Tác giả: Vô Ngã
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341731
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1731 lượt.
từ Thiệu gia ra ngoài lập tức lên một chiếc xe taxi, tài xế hỏi cô đi đâu, cô lau nước mắt nghẹn ngào nói: "Không biết, anh tùy tiện chạy đi." Rồi sau đó lưu loát lấy điện thoại di động tháo pin ra.
Tài xế thấy cô khóc đau lòng như vậy, không khỏi trong lòng mấy phần sinh ra thương hại, vừa lái xe vừa khuyên cô: "Cô gái à, năm hết tết đến khóc cái gì nha, mau đừng khóc, xúi quẩy, nên nghĩ những chuyện vui mừng thôi."
Tăng Tĩnh Ngữ vừa nghe, khóc ác hơn rồi, từ lúc mới bắt đầu nhỏ giọng nức nở nghẹn ngào đột nhiên biến thành lớn tiếng nức nở, dừng lại cũng không ngừng được. Thấy như thế, tài xế cũng không dám nữa khuyên, chỉ sợ càng nói cô khóc càng dữ hơn thôi.
Xe ở trên đường cái chạy không mục đích, vu vơ, bâng quơ đi rất xa, mắt thấy đồng hồ đếm tiền gần hai trăm rồi, Tăng Tĩnh Ngữ vẫn còn đang khóc, cô vốn cho mình là công chúa Bạch Tuyết sẽ là bị hoàng hậu ác độc ngược đãi đáng thương, ai ngờ sự tình đột biến, thành tiết mục công chúa Bạch Tuyết ác độc khi dễ mẹ ghẻ mềm yếu , hiện tại, mọi người ai cũng đồng tình với Trương Tuệ, đều cho rằng cô sai lầm rồi, đều ở đây chỉ trích cô, nhưng tâm tình của cô ai có thể hiểu đây?
Cô đá thương Trương Tuệ thật chỉ là ngoài ý muốn, cô không phải cố ý, cô cũng không có không muốn nói xin lỗi, cô chỉ không hi vọng Trương Tuệ làm mẹ ghẻ cô mà thôi, nhưng ba cô không có chút nào bận tâm cảm nhận của cô, ngay trước mặt Trương Tuệ cáu kỉnh quát lớn cô, kêu cô đi nói xin lỗi, như vậy sẽ chỉ làm cô cảm thấy ba của cô yêu Trương Tuệ cũng không yêu cô rồi, cô ở trước mặt Trương Tuệ, cái gì cũng không còn, cái cảm giác loại đó, không ai để ý, không ai quan tâm, quả thật so cắt thịt của cô, còn khó chịu hơn.
Người nào đó xưa nay không có kiên nhẫn nên càng chờ càng nóng lòng, sau lại dứt khoát từ trong đội ngũ đi ra bay thẳng đến cửa sổ, nghĩ thầm, nếu có thể đụng phải người tốt bụng có thể giúp cô mua dùm thì thật là tốt.
Tính như thế thật là tốt, đáng tiếc vận số quá kém, trên đường không có một người nào bằng lòng mua giúp cô, cô vừa tức vừa phiền, trong lòng tùy tiện mắng mắng chỉ là không có kêu thành tiếng, dù sao người ta không có nghĩa vụ giúp cô mua vé, mà cô cũng chỉ là không mua được vé, trong lòng phiền não mà thôi.
Mắt thấy sắc trời càng ngày càng tối, ngoài cửa chẳng biết mưa tí tách rơi từ lúc nào, lúc này cô lại được đầu xếp hàng, đứng ở ngoài hành lang bị mưa tạt trúng, lạnh, cô không cầm được, run rẩy, vừa mệt vừa đói.
Mắt thấy sắc trời càng ngày càng tối, ngoài cửa chẳng biết mưa tí tách rơi từ lúc nào, lúc này cô lại được đầu xếp hàng, đứng ở ngoài hành lang bị mưa tạt trúng, lạnh, cô không cầm được, run rẩy, vừa mệt vừa đói.
Cô thề, đây là tình huống bi thương nhất mà nàng trải qua từ trước đến giờ, rõ ràng trong tay có tiền lại không thể đi mua đồ ăn, bởi vì cô vừa đi, phải xếp hàng lại lần nữa, cho nên chỉ có thể duy trì chịu đựng, liếm liếm môi khô khốc, quan trọng hơn hàm răng tự nói với mình, thật ra thì mình không có chút nào đói, cô căn bản là không ngửi thấy trước mặt truyền tới mùi thơm của bánh bao, không nhìn thấy anh trai bên cạnh kia trong miệng đang gặm bánh bao.
Trời cao không phụ người có lòng, sau bốn tiếng xếp hàng, cô rốt cuộc mua được vé đi Thường Trữ . Lúc này đã đến 6 giờ chiều, bảy giờ rưỡi tối lên xe, tám giờ sáng mai mới có thể đến Thường Trữ. Vừa lấy được vé xe, cô liền như con ngựa đứt cương, vội vã chạy ra ngoài, cô thật sự là quá đói, từ buổi sáng đến bây giờ, bảy, tám tiếng, cô chỉ mới ăn một chén mì, bụng đã sớm rỗng tuếch.
Tùy tiện ở bên ngoài tìm một quán cơm ăn một bữa, lại đi đến siêu thị bên cạnh mua một túi đồ ăn vặt, ví tiền cấp tốc rút lại, ba của cô cho một ít tiền mừng tuổi, hôm nay chỉ còn lại không tới hai trăm, chỉ là mới vừa rồi cô mua vé xe khứ hồi rồi, nếu không đến đó liền tiền trở về cũng không có, sớm biết thế cô thì không nên điên khùng mà ngồi xe taxi chạy tới chạy lui, tiền a tiền. . . . . . . . . . . . . . Giờ khắc này, cô mới biết tiền quan trọng đến cỡ nào.
Trong phòng đợi nhiều người có chút nằm ngoài dự đoán của cô, tựa như trong sách nói, đông nghịt, khắp nơi đều mang túi lớn, xách phía hành lý lên xe. Chỉ là, cũng may nhiều người thở ra các-bon-đi ô-xít cũng nhiều, trong lúc vô hình tạo nên nhiệt độ cao, cũng không có lạnh lắm, chỉ là mùi không tốt chút nào, hút thuốc lá, ăn mì ăn liền , nhai cây cau thậm chí còn có một đứa bé đi tiểu tiện trên đất, các loại mùi vị trong cùng một chỗ xen lẫn, thật sự là khiến một cô gái lần đầu tiên thấy loại cảnh tượng này hận không thể đem những gì mới ăn vừa rồi tất cả đều phun ra.
Thật vất vả lên xe, vậy thì càng không thể, cơ hồ là ngay cả địa phương cũng không có, một đám người giống như là chạy đi đầu thai vậy, cô thiếu chút nữa liền bị người ta chen lấn đến ngã, sau lại rốt cuộc tìm được một chỗ yên ổn, hai hàng chỗ ngồi trong xe đã chật ních người , bởi vì chỗ ngồi có thể dựa vào, lúc này mới vững vàng ngồi lại, nhưng mà vẫn là rất khổ ép, bởi vì thường có nhân viên tàu đẩy xe tới đây bán một số thứ, mỗi khi như