tiểu Minh, ngập trong mùi hương ngọt ngào quen thuộc của cô cùng hơi ấm cô luôn mang đến cho anh, thật cứ muốn thế này mà chết đi. Được chết trong vòng tay của cô còn gì hơn nữa, Đình Phong chẳng ước mong gì hơn, chỉ mong con tim đáng thương mãi mãi bao bọc bởi hơi ấm từ cơ thể Tiểu Minh, như vậy là anh đã hạnh phúc và mãn nguyện lắm rồi.
Anh cũng chẳng biết nói gì nữa. Chung quy lại Tiểu Minh vẫn muốn anh đừng có níu kéo cô nữa, như vậy thì anh còn biết nói gì đây. Anh cũng muốn buông cô ra lắm, nhưng là bản thân anh không thể nào chịu được.
_Phong Phong… – Tiểu Minh không nghe thấy Đình Phong nói gì lại tiếp tục nói – em…vẫn chỉ coi anh như anh trai của em thôi, em…rất yêu anh, như một người anh trai ruột thịt, anh có hiểu em nói gì không?
Đình Phong nghe câu này Tiểu Minh nói mà chỉ muốn khóc. Cơ hồ nước mắt đã đầy ắp khóe mi nhưng vẫn cố chấp không để rơi ra. Thì ra là vậy, thì ra sau những cố gắng của anh, cuối cùng, cô…“vẫn chỉ coi anh như anh trai”. Đau xót làm sao, đau xót làm sao. Thà em cứ nói em muốn hoàn toàn coi anh như người xa lạ, thà rằng là thế…
Đình Phong thấy tim mỗi lúc một đau đớn dữ dội. Hô hấp khó khăn vô cùng. Đình Phong gấp gáp thở, thấy như trời đất đang quay cuồng.
_Đừng…đừng nói nữa Tiểu Minh. Em…buông anh ra rồi…đi đi. Đi đi…
Đình Phong chán chường vô cùng, mệt mỏi đẩy nhẹ Tiểu Minh ra. Nhìn vào mắt cô, vết thương trong tim anh lại càng thêm nhức nhối.
Mắt anh cũng ngận ngấn nước, nhưng Đình Phong cứ cắn chặt môi cố kìm nén. Anh là một thằng đàn ông!
_Em…đi đi. Anh nghe đủ rồi, đi đi.
_Phong Phong…
_Đi đi, anh xin em. Nhìn thấy em chỉ khiến anh thêm đau lòng, đi đi trước khi anh còn có thể chịu đựng, xin em đấy…
Tiểu Minh nhìn Đình Phong, nước mắt rơi lã chã xuống giường. Đình Phong đuổi cô đi, ừ, cô đã nói hết những gì muốn nói rồi, giờ đi cũng được nhưng Đình Phong… Còn Đình Phong thì sao, anh…
_Anh không sao chứ Phong Phong?
_Em không cần phải quan tâm đến người anh trai này đâu, đi đi. Mặc kệ anh.
Đình Phong cười đau xót, anh cười hai chữ “anh trai” ấy, cười vào đó, cười chính mình. Anh trai ư, cố gắng thế nào cũng vẫn chỉ là anh trai, vui thật đấy, anh vui thật đấy.
_Phong…
_Đi đi. Đi ngay đi.
Đình Phong hét lên. Mắt trừng trừng nhìn Tiểu Minh khiến cô không khỏi sợ hãi. Là oán hận trong đôi mắt anh làm mắt anh đục ngầu, như sôi sục, như ánh mắt của một con thú dữ bị thương đang gầm gừ đe dọa tất cả đừng có đến gần nó, cũng là rên rỉ vì cơn đau đang đến từ những vết thương quá nghiêm trọng.
Tiểu Minh nhìn vào mắt Đình Phong, run run đầy sợ hãi, đến vài phút mới quyết tâm quay lưng rời đi. Cô chạy một mạch, mỗi bước chạy đều khiến nước mắt ào ra lũ lượt.
Ra khỏi thang máy chạy ra ngoài, xung quanh chỉ còn một màu vàng ảm đạm tối tăm bốn bề vây lấy cô. Cơ hồ chỉ một chiếc lá rơi xuống cũng làm cho trái tim cô co thắt. Chiếc lá lìa cành, rõ là không hề muốn, mà biết rời xa cây sẽ không sống nổi mà vẫn phải rơi, đơn giản vì nó không làm gì khác được. Nó làm cho Tiểu Minh nhớ đến Đình Phong. Anh là lá, còn cô là cây.
Tiểu Minh chạy một mạch ra ngoài, nơi có Hạo Du đang đứng chờ. Bóng dáng anh mờ mờ in trên mặt đất, cũng nhuốm một màu ảm đạm. Không biết cô nên “vui mừng khoe chiến công” với anh vì đã có thể nói ra hết những lời muốn nói với Đình Phong hay cứ thế vùi mình vào ngực anh mà khóc.
Nhưng ngay lúc này, chiếc lồng buộc nhốt tâm tư cô cuối cùng cũng được mở ra, mang cho cô phần nào sự thanh thản.
Hơn tám giờ tối, đường phố ngập trong những mảng ánh sáng chói lòa phát ra từ những chiếc xe ngược xuôi tấp nập. Tiếng ôtô, xe máy…hòa vào nhau làm cho không g