Tác giả: Vô Ngã
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341715
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1715 lượt.
ữ, "Em làm sao vậy, nảy giờ không nói gì?" Anh không chút nào nhận ra sắc mặt mình lúc nãy rất khó coi, nhưng mới một lát sau vẻ mặt lại như không có gì, Tăng Tĩnh Ngữ cái đó hận a, thật sự là. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . Hận không được một chưởng vỗ chết anh.
Gió Bắc thổi qua, bầu trời âm trầm thật giống như muốn sập xuống, vốn là có trấn mưa nhỏ rơi tí tách nay dần dần lớn lên, giọt mưa lớn như hạt đậu rơi trên đất vang sào sạt, văng lên vô số bọt nước. Tăng Tĩnh Ngữ trong lòng tức giận chưa tiêu, kìm nén bực bội cùng Thiệu Tuấn so tài, như thế nào cũng không để ý anh, cũng không quản mưa có bao nhiêu, trực tiếp hướng trong mưa phóng tới.
Thiệu Tuấn lanh tay lẹ mắt vội vàng kéo cô lại, hai người đứng ở hành lang cửa ra vào cau mày nhìn trận mưa to ngoài kia.
Thiệu Tuấn rất rối rắm, tục ngữ nói không sai, lòng của nữ nhân, như kim dưới đáy biển, thật sự là một chút cũng không sai a, mới vừa rồi còn thật tốt, lập tức cũng có thể tức giận như vậy? Anh có chút khẩn trương kéo kéo cánh tay Tăng Tĩnh Ngữ, có chút ý tốt đề nghị: "Chờ cũng không phải là biện pháp, chúng ta cũng nên trở về đi thôi."
Tăng Tĩnh Ngữ nghiêng đầu nhìn anh một cái mặc cho anh dắt đi, nhưng miệng nuaur chữ cũng không hé môi, như thế nào cũng không chịu nói chuyện. Thiệu Tuấn đem hành lý đặt ở bên chân Tăng Tĩnh Ngữ, mình vọt vào trong mưa đi tìm xe taxi.
Nhìn bóng lưng Thiệu Tuấn đi xa, Tăng Tĩnh Ngữ rất là mờ mịt, thật ra thì cô cũng không biết mình tức cái gì, Thiệu Tuấn tính tình khó chịu cô so với ai khác lại càng hiểu rõ ràng hơn, nửa ngày nói không ra một câu dễ nghe. Chỉ là có lúc cô cảm thấy thật đáng yêu, nói thí dụ như lúc bị cô đùa giỡn mặt đỏ tới mang tai, có thể có lúc cô lại cảm thấy anh rất đáng ghét, cũng tỷ như mới vừa rồi, đối với suự nhiệt tình của cô không có một chút phản ứng, hơn nữa gương mặt còn lạnh lùng, giống như thiếu anh 100 vạn , nói thế nào cũng là mấy tháng không thấy, chẳng lẽ anh liền một chút cũng không muốn cô? ? ?
Tăng Tĩnh Ngữ vẻ mặt giận dữ vẫn kéo dài đến khi lên xe, hai người cùng nhau ngồi ở phía sau, Thiệu Tuấn mới vừa mắc mưa, trên người ướt chèm nhẹp , cho nên cố ý cùng Tăng Tĩnh Ngữ vẫn duy trì một khoảng cách, Tăng Tĩnh Ngữ tức giận nhìn anh chằm chằm, tức giận nói: "Anh ngồi xa như vậy làm gì."
Thiệu Tuấn thấy Tăng Tĩnh Ngữ cũng để ý mình rồi, trên mặt vui mừng, vội vàng giải thích: "Anh sợ làm quần áo em ướt."
Tăng Tĩnh Ngữ nghiêng người sang nhìn chòng chọc vào anh, Thiệu Tuấn bị cô nhìn trong lòng có chút sợ hãi, cau mày, không nhịn được đưa tay sờ sờ mặt anh, mới vừa mắc mưa, trên tóc còn ướt, nươc mưa theo da thịt chảy từ trên trán dọc xuống gò má rồi tới cổ, Tăng Tĩnh Ngữ vẫn như cũ không nói lời nào, chỉ là giơ tay lên thay anh lau lau nước mưa trên mặt anh.
Trên tay cô vẫn đeo bao tay thật dày, cho nên tay cô rất ấm, ngón tay mảnh khảnh giống như mang theo lửa, từ cái trán một tấc một tấc đốt tới cằm, Thiệu Tuấn ngơ ngác nhìn cô, cho đến khi cô dừng lại động tác mới tỉnh táo lại, lập tức tóm cô tay, túm thật chặt ở lòng bàn tay.
Anh nghĩ, mặc dù nói không biết cô đang giận cái gì, nhưng nhìn bộ dáng bây giờ, chắc là cô đã hết giận rồi. Vì vậy to gan nắm chặt tay Tăng Tĩnh Ngữ, cho dù cô cố gắng tránh thoát cũng không nguyện buông ra.
Tăng Tĩnh Ngữ thử mấy lần, thấy không thoát được liền buông tha, chỉ là trên mặt vẫn còn duy trì vẻ mặt nguội lạnh, tức giận, giận dữ quay đầu đi chỗ khác, nhưng khóe miệng không nhịn được hiện lên một tia cười yếu ớt.
Nhà cũ trước của gia đình Thiệu Tuấn mấy tháng trước đã phá bỏ và đã dọn đi, mẹ Thiệu cầm tiền bồi thường sau đó trong vòng ba ngày đã mua được phòng ở mới, phòng ốc diện tích so với trước thì lớn gấp hai lằn, tiền bồi thường chỉ đủ giao tiền đặt cọc (*trong mua trả góp), mẹ Thiệu bắt đầu nhìn thời gian có chút do dự, nhưng sau Thiệu Tuấn lại nói mua lớn một chút cũng tốt, tốt nhất là ba phòng hai sảnh , kết hôn có thể dùng làm tân phòng, hơn nữa phòng ốc khá lớn mẹ Thiệu có thể ở cùng bọn anh. Về phần tiền trả góp, có thể mỗi tháng trích một phần từ tiền lương trong thẻ của anh, như thế mẹ Thiệu mới hạ quyết tâm mua căn nhà đó.
Lúc mẹ Thiệu dọn Tăng Tĩnh Ngữ cũng tới giúp một tay, mẹ Thiệu rất nhiệt tình giữ cô ở lại ăn cơm trưa, sau lại thấy nơi này cách cũng gần trường đại học X, cô lại tới mấy lần, đối với nơi này cô đã được tính là người quen cửa quen nẻo rồi.
Xuống xe, Thiệu Tuấn xách theo hành lý đi theo sau lưng Tăng Tĩnh Ngữ, hai người trước sau đi vào tòa nhà. Nơi này phòng ốc tuy là mới xây, nhưng tầng lầu không cao, không có thang máy, lúc này cũng là hai mươi chín tháng chạp, ngày kế chính là đêm 30 rồi, mọi người vội vàng làm đồ tết, trong hành lang khắp nơi đều là người lui tới bầy biện.
Mới đến lầu bốn , hai người đi gần gần mười phút, mẹ Thiệu đã sớm không kịp đợi, sớm đã đứng ở cửa nhà nhìn, mới vừa nhìn thấy bóng dáng của Thiệu Tuấn liền lập tức nghênh đón, nhận lấy hành lý trong tay Thiệu Tuấn, kích động nói: "Cuối cùng cũng trở lại, mẹ đã đợi gần nữa