Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343302

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3302 lượt.

ần phải làm gì bây giờ, nếu là chuyện khác, cô còn có thể hỏi ý kiến Tiểu Minh, chứ riêng chuyện này…
Mà cô có nên gọi cho Tiểu Minh không?
Tiểu Phần đột ngột nghĩ như thế, nhưng rồi đôi mắt lại như phủ một lớp sương mù dày đặc. Gọi cho Tiểu Minh thì cô sẽ nói gì, Tiểu Minh có lẽ từ lúc biết cô với Đình Phong lừa dối mình nên mới có chuyện gì cũng không nói với cô như thế, cũng là cô sai, giờ cô gọi không lẽ lại trách móc tại sao Tiểu Minh lại làm như thế sao. Thế nào cũng không được.
Tiểu Phần buồn bã.
Một lúc sau cô lại nhấn gọi cho Đình Phong, vẫn là không một tiếng trả lời. Trong không gian tĩnh mịch, cơ hồ tiếng thở cũng làm cho cô tinh thần mỗi lúc thêm u ám. Đình Phong rốt cuộc tại sao không nghe máy. Có rất nhiều nguyên nhân cô có thể nghĩ ra được, nhưng dù sao cũng chỉ là do cô nghĩ ra thôi. Tiểu Phần cũng thấy lo lo cho anh. À không, như thế nào mà lại là lo lo, phải là rất lo mới đúng, cô cứ ngồi đó mà ôm lấy con gấu, trên đệm êm mà cứ như đang ngồi trên đống lửa, lòng cứ nóng hôi hổi. Cơ hồ không nóng mà mồ hôi cứ chảy ra.
Kim ngắn đồng hồ chật vật bò ấy thế mà đã leo được lên đến số mười một. Không gian ngoài tiếng thở đều đều của Tiểu Phần thì chỉ còn tiếng kim giây hăm hở chạy. Tiểu Phần đôi mắt trống rỗng nhìn lên cái đồng hồ, lại không kìm được tiếng thở dài. Cô vẫn ngồi đó, không sao ngủ được, mà cũng chưa muốn ngủ. Cô đang chờ đợi một việc chưa từng một lần xảy ra: Đình Phong sẽ gọi lại cho cô. Đúng là việc đó chưa bao giờ xảy ra hết, vậy mà Tiểu Phần vẫn cứ ngồi ấy mong chờ. Đôi mắt càng ngày càng u tối. Trên gương mặt xinh xắn, phiền muộn cứ thế hằn lên từng đường.
Đã mười một giờ hơn. Ấy thế mà đã mười một giờ hơn. Sao mà đã mười một giờ hơn rồi. Tiểu Phần mang toàn bộ u ám trong lòng, lại gục mặt xuống dưới, tiếp tục chờ đợi vật-gì-đó rung lên. Nhưng thất vọng chỉ toàn thất vọng.
Đình Phong rốt cuộc là tại sao?
Rồi tự nhiên, tự nhiên… Tiểu Phần bật dậy ngồi ngay thẳng người, có một thứ gì đó đang rung lên bần bật cùng màn hình nhấp nháy kia, đúng như cô ước nguyện nãy giờ. Tiểu Phần như chồm dậy túm lấy cái điện thoại, là Đình Phong, Đình Phong, cô thấy tim mình đập nhanh đến nỗi như muốn vỡ cả ra.
Tiểu Phần phải đến mất mấy giây lấy lại tinh thần mới dám nhấn nút nghe. Giọng cô khá rụt rè:
_Alo…
_Alo, cô là…
Một giọng nói hoàn toàn xa lạ, đúng là lạnh, nhưng không phải Đình Phong của cô. Tiểu Phần giật thót cả người, trong đầu phút chốc bày ra một loạt tình huống kinh dị nhất. Sắc mặt như cùng những suy nghĩ trong đầu mỗi lúc lại thêm tái nhợt. Cơ thể cô run rẩy kịch liệt.
_Dạ phải, thế ai…?
Là nửa tiếng sau đó. Tiểu Phần tay xách túi cuống cuồng chạy vào bar Spider nơi mà “anh Đình Phong đang ở đây, đang say lắm rồi”. Không gian bên trong thật không mấy…sáng sủa, khiến Tiểu Phần cũng thấy rợn rợn. Nhưng có lẽ quán bar này cũng chẳng phải là một quán “đèn mờ”, hoặc do cô chưa vào những nơi này bao giờ nên không biết. Dù sao thì nãy người gọi cho cô bằng số Đình Phong đó có nói bar không mở cửa qua đêm.
_Tầng hai…
Tiểu Phần lẩm bẩm, vừa mò mẫm đi lên tầng hai, cố gắng gạt khỏi đầu tất cả những tình huống đáng sợ có thể xảy ra. Là một phòng nào đó ở trên tầng này, Tiểu Phần nhìn xung quanh, chưa kịp định hình thì bỗng nghe thấy tiếng gọi:
_Này.
Tiểu Phần đột nhiên phập phồng lo sợ, gọi cô liệu có phải người vừa nãy không, mong là đúng. Con gái giờ này vào quán bar cũng chẳng phải hay ho gì.
Tiểu Phần vừa đi đến gần vừa dè dặt lên tiếng:
_Anh có phải…?
_Ừm, tôi là người vừa gọi cho cô đó, cô là người quen của anh Đình Phong phải không?
Nghe thấy tên Đình Phong, mắt Tiểu Phần hơi sáng lên:
_Ừm, phải rồi, anh ấy đâu?
_Đó, trong đó, phiền cô đưa anh ấy về giùm đi, không ai vào đó nổi. Mà chúng tôi sắp đóng cửa rồi.
Tiểu Phần khẽ gật đầu rồi liền theo tay anh phục vụ đó chỉ mà nhìn vào bên trong. Giữa một căn phòng khá lớn, cũng chẳng sáng hơn được bao nhiêu so với bên ngoài, thậm chí còn có vẻ tối tăm hơn, có một người con trai mặc áo đen đang ngồi gục đầu xuống bàn. Trên bàn la liệt vỏ chai, dưới sàn cũng không kém. Mà nhìn căn phòng như vừa xảy ra một cuộc ẩu đả vậy.
Tiểu Phần nhìn mà chợt cảm thấy tim mình co giật liên tục. Một cơn đau lại từ từ len lỏi toàn thân.
_Anh ấy…
_Uống nhiều lắm, còn nổi giận đập phá lung tung. Đình Phong hay đến đây, hình như mỗi lần đến một mình đều như vậy, nhưng hôm nay còn kinh khủng hơn mọi hôm. Anh ấy cứ như thú dữ vậy, không ai dám đến gần.
Anh phục vụ trẻ vừa nói vừa nhìn vào bên trong mà nghĩ lại cảnh khi nãy Đình Phong còn chưa “đổ gục” thế kia. Anh vừa mới bước vào bảo Đình Phong về để quán đóng cửa thì đã bị Đình Phong giận dữ vừa gạt đổ hết mấy vỏ chai rượu, vừa hét lên: “Cút m. chúng mày đi”. Thực ra anh có thể thừa sức kêu bảo vệ “tống” những vị khách như Đình Phong ra khỏi quán, nhưng vì Đình Phong cũng là khách quen, mà cũng không phải là người bình thường, tất nhiên là không thể làm thế. Cuối cùng đành phải gọi cho Tiểu Phần đến đây thế này đây.
Tiểu Ph