XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cưới Sau Một Đêm

Cưới Sau Một Đêm

Tác giả: Hạ Huyền Chú

Ngày cập nhật: 04:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341383

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1383 lượt.

au bọn họ, phát hiện bọn họ đang download trò chơi, ngó thử danh sách xong, tôi khẽ cau mày.
Warcraft, bóng rổ đường phố, Mộng Ảo Tây Du, Nhiệt Huyết Giang Hồ…
Mọi người nói xem, bọn trẻ bây giờ đang thích chơi cái gì cơ chứ, không phải là ma thú thì là đánh nhau máu me đầm đìa, lại nhớ tới mình năm đó, chơi toàn là xe tăng với cả Mario, hơn nữa còn là chơi trên máy điện tử* cơ nhé, có phải máy tính như thế này đâu, sau đó bị cha phát hiện ra, kết quả là bị một trận cải cách “Tư tưởng giáo dục” tơi bời.
(*Máy điện tử: Loại máy ngày xưa hay chơi ý các nàng, dạo ấy thịnh hành mua đĩa trò chơi về bỏ vào đầu đĩa, sau đó cắm dắc của hai cái tay cầm vào, thế là chỉnh trò chơi, bấm bấm nút='>'>, có loại khác thì là nhét băng vào máy, nhưng ngày ấy bạn Momo chơi cái loại đầu đĩa cơ nên hem rõ lắm ^^~ Ai, một thời thơ trẻ ngày xưa, lần nào cũng chơi đến liệt tay cầm, lại mếu máo đòi bố đi mua tay cầm khác, về…làm liệt tiếp='>'> Chơi mãi hình như đến năm lớp 3, lớp 4, dạo đó papa mua máy tính về, cái đầu cũng bỏ không, rồi cũng chẳng ai chơi nữa, người ta xài máy tính với cả Internet, rồi di động hết rồi =.=. Đoạn này trong convert nói là tay cầm cùng vô tuyến truyền hình nên tai nghĩ chắc là cái loại đó thôi, chứ còn chơi cái khỉ gì mà Mario với xe tăng trên vô tuyến nữa~~Ngày xưa ta còn chơi cả Xếp hình với tìm đường cho ếch nữa cơ ^___^)
Quả nhiên là thời đại tiến bộ, trò chơi cũng theo đó mà đổi mới a.
“Các cậu không chơi Sức Mạnh Vô Song à?” Tôi không nhịn được hỏi.
Nghe vậy, Tần Dương thì khinh bỉ nhìn, còn Âu Dương Suất thì nghi hoặc ngó tôi chằm chặp.
Tôi lạnh lùng nhìn trả lại Tần Dương, đó là Sức Mạnh Vô Song a, tôi bây giờ chỉ mới miễn cưỡng chơi đến cấp 140 thôi đó, hơn nữa, game muốn hỏi nhất tôi còn chưa có nói ra khỏi miệng đâu, nếu tôi mà hỏi, đầu trọc này có mà nhảy dựng lên luôn ấy chứ!
Thật ra thì tôi muốn hỏi nhất chính là, các cậu có chơi “Mắt kiếng của quỷ” không?
(Momo: Chị, đó là game đam mĩ=.=)






Cho nên suốt cả buổi chiều, Tần Dương cùng với Âu Dương Suất một lớn một nhỏ ngồi chơi hết mấy trò game kia, hò hét ầm ĩ, mặc kệ tôi đang nước mắt ròng ròng ngồi ngay bên cạnh.
Thật sự là không thể không thừa nhận, tuổi mình cũng đã lớn rồi a, những trò chơi nhiệt huyết kia chẳng còn thích hợp với “lão thái gia” đây nữa rồi, sau này có lẽ chỉ có thể chơi đùa một chút với QQ được thôi, tỷ như game đúng sai, cờ caro, chọn điểm khác biệt, tìm lỗi sai hay mạt chược là tốt rồi.
TT___TT
Suy nghĩ chán chê, tôi liếc nhìn Âu Dương Suất đang ngủ say sau đó xoay người muốn rời đi, nhưng chỉ mới thoáng quay đầu, tôi đã lập tức trở lại, rón rén hướng chiếc giường tiến tới.
Quả nhiên, tôi không có nhìn lầm, khóe mắt Âu Dương Suất thật sự vẫn còn đọng những giọt nước, cái miệng nhỏ nhắn khẽ nhếch lên như đang lầm bầm cái gì đó.
Tôi không có chút nào buồn ngủ nhìn nó, lấy tay sờ soạng mơn trớn gương mặt trơn mềm, aizz, xúc cảm này quả thực là dễ chịu chết đi được.
Khi ngoài cửa sổ đã bắt đầu tờ mờ sáng, tôi cẩn thận nhẹ nhàng, cố gắng không đánh thức đứa nhỏ, xuống giường ra khỏi phòng.
Vuốt vuốt khóe mắt khô cong, tôi âm thầm rơi lệ trong lòng, tại sao mình phải sợ đứa nhóc này biết cả hai cùng nhau ngủ một đêm chứ, lại còn vô tư dùng cả buổi tối để cho nó ngủ yên ổn nữa, quả nhiên tôi chính là một người phụ nữ nhân hậu mà, làm chuyện tốt không cần báo ơn nha!
Âu Dương Suất sau khi tỉnh ngủ, mặc dù không có giả bộ thâm trầm như hôm qua nữa, nhưng vẻ mặt lại mâu thuẫn khiến tôi không cách nào chấp nhận được.
Từ lúc đi ra cửa phòng nhìn thấy tôi, thằng nhóc này luôn dùng vẻ mặt phức tạp ngó tôi chằm chằm, cái miệng nhỏ nhắn cứ lúc khép lúc mở, muốn nói lại thôi làm tôi chả biết nó đang suy nghĩ cái gì.
Sau khi ăn cơm trưa xong, tôi hỏi nó có muốn đi đâu chơi hay không, ví dụ như phòng của Tần Dương trong nhà của đồng chí Tần Hạo chẳng hạn, thằng nhóc đầu tiên là tỏ vẻ đăm chiêu nhìn tôi, sau đó nghiêng đầu né tránh tầm mắt tôi, lắc đầu tỏ vẻ nó không muốn ra khỏi cửa, kết quả, đứa nhỏ này ngồi trong nhà ngây người suốt cả buổi chiều.
Mặc dù tôi biết tiểu tử có tâm sự, đây rõ ràng là sự thật mồn một nha, nhưng mà tôi cũng không ép nó làm gì, cứ chờ tới lúc nó mở miệng hỏi mình là được.
Mỗi lần nhìn thấy cửa phòng anh, tôi đều len lén đến gần thăm dò, nhìn trộm vào xem bên trong có động tĩnh gì hay không, trong phòng không có máy tính, không có điện thoại, mọi người nói xem có cái gì hay ho để mà nó ở lâu trong đó đến thế, không phải là đọc lén mấy thứ sách báo trộm mang đến đấy chứ?!
Sau bữa cơm chiều, vì không để cho thằng nhóc tiếp tục ngây ngốc ở trong phòng chơi với cái bóng nữa, tôi lôi kéo nó đến ngồi ở trên salon phòng khách xem tivi.
Ngoài ý muốn, tiểu tử lại hết sức phối hợp, biết điều ngồi ở vị trí cách tôi rất xa, vẻ mặt chuyên tâm xem tivi.
Vì tưởng thưởng cho sự biết điều này, tôi nổi hứng làm một chuyện rất ngu xuẩn, đó chính là đem điều khiển tivi cho nó.
Mọi người