Tác giả: Hạ Huyền Chú
Ngày cập nhật: 04:44 22/12/2015
Lượt xem: 1341384
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1384 lượt.
nói xem đây có phải là thứ mà một đứa trẻ mười tuổi nên xem hay không a?! Không phải là kênh bóng đá, không phải kênh thiếu nhi, không phải kênh thể thao, cũng không phải kênh phim truyện, mà là kênh thời sự tiếng Anh???
Được rồi, nó là người tới từ nước Mỹ, cho nên nghe hiểu được tiếng Anh, nhưng vấn đề là lấy trình độ của tôi mà nói thì hoàn toàn không thể cắt nghĩa được lưu loát thứ tiếng kia nha.
Nhưng mà chuyện ngu xuẩn làm cũng đã làm rồi, vì thể diện, tôi còn cách giả bộ cũng hiểu, vẻ mặt thành thật ngồi xem tin tức cùng nó.
Cực kì thống khổ nha!
Đúng lúc nội tâm của tôi đang đau đớn kêu gào, bất chợt “bụp” một tiếng, không còn bất cứ tiếng động nào, giọng tiếng Anh cũng tắt ngấm, màn hình đen ngòm, trước mắt một mảnh tối om.
Tốt lắm, chung cư nhà tôi bị cúp điện rồi.
Muốn biết tại sao tôi có thể khẳng định được chắc chắn như thế sao? Bởi vì tôi nghe được một khắc lúc mọi thứ tối om, đồng loạt nổ ra một tràng kêu gào vang khắp khu nhà, đinh tai nhức óc chứ sao.
Trái lại, hai người chúng tôi vẫn thong dong bình tĩnh ngồi yên một chỗ trong bóng tối, không thét chói tai, không kêu loạn xạ, chỉ khẽ khàng thở ra, lẳng lặng chờ ánh sáng khôi phục.
(Momo: Chị lạ nhầy, em là em phải đứng dậy ngay, đi mò nến bật lên cho sáng, muỗi khỏi đốt chứ='>'>)
“Cái đó…” Một giọng nói non nớt, do dự vang lên trong bóng tối. “Em có thể hỏi chị một vấn đề được không?”
“Được, chị còn có thể miễn phí cho em nữa cơ, bây giờ em có thể hỏi chị hai vấn đề cũng được.” Tôi rất hào phóng nói.
“Ngày hôm qua…trong cửa hàng quần áo trẻ em, vì sao chị không phủ nhận chuyện em là con trai của chị?”
“A? Tại sao chị lại phải phủ nhận? Mặc dù em quả thật không phải con trai chị.”
“Bởi vì phụ nữ không phải luôn hy vọng mọi người không ai biết mình có một đứa con lớn như vậy hay sao?” Giọng nói vang lên có chút kích động nho nhỏ.
“Ai nói thế?”
“Mẹ của em…Mỗi lần cùng bà ra khỏi nhà, bà luôn phủ nhận rằng mình không có đứa con nào lớn như vậy…” Giọng nói trở nên mất mát cùng thương tâm.
“Cắt, đó là do mẹ em quá đần, hiểu không!”
“A?”
“A cái gì a, đúng là thế còn gì, nếu chị mà có đứa con lớn như em, vừa đẹp trai, vừa biết điều, lễ phép, đi ra ngoài sẽ hết sức kiêu ngạo nói với mọi người, đây là con trai bảo bối của tôi đấy, sau đó người khác sẽ xúm vào ca ngợi ‘Còn trẻ như vậy mà đã có một đứa con lớn như thế, thật là hạnh phúc quá!’. Chẳng lẽ em không cảm thấy, làm một người mẹ xinh đẹp lúc tuổi còn trẻ rất là thoải mái sao?”
(Momo: Làm sao nó biết, đừng bảo nó mới mười tuổi, nó còn là men nữa a =.=)
“…”
Đột nhiên ý thức được điều gì đó, người bạn nhỏ Âu Dương Suất liền đỏ bừng cả mặt, xấu hổ vô cùng, nhanh như chớp chạy vội về phòng.
“Cưng à, em không thể làm như vậy được a, tại sao có thể ngay cả đứa trẻ con cũng không buông tha chứ!”
“…”
“Nếu em có nhu cầu thì hãy gọi điện thoại cho anh, anh đảm bảo cho dù lúc ấy mình ở đâu trên Trái Đất cũng lập tức bay về với em mà—”
“…”
“Mau khai thật đi, em đã làm gì nó rồi, tại sao khuôn mặt bé tẹo của thằng nhóc đỏ ửng lên như vậy?”
“…”
“Chẳng lẽ em thật sự đã xuống tay với nó rồi?!!!”
“Cút!”
Người đàn ông này, dám đem tôi nói thành con sói háo sắc sao?
ĐÃ GẶP NHAU THÌ CŨNG CÓ NGÀY CHIA TAY.
Âu Dương Suất mủi lòng nói: “Thiên hạ không có buổi tiệc nào là không tàn, em sẽ luôn tưởng nhớ đến mọi người, đặc biệt là anh Hàn Lỗi!” ( mỗ nam nào đó mếu máo ngồi góc nhà vẽ vòng tròn ai oán khóc than: vì sao “đặc biệt” không phải là anh chứ?!)
(Momo: Mỗ nam đó là Tần Hạo~~)
Một tháng có bao nhiêu thời gian đây?
So sánh với một ngày là dài, nhưng nếu so với thời gian Trái Đất tự quay quanh thì ngắn hơn rất nhiều.
Tôi nghĩ nói đúng ra phải là, thời gian như nước chảy trôi qua, trong nháy mắt, còn có ba ngày nữa, Âu Dương Suất sẽ phải trở về Mỹ.
Hàn Lỗi phát ra những tiếng nói hàm hồ, tôi không nghe rõ được, nhưng mà một giây sau đã bị anh tập kích bất ngờ, đón nhận ngay một nụ hôn nóng bỏng.
Đúng lúc hai người bởi vì nụ hôn nóng bỏng này mà động tình, bên ngoài cửa liền truyền tới một giọng nói nhẹ nhàng non nớt: “Anh Lỗi! Chị Anh! Mau rời giường đi thôi!”
Lửa nhiệt tình ngay lập tức bị “nước trong” dập tắt, chỉ còn lại đám khói ai oán tiêu tan trong bầu không khí.
Hàn Lỗi buông môi, bả đầu chôn ở trước ngực của tôi phát ra những thanh âm thống khổ thất bại, mà tôi lại rất không nể tình cất tiếng cười to, Âu Dương Suất a Âu Dương Suất, em xuất hiện thật là đúng lúc nha! Ngay cả người mà em ngưỡng mộ cũng bị em làm cho tức điên lên rồi đây này, khá lắm cậu nhóc!
Ba người chúng tôi cùng ngồi trước bàn ăn dùng bữa sáng, vẻ mặt Hàn Lỗi ảm đạm nhìn tôi cùng Âu Dương Suất vừa nói vừa cười, không cam lòng bị vắng vẻ nên đôi mắt anh xoay động, một lần nữa vung lên nụ cười tràn đầy mị lực đối với Âu Dương Suất nói: “Hôm nay chúng ta cùng ra ngoài chơi có được hay kh