Tác giả: Hạ Huyền Chú
Ngày cập nhật: 04:44 22/12/2015
Lượt xem: 1341388
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1388 lượt.
ng cùng thằng nhóc chuyên tâm thưởng thức cảnh sắc bên ngoài thì bỗng nhiên Hàn Lỗi kéo tay tôi, vừa mới quay đầu lại nhìn về phía anh thì đã thấy anh nghiêng người về phía trước, cười một cách hết sức xấu xa ngoắc ngoắc ngón trỏ với tôi, ý bảo tôi tới gần mình thêm chút nữa.
Mọi người nghĩ thử xem bên trong cabin của đu quay bánh xe có bao nhiêu không gian chứ, lúc này tôi nghe lời nghiêng người về phía trước, khoảng cách giữa hai chúng tôi quả nhiên gần hơn rất nhiều, hơi động một chút đã có thể chạm vào đối phương.
Tôi cả kinh, vội vàng muốn lùi người lại, nhưng suy nghĩ mới chỉ hiện lên trong đầu đã bị con cáo già Hàn Lỗi sớm nhìn ra, anh lập tức đưa tay túm lấy chiếc dây chuyền Mitch ở trên cổ tôi, dùng sức một chút, thân thể tôi cứ thế không nghe lời đổ về phía anh, hai môi chạm nhau.
Tôi trợn to hai mắt nhìn anh, đùa à, thằng nhóc vẫn còn ở bên cạnh đấy, mặc dù lực chú ý của nó đang đặt ở ngoài cửa sổ.
Hàn Lỗi nheo mắt, cười xấu xa tiếp tục hôn tôi, còn hôn rất triền miên, rất lớn mật nữa.
Không thể phủ nhận, đây là một nụ hôn rất lãng mạn, và bởi vì Âu Dương Suất vẫn còn ở một bên nên đây cũng là một nụ hôn rất kích thích.
Đến khi tôi không thể nhịn được phát ra một tiếng rên rỉ mờ ám kéo lại sự chú ý của Âu Dương Suất, Hàn Lỗi mới chịu buông tay, vẻ mặt tươi cười nhìn thằng nhóc.
“Hai người vừa mới chơi cái trò gì thế? Mặt chị Anh vì sao hồng như vậy?” Nó cau mày nghi vấn.
Tôi che mặt tuyệt không đáp còn Hàn Lỗi thì bật cười ầm ĩ.
Buổi tối, cảm xúc của thằng nhóc vẫn rất phấn khởi, sau khi đem một ngày đi chơi vui vẻ nói với mẹ chồng tôi cùng Tần Hạo qua điện thoại, nó vẫn như cũ không chịu tắm mà đòi đi ngủ.
Lúc này, Hàn Lỗi lôi kéo tay nhỏ bé của Âu Dương Suất, ôn nhu dụ dỗ nói: “Chúng ta cùng nhau đi tắm được không!”
Nhìn thấy tôi lúc này “ôn nhu” khác thường, đứa nhỏ kia thế mà không hề cảm kích, nó đột nhiên nở nụ cười xấu xa giống y hệt Hàn Lỗi nói: “Nói cho hai người biết một bí mật nha! Thật ra thì em hiện nay mười một tuổi rồi, không phải mười tuổi đâu! Hai người đều nghĩ sai hết rồi!”
“Phì!” Phản xạ có điều kiện, tôi bật cười thành tiếng.
Tiểu tử thối, đơn giản thế thôi mà làm cho màn tạm biệt mủi lòng tôi vất vả tạo nên tan thành mây khói, nhưng mà nhìn nụ cười xấu xa của nó thật sự giống đến chín mươi chín phần trăm nụ cười của Hàn Lỗi nha!
Quả nhiên là gần mực thì đen a, đáng sợ quá đáng sợ quá–
Thấy tôi một lần nữa lộ ra khuôn mặt tươi cười, Âu Dương Suất ôm lấy Hàn Lỗi sau đó ôm lấy tôi, xoay người kéo hành lý, dùng bóng lưng hướng về phía chúng tôi nói: “Trong một tháng này em rất vui vẻ, thật lòng cảm ơn hai người… Chị Anh, em sẽ không quên hai anh chị đâu, em sẽ viết E-mail cho mọi người nhé!’’
Nói xong lời này, tiểu tử cũng không quay đầu lại, cứ thế hướng về phía máy bay mà đi, còn rất anh tuấn đưa lưng về phía chúng tôi vẫy vẫy tay.
Tiểu tử thối, trước khi đi vẫn còn không quên đùa bỡn nữa!
Vào một ngày nào đó của một tháng sau.
“Ai…”
“Sao?”
“Một tháng rồi!”
“Thì sao?”
“Sao vẫn không có E-mail nào?”
Tiểu tử thối Âu Dương Suất kia rõ ràng đã nói sẽ viết E-mail cho tôi, kết quả là, một tháng rồi mà trong email của tôi vẫn như cũ không có thư của nó.
“Em xác định mình thật sự có lưu lại địa chỉ hòm thư cho thằng nhóc?”
“Dĩ nhiên! Trong mỗi trang vở của nó em đều có ghi hết cả mà!”
“… Vậy em xác định mình viết đúng chính tả chứ? Không viết thừa ra chữ nào?”
“…”
MƯA TO CHỖ TỐT.
Hàn Lỗi nói: Chỉ cần làm ướt quần áo của em, đưa em vào phòng tắm, sau đó…Khà khà!!
Mẹ tôi bất đắc dĩ báo rằng, sự thật đúng là tôi viết sai địa chỉ hòm thư cho Âu Dương Suất, không, không phải là viết sai, cùng lắm là viết ngoáy một chút, cho nên Âu Dương Suất mới nhìn sai.
Vì thế, thằng nhóc đã suốt một tháng trời gửi thư theo cái địa chỉ sai lầm ấy, khiến cả hai chúng tôi ông nói gà bà nói vịt mãi từ đó đến giờ, nó rốt cục nhịn không được chủ động gọi điện thoai vượt đại dương cho tôi, sau một giờ hết tán gẫu lại trốn tránh trách nhiệm trong vụ này xong, cả hai lại khôi phục tình hữu nghị như trước, tiếp tục kéo dài cuộc nói chuyện vượt đại dương này.
Âu Dương Suất tiêu sái phất ống tay áo không mang một gợn mây mà đi, nhưng những người ở lại đều tương tư nghiêm trọng, gọi là “di chứng Âu Dương Suất”.
Đối mặt với tiếng sập cửa, mọi người liền chụm đầu vào thì thầm: “Vậy còn trò chơi kia thì sao?”
Ba ngày sau, mẹ chồng tôi lại triệu tập mọi người tại Hàn gia, chỉ thấy vẻ mặt bà xuân tình phơi phới, ý cười tràn đầy nói: “A ha ha ha, lần trước mẹ nói cái chuyện gì mà trong vòng hai năm sinh con cũng chỉ là nói giỡn thôi, đương nhiên rồi, chuyện hệ trọng như sinh con thế thì phải tùy duyên nha, không thể quá miễn cưỡng được, nhưng mà nếu như các con không cẩn thận chơi quá mức tạo ra một đứa thì cũng chẳng sao! Đúng không! Ha Ha..Về phần cái gì mà lên xe trước mua vé bổ sun