XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cưỡng Bức Lính Đặc Biệt

Cưỡng Bức Lính Đặc Biệt

Tác giả: Vô Ngã

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341713

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1713 lượt.

ng nhịn được lại quay đầu lại nói: "Ban đầu vào lúc kết hôn, ba và mẹ của con rất yêu nhau, cô ấy nói khó chịu thế nào cô ấy cũng nhịn được, vô luận bao lâu cô ấy cũng có thể đợi, nhưng vài năm về sau, lễ mừng năm mới ba không thể trở về nhà, thời điểm sinh con ra ba không thể theo cô ấy, thậm chí là lúc mẹ con ngã bệnh nằm viện ba cũng không thể lúc trở về, cô ấy đã không chịu nổi nữa."
Những năm này Tăng Trường Quân chưa bao giờ nói bất cứ chuyện gì về vợ trước, Tăng Tĩnh Ngữ cùng cô cha có loại ăn ý quỷ dị, giống như trong sinh mệnh chưa từng người này xuất hiện, cũng là không hề đề cập tới, cô cố chấp cảm thấy mẹ của cô từ bỏ cô.
Mà giờ khắc này, cô ngơ ngác nhìn bóng lưng ba cô đi xa, chỉ cảm thấy cái bóng lưng kia mang theo một cỗ cô tịch cùng đau thương khó nói lên lời . Thật ra thì trong lòng ba cũng oán , ông thả mẹ, nhưng là trong lòng vẫn như cũ oán mẹ, oán bà không giữ lời hứa, oán bà rời đi trước hết, rõ ràng nói có thể nhịn, rõ ràng nói gần nhau cả đời, tuy nhiên nửa đường lại đổi ý.
Như vậy Thiệu Tuấn, nếu như sau này cô cũng đổi ý, anh sẽ so với ba cô càng bi thương hơn, càng sụp đổ hơn. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Không, sẽ không,cô không giống như mẹ mình, cô sẽ không, Tăng Tĩnh Ngữ quả đấm chợt nắm chặt, tự nói với mình, cô sẽ không, cô sẽ không.
Cô cơ hồ là không kịp chờ đợi chạy về phòng ngủ cầm điện thoại, Thiệu Tuấn phút chốc nhận điện thoại kia, cô chỉ cảm giác tim mình giống như muốn nhảy ra từ lồng ngực.
Cô máy móc nói: "Thiệu Tuấn, em muốn gặp anh, em muốn gặp anh, em muốn gặp anh, em muốn gặp anh. . . . . . . . . . . . . ."
Giờ khắc này, cô giống như nổi điên, muốn gặp đến Thiệu Tuấn, khi lần đầu tiên gặp nhau, anh phạt cô đứng tư thế đứng tấn, lúc hành quân không cho xen vào uy nghiêm, lúc bị thương một người nằm lỳ ở trên giường cô đơn cùng tịch mịch, lúc cự tuyệt cô chua cay cùng bất đắc dĩ, lúc hôn cô kích động cùng nhiệt tình, từng vẻ mặt của anh, mỗi một lần động tâm tình, cũng bị cô vô hạn đặt ở Kính Viễn Vọng, vô hạn phóng đại, tất cả những kỉ niệm đi qua giống như bộ phim điện ảnh kéo dài , một màn nhận một màn, ở trong đầu cô liên tục trình diễn. (khúc này ta chém, không hiểu gì hết, mấy bạn thông cảm nha)
"Tĩnh Ngữ, am làm sao vậy, anh đừng vội, từ từ nói." Thiệu Tuấn đột nhiên bị giọng nói khác thường của cô hù dọa, tâm nhất thời thót lên tới cổ họng , hít sâu vài cái, mới khiến tâm tình của anh bình phục.
Lúc này tâm tình Tăng Tĩnh Ngữ đặc biệt kích động, lời nói kia của ba cô giống như một quả bom còn đang trong đầu, đem lấy lý trí cô nổ hồn bay phách tán, phải nói, người đời này cô hận nhất , chính là mẹ cô, tại sao bà ấy lại bỏ cô lại khi cô còn rất nhỏ chứ, mười mấy năm qua đối với cô bà chẳng quan tâm chút nào, hơn nữa quan trọng nhất là, lấy kinh nghiệm, căn bản cô không thể giải thích vì sao mẹ của cô lại làm như vậy, cô cảm thấy mẹ cô rất không có trách nhiệm, cô vô cùng thống hận hành vi bỏ chồng quên con của mẹ cô.
Nghe giọng của ba, giống như căn bản không tin tưởng cô có thể làm được, thậm chí là cảm thấy cô còn không bằng mẹ, cho nên, cô vội vàng muốn chứng minh mình, muốn chứng minh mình sẽ không bước theo gót mẹ cô , cô là thật lòng yêu Thiệu Tuấn, cô sẽ luôn luôn đi cùng anh, cho dù là con đường phía trước khó đi hơn nữa.
Lúc nhận được điện thoại thì Thiệu Tuấn đang cùng mẹ Thiệu ngồi ở phòng khách xem ti vi, lúc trước, anh lúc nào cũng sẽ cùng mẹ anh cùng nhau đón giao thừa, nhưng khi nhận điện thoại của Tăng Tĩnh Ngữ, anh rõ ràng không ngồi yên, cầm áo khoác liền hướng cửa đi.
"Đã trễ thế này con còn đi đâu thế ?." Mẹ Thiệu ở phía sau kêu to.
"Mẹ, con đi ra ngoài có chút việc, có thể sẽ rất khuya mới trở lại, mẹ trước ngủ đi." Sau đó vội vã đổi giày bước nhanh đi ra cửa.
Lên taxi Thiệu Tuấn nhắc tin cho Tăng Tĩnh Ngữ: Tĩnh Ngữ em làm sao vậy?
Tăng Tĩnh Ngữ trong lòng kìm nén bực bội không muốn nói chuyện, nhìn chằm chằm di động nhìn thật lâu, nhưng cô không nhắn trả lời.
Tin nhắn không có chút tin tức hồi âm, hơn nửa giờ cũng không có âm báo, trong lòng anh càng khẩn trương. Anh nỗ lực nhớ lại lời Tăng Tĩnh Ngữ mới vừa nói, vội vàng mang theo một dòng đau thương nồng nặc, anh không phải một người nhạy bén tình cảm, nhưng, thế nhưng anh lại cảm thấy tâm tình Tăng Tĩnh Ngữ đang rất bi thương, thời điểm cô yếu ớt luôn lặp lại cùng một câu nói, tựa như mới vừa rồi như vậy, câu kia "Em muốn gặp anh" có vẻ như thế vô dụng, anh nghe xong, trong lòng như có một loại kim đâm thương.
Tăng Tĩnh Ngữ hẹn Thiệu Tuấn gặp mặt ở quảng trường văn hóa T, nơi đó trong ngày thường rất náo nhiệt, có một vài nhóm nam nữ trời vừa tối liền tụ tập tại nơi đó nhảy múa nhộn nhịp, hơn nữa vừa đến tết còn có thể phóng pháo hoa, đêm ba mươi , vậy thì càng là náo nhiệt. Bốn phía đèn lồng đỏ lớn cũng vui mừng , trung tâm còn có một đèn lồng màu đỏ, ngay phía trước quảng trường trên màn hình TV đang trực tiếp mùa xuân liên hoan vãn hội.
Bông tuyết chẳng biết ngừng lúc nào, đã qua mười một giờ, trên quảng trườn