XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cưới Sau Một Đêm

Cưới Sau Một Đêm

Tác giả: Hạ Huyền Chú

Ngày cập nhật: 04:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341397

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1397 lượt.

n mặc một bộ trang phục hưu nhàn thoải mái, vừa nhìn thấy chúng tôi đã nở nụ cười khiến tôi cảm giác nói không ra lời, sau đó hướng phía này đi tới.
Tôi khờ mắt, cho nên ngây ngốc hỏi: “Tiểu Tĩnh a, đây là tình huống kiểu gì a, anh ta có ý gì chứ?”
Lưu Tĩnh cũng ngây ngốc nhìn nơi hắn biến mất, rồi ngây ngốc lắc đầu.
Xem ra Lưu Tuấn còn là một người đàn ông quái dị nữa a.
Lại là một buổi tối cuối tuần, tôi ở trong cầu thang vứt túi rác cẩn thận xong, mở cửa cầu thang bộ ra lại vô tình gặp gỡ Lưu Tuấn đang hôn tạm biệt một cô gái.
Lòng tràn ngập nhiệt huyết, tôi không nhịn được đi tới trước mặt anh ta, vẻ mặt Thánh mẫu Maria khổ sở mở miệng từ bi nói: “Đồng chí Lưu Tuấn, nghe tôi khuyên một câu, phần công việc này của anh vẫn là sớm nên nghỉ hưu đi thì hơn, dù sao cũng là ăn cơm thanh xuân, hơn nữa còn dễ dàng lây nhiễm cái bệnh mở đầu bằng chữ A kia nữa, vừa hao tổn tinh thần lại còn làm hại đến thân, anh còn trẻ như thế, chẳng lẽ không có công việc nào khác để làm hay sao?”
(Momo: bệnh chữ A là AIDS ạ='>'>)
Lưu Tuấn bị tôi nói nghe không hiểu ra sao, cau mày hỏi: “Cô biết rõ tính chất công việc của tôi sao?”
“Rất rõ ràng thế là chuyện tốt chứ sao!” Tôi ôm theo tâm tình kích động nói.
“Cái đó…Cô có phải đã hiểu lầm cái gì hay không?”
“Nhiều phụ nữ đến nhà như vậy anh nói tôi có thể lầm thành cái gì?”
“Ai nha, cô thật sự hiểu lầm, các cô ấy, không, là cô ấy, cô ấy là vợ của tôi mà!” Lưu Tuấn có chút quýnh quáng giải thích.
Tôi khi đó tâm tình kích động chỉ nghe thấy được cụm “các cô ấy” mà tự động rò rỉ cụm “cô ấy” đằng sau.
“Vợ? Nhiều như vậy? Anh tưởng mình là Vi Tiểu Bảo* chắc?” Tôi khinh thường hừ lạnh.
(*Vi Tiểu Bảo: là nam nhân vật chính trong cuốn Lộc Đỉnh Ký. Lộc Đỉnh Ký, chữ Hán giản thể(鹿鼎记), chính thể: 鹿鼎記, latin hóa: lù dǐng jì hay Lộc Đỉnh Công là cuốn tiểu thuyết cuối cùng của Kim Dung. Nhân vật Vi Tiểu Bảo thường được so sánh với AQ của Lỗ Tấn vì nói lên được tính cách chung của người Trung Quốc. Trong truyện, nhân vật này có tới 7 vợ='>'>)
“Ai nha, Hạ Anh ơi là Hạ Anh, cô thật sự hiểu lầm tôi rồi!” Vẻ mặt Lưu tuấn cầu xin tha thứ nói.
“Hừ hừ!” Vẻ mặt tôi không tin chút nào.
“Làm sao mà cô lại vẫn bướng bỉnh như trước kia nhỉ?” Lưu Tuấn đột nhiên cười cảm khái.
Này này, sao anh ta nói cứ nghe như chúng tôi đã từng quen biết nhau vậy, nhưng mà tôi nhớ là mình không hề nhận ra hắn nha, thậm chí còn chưa từng thấy qua ấy.
“Đừng có lôi kéo làm quen, nếu không mau nói anh tại sao không hề ra cửa đi làm, lại còn có rất nhiều phụ nữ trang phục khác nhau vào nhà qua đêm mỗi ngày, anh nói anh không phải ngưu lang* thì là cái gì chứ?”
Khóe miệng Lưu Tuấn rất rõ ràng co quắp một chút, nghiến răng nghiến lợi nói: “Chẳng lẽ cô chưa nghe nói qua có một loại nghề nghiệp có thể ngổi ở nhà sao? Tôi là tác gia! Tác gia*!”
(*tác gia tức là nhà văn, nhà thơ, nói về những người chuyên nghiệp viết lách nói chung, ví dụ như Tô Hoài, Xuân Diệu chẳng hạn~~~ Tất nhiên, trừ bỏ kẻ làm báo ra nhé!)
“Gì cơ? Ngồi nhà? Ngồi ở nhà?”
“…”
(giải thích chút, gia tức là nhà, anh ấy nói mình là tác gia, tức là người viết văn ấy, nhưng chị Anh lại hiểu thành ngồi nhà ='>'>)






TÌNH THÚ GIỮA VỢ CHỒNG
Một đôi vợ chồng trẻ tuổi nói: loại chuyện sắm vai nhân vật này tuyệt đối hữu ích cho việc gia tăng tình cảm đôi bên.
Được rồi, tác gia dĩ nhiên không phải là ngồi nhà, nhưng Lưu Tuấn đúng là thường xuyên ngồi ở nhà a.
Khi hai người chúng tôi đang mắt to trừng mắt nhỏ giằng co không ngừng với nhau, một giọng nói ngọt ngào bỗng cất lên, bóng hình xinh đẹp sau lưng Lưu Tuấn xuất hiện trước mắt tôi.
Đó là một người phụ nữ có vóc người cao gầy, đường cong ma quỷ, khuôn mặt thiên sứ đó nha.
Cô gái ấy nhìn tôi và Lưu Tuấn một đang ngẩng đầu ngưỡng mộ một đang cúi đầu mắt nhìn xuống, “hài hòa” trừng mắt lẫn nhau, không khỏi khẽ nhăn cặp mày liễu gọn gàng tinh xảo, mỉm cười xinh đẹp, bờ môi đỏ mọng khẽ mở ra. “Các người đây là… Chơi cái gì vây? Tôi có thể gia nhập không?”
Dứt lời, cô ấy nhìn chúng tôi một cái, sau đó nhẹ nhàng cười một tiếng: “Nói vậy tức là mọi người đang tò mò về quan hệ của tôi và Lưu Tuấn sao?”
Thấy vẻ mặt rất rõ ràng của tôi, Giang Mặc Mặc che miệng cười to hai tiếng sau đó nói: “Tôi trước nên tự giới thiệu mình đã chứ nhỉ, tôi là một nhà thiết kế nội thất, thuộc về loại tự do, nếu có đơn hàng sẽ thực hiện, không có đơn hàng thì ở nhà nằm ngủ, mà trong vài tuần chúng tôi chuyển đến đây đúng là thời điểm tôi bận rộn nhất nên chúng ta mới coi như là hôm nay chính thức gặp mặt. Về người đàn ông này,” Giang Mặc Mặc chỉ chỉ Lưu Tuấn. “Không sai, anh ta là người đàn ông mà tôi bao nuôi!”
Nghe được lời giải thích của Giang Mặc Mặc về thân phận của Lưu Tuấn, vẻ mặt của tôi lập tức trở thành khinh bỉ, rõ mồn một mấy chữ “anh còn dám giả bộ à”, vẻ mặt Hàn Lỗi y như đang xem kịch vui, gương mặt tuấn tú của Hà Dịch thì ửng đỏ, trợn mắt há hốc mồm, dù sao vẫn còn trẻ tuổi cho nên