Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343310

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3310 lượt.

Phong hình như biết Tiểu Minh đang đứng đó nhưng cũng không phản ứng gì, cứ ngồi gục mặt xuống, hai bàn tay đan vào nhau đặt trước đầu gối.
_Phong Phong… – Tiểu Minh rụt rè cất tiếng.
_……
Đình Phong vẫn ngồi ở tư thế đó, không hề lên tiếng. Đến tiếng thở của anh cơ hồ cũng không nghe rõ.
Tiểu Minh lúc này là ngồi hẳn xuống dưới, vẫn tiếp tục lên tiếng, giọng rất nhẹ:
_Phong Phong…
_Em sao còn chưa đi đi. Quay lại làm gì nữa?
Đình Phong nếu là lúc đang yêu nhau thì sẽ là giọng giận dỗi, nhưng giờ…Tiểu Minh nghe chỉ thấy như anh đang trách móc, oán giận mình thôi.
_Phong Phong, anh…đứng lên đi, vào nhà, sao lại ngồi đây.
Tiểu Minh vừa nói vừa lay người Đình Phong, nhưng anh vẫn ngồi yên, không hề có ý định đứng lên. Đến ngẩng mặt lên nhìn cô anh dường như cũng lười biếng không muốn làm.
Đơn giản chỉ vì anh không muốn nhìn Tiểu Minh lúc này, cũng không muốn Tiểu Minh nhìn thấy mặt anh lúc này. Anh đang buồn lắm, nước mắt thực cứ muốn được trào ra mãi cho đến khi không trào ra nổi nữa thì thôi. Nhưng vì anh là một thằng đàn ông, một lần níu kéo cô bằng nước mắt như thế là quá đủ, mà giờ có khóc nữa thì cũng để làm gì kia chứ, cô vẫn nói “em không thể” kia kìa, đến thương hại anh cũng không thể nữa. Trái tim anh mệt mỏi quá rồi, bản thân thật chỉ muốn ngồi đây cho đến khi nào nó không đập nữa thì thôi.
_Phong Phong à…
_Em về đi.
Đình Phong vẫn cố chấp ngồi đó, không nhúc nhích.
_Phong Phong, anh đứng dậy đi. Vào nhà, em…có chuyện muốn nói với anh.
_Phong Phong…
Phải đến lần thứ ba, thứ tư Tiểu Minh nói, Đình Phong mới theo cô mà đứng dậy. Một cách miễn cưỡng. Đôi mắt anh vẫn ráo hoảnh, trống rỗng, mọi thứ xung quanh như không hề được thu vào con ngươi màu nâu ấy. Tất cả mọi thứ. Tiểu Minh đã không còn ở bên anh nữa thì cái gì cũng thế thôi, đều không khiến anh phải để tâm.
Tiểu Minh mở cửa bước vào trước, Đình Phong tập tễnh theo sau. Nhìn anh mà Tiểu Minh không khỏi nước mắt vòng quanh. Cô đúng là mau nước mắt mà!
_Phong…anh ngồi xuống giường đi, em… Chân anh…sao rồi, vẫn chưa…
_Em có gì muốn nói?
Đình Phong ngồi xuống giường rồi nói mà không nhìn người nghe, mặt anh cứ cúi gằm xuống mặt đá hoa trơn bóng, tiếng thở dài đang được kìm lại, mệt mỏi.
_Phong Phong…
Tiểu Minh cũng ngồi xuống đối diện Đình Phong, tay cô nhẹ đưa lên chạm vào mặt anh. Nhưng Đình Phong đã quay mặt ngay đi, không để cô chạm vào. Trái tim anh đang gào thét xin cô hãy tránh xa anh ra. Chạm vào anh làm gì trong khi cô “không thể lừa dối mà ở bên anh nữa”? Rồi cô cũng rời anh mà đi thôi. Đừng có chạm vào anh, đã quá sức chịu đựng của anh rồi, thật đấy. Đừng chạm…đừng chạm….anh sẽ không kìm được mà ôm ghì lấy cô đâu.
_Phong Phong, anh nghe em nói.
Tiểu Minh nói giọng nghẹn ngào. Cô thôi không chạm vào Đình Phong nữa nhưng tay vẫn đưa xuống cố nắm lấy bàn tay to lớn của Đình Phong. Đình Phong lúc đầu cũng cố tránh nhưng…cuối cùng cũng để yên cho cô cầm lấy, kẹp giữa hai bàn tay trắng muốt, nhỏ xinh của cô. Đình Phong vẫn cứ cúi gằm mặt xuống, không lên tiếng, như chờ đợi những gì cô muốn nói. Cô sẽ nói gì đây, lúc này ngoài những lời nói làm tổn thương anh ra cô còn có thể nói gì hơn nữa? Mà nếu đúng là muốn làm anh đau khổ thêm nữa thì…xin đừng… Trái tim anh nó không sắt đá như vẻ bề ngoài của anh đâu.
Tiểu Minh bằng một giọng nói rất chân thành và những giọt nước mắt đong đầy khóe mi, run run nói:
_Phong Phong à, em…xin lỗi anh. Xin lỗi anh…nhiều lắm.
_……
Đình Phong cần những lời xin lỗi này hay sao? Mà thôi, không phải những lời tựa dao nhọn muốn rạch nát tim anh ra là tốt quá rồi. Đình Phong cười cười trong đầu, tự giễu mình. Một nụ cười chua xót.
_Phong Phong…đáng lẽ ra…anh không được yêu em. Đáng lẽ ra là phải như vậy. Em xin lỗi Phong Phong ạ… Anh có thể…ngẩng lên nhìn em…được không?
Nước mắt đã trào ra hay chưa, Tiểu Minh cũng không biết nữa. Cô chỉ thấy đau xót không sao nói lên lời.
Khuôn mặt Đình Phong theo lời Tiểu Minh mà ngước lên. Anh nhìn cô, một ánh nhìn lạnh lẽo, hờ hững, không một chút biểu cảm. Hoàn toàn không biểu cảm. Nhìn cô, mà tựa như không nhìn cô, chỉ là ánh mắt hướng vào cô thôi mà.
Tiểu Minh bỗng rưng rưng nghẹn ngào, Đình Phong…phải nói sao đây, có phải từ hôm ấy anh không ăn cũng không ngủ được không, có phải không?
Tiểu Minh nghe trong đầu mình có một tiếng gào thét đau đớn vang vọng.
_Em…xin lỗi, xin lỗi…
Nước mắt bật trào, Tiểu Minh khóc lên thảm thiết, tay vô tình siết chặt hơn lấy tay Đình Phong.
_Phong Phong, em xin lỗi anh…
_Đừng khóc…Tiểu Minh, em đừng khóc…đừng khóc như thế.
Đình Phong nhíu mày, thương xót đưa tay lên khẽ lau đi dòng nước mắt nóng hổi vừa trào ra từ đôi mắt to tròn của Tiểu Minh. Rất nhẹ. Nếu là bình thường, Đình Phong sẽ ngay lập tức ôm chặt lấy Tiểu Minh vào trong lòng, an ủi, vỗ về cô bằng tất cả thương yêu. Nhưng giờ đây…yêu thương thì vẫn còn đó, nhưng cô không cần nữa rồi, thậm chí là đã vứt bỏ rất lâu. Mà có lẽ, bàn tay lau nước mắt cho cô này Tiểu Minh cũng không thiế