Tác giả: Hạ Huyền Chú
Ngày cập nhật: 04:44 22/12/2015
Lượt xem: 1341395
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1395 lượt.
chuyện thuần khiết năm xưa, thuận đường nhớ tới anh ta một chút; rồi sau đó là Hà Dịch, trước không nói đến những thứ khác, người ta nhưng là mỹ thiếu niên đó nha, chẳng lẽ một kẻ biết thưởng thức mĩ nam như tôi đây lại có thể dễ dàng bỏ qua cho anh ta sao, dù gì nhiều lúc cũng cần những người hoặc vật tốt đẹp như thế để dỗ dành giấc ngủ mà; còn có cả cha chồng tôi, đặc biệt là việc ông ấy bị mẹ chồng sử dụng cà vạt trói lại; cả Âu Dương Suất nữa, nghĩ tới là chỉ muốn “so chiêu” cùng cậu nhóc đẹp trai này; thêm cả ông Hàn, vẻ mặt làm nũng của ông ngày đó quả thực rất hài hước, rất buồn cười; bây giờ là người hàng xóm mới đến kia, tạm thời tôi mới chỉ nghĩ đến hắn là kẻ đàn ông cũng phải yêu thích tôi, chứ rốt cuộc anh ta là người thế nào thì không rõ lắm.
Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám, chín, mười, vừa đúng mười người đàn ông, tôi đã nói mười đầu ngón tay là có thể đếm hết rồi mà.
“Cưng ơi, em tròn mắt ngơ ngác đang suy nghĩ gì đấy?”
Lúc này, Hàn Lỗi đột nhiên cúi người nhìn tôi hỏi.
Tôi một phen đẩy anh ra, lạnh nhạt nói: “Nghĩ đến người đàn ông khác.”
“A?” Hàn Lỗi lấy tay chống đầu nằm nghiêng ở bên cạnh tôi, dùng một tay kia vuốt vuốt tóc của tôi rồi thì thầm thật nhỏ, “Để người chồng thông minh của em đoán một chút xem, người đàn ông bây giờ em đang nghĩ tới hẳn không phải là anh, đúng không nào?”
“Nha! Em chưa nói qua anh rất thông minh sao?” Tôi đem mặt chuyển hướng về phía anh ấy, cố ý tạo ra vẻ sùng bái đầy dối trá nói.
“Mặc dù đây là lần đầu tiên em nói như vậy nhưng mà anh cũng biết mình thật sự rất thông minh, đây là chuyện không thể chối cãi, bất quá em cũng rất lớn mật nha, lại dám ở trước mặt người đàn ông như anh thừa nhận người đàn ông mình đang nghĩ không phải chồng của mình, cưng à, anh hẳn nên bội phục dũng khí của em đúng không?”
Lời này nghe sao cũng thấy có mùi vị nguy hiểm nha, hơn nữa còn là nguy hiểm cận kề nữa.
“Em nói thế thì anh làm sao có thể không trừng phạt nghiêm khắc em đây?” Anh vừa cười đến ôn nhu vừa dùng ngón tay khẽ ve vuốt môi của tôi nói: “Cưng à, đối với sự trừng phạt này em có ý kiến hay đề nghị gì không?”
“Cái đó…” Tôi ngượng ngùng cười nói. “Vấn đề này chúng ta ngày mai hãy thảo luận được không, em cảm thấy đây là một vấn đề rất đáng để tham khảo cho nên muốn suy nghĩ thật nghiêm túc, nhưng bởi vì vấn đề thời gian nên không thể qua loa quyết định được, vì thế đề nghị của em là, bây giờ chúng ta đi ngủ trước đã đi!”
“Ha ha…” Hàn Lỗi cười đến càng ôn nhu hơn, “Anh rất vui vì em cũng cảm thấy đây là một vấn đề đáng để tham khảo, cũng rất vui vì em đã coi trọng nó, nhưng mà anh phát hiện nếu như đêm nay không thảo luận được gì thì chông em sẽ mất ngủ a, mất ngủ thì mắt sẽ có quầng thâm, lái xe cũng dễ dàng gặp chuyện không may, chẳng lẽ em không đau lòng cho anh hay sao?”
Tôi có thể nói không sao? Nếu như ở trên xe không có lời của tôi tôi nhất định sẽ nói…
Xem ra tự mình đào hố thì tự mình cũng phải đi lấp thôi, mọi người nói xem tôi tại sao lại tự nhiên đi đào hố lấp mình a, tôi thật là đáng đời mà đáng đời mà, bị coi thường ôi bị coi thường.
Ý thức được chuyện nghiêm trọng sắp xảy ra, vẻ mặt tôi trở nên nghiêm túc, chân thành tha thiết nhìn Hàn Lỗi nói: “Được rồi, cá nhân em cảm thấy, người phụ nữ đã có chồng còn đi nghĩ đến người đàn ông khác là rất đáng giận, nhưng mà, có lẽ cô ấy nghĩ tới người đàn ông khác là do có nguyên nhân thì sao? Vậy thì có thể tha thứ cho em không, hơn nữa, em không có nghĩ tới người đàn ông khác thật mà, em không có!”
Vừa lúc ấy, rất đúng dịp, người hàng xóm mới tới hôm qua cũng mở cửa tiễn một cô gái ra, hoa hoa lệ lệ vong tình ôm hôn ngoài đó, không, hẳn là giống nụ hôn tạm biệt mới đúng.
Oa, mới sáng sớm đã được nhìn thấy hình ảnh kích tình như vậy để nâng cao tinh thần, thật là so sánh với uống cà phê Nestle còn hiệu quả hơn gấp trăm lần a.
Đó là một nữ tiếp viên hàng không, bởi vì cô ấy đang mặc trang phục của nữ tiếp viên, bên chân cũng là một chiếc vali kéo, cố gái ấy có dáng người rất tốt, vóc dáng cao gầy, tiền đột hậu kiều(trước sau lồi lõm), có thể coi như là điển hình của loại phụ nữ có dáng hình ma quỷ, gần như khiến mắt tôi mù lòa, đến nỗi tôi chỉ chăm chú xem thân hình của cô ấy mà không để ý tới dung mạo, mãi đến lúc cô gái đó quay đầu rời đi, tôi mới giật mình, thế nhưng không chú ý tới gương mặt người ta chút nào! Thật là thất sách quá, thất sách quá!
Bất quá nếu là một người phụ nữ có dáng người ma quỷ thì tôi nghĩ gương mặt của cô ấy chắc có lẽ không khác gì thiên sứ.
Nhưng mà, bốn người chúng ta rõ ràng đứng rành rành tại chỗ như vậy, cô gái kia vì sao không hề tò mò mà quay đầu nhìn qua một chút a? Chẳng lẽ tất cả chúng tôi đều là người vô hình cả hay sao, mặc dù ai cũng rất an tĩnh song nhìn người ta một cái cũng là một chuyện đáng bị nguyền rủa à?
Đợi đến lúc bóng dáng cô gái kia khuất dạng ở khúc quanh, người đàn ông ấy mới thoáng quay người lại, nhìn thấy chúng tôi liền mỉm c