Tác giả: Vô Ngã
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341719
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1719 lượt.
iệu Tiếc trong lòng không nói ra được khổ sở, bà đã sớm hối hận lúc trước vì nhất thời kích động ly hôn, cái gì gọi là bà yêu người khác, cái gì gọi là bà muốn cùng người ra nước ngoài, đi đến một tương lai tốt đẹp, tất cả đều là vô nghĩa. Trời mới biết sau khi ly hôn bà có bao nhiêu hối hận, bà nhớ chồng cùng con gái bao nhiêu.
Nhưng hối hận thì có ích lợi gì, bà đã sớm không mặt mũi để gặp bọn họ rồi.
Nước rất nhanh sẽ lạnh, Tăng Tĩnh Ngữ một hơi uống đầy một ly, nước ấm xuống bụng, cả người thư thái rất nhiều.
Đối diện Triệu Tiếc thấy cô uống gấp như vậy cho là cô rất khát, cầm lên cái ly bà nghĩ lại đi rót cho cô thêm một ly nữa, Tăng Tĩnh Ngữ mắt lạnh nhìn cử động của bà, lông mày gảy nhẹ, lành lạnh nói: "Không cần nữa, tôi còn có lời muốn nói với bà."
"Được, chúng ta đi vào nhà nói." Triệu Tiếc đồng ý rất dứt khoát, bà nội Triệu nhìn nhìn Triệu Tiếc, trên mặt không khỏi hiện ra một tia lo lắng, từ khi Tăng Tĩnh Ngữ vào nhà đến bây giờ, đối với Triệu Tiếc chưa cho qua một sắc mặt tốt, nói tới nói lui cũng không được mấy câu, bà rất muốn nói hãy nói chuyện ở chỗ này đi, nhưng còn chưa kịp mở miệng thì Triệu Tiếc liền đứng dậy hướng phòng ngủ đi tới.
Trong phòng ngủ, Tăng Tĩnh Ngữ ngồi ở trên giường, cầm khăn giấy trong tay, rất không có hình tượng vừa lau nước mũi vừa hỏi: "Bà tái hôn sao?"
Triệu Tiếc nghe vậy chỉ cảm thấy trong lòng đau khổ khó nói thành lời, nhưng trên mặt làm bộ như một bộ điềm nhiên như không có việc gì, rất bình tĩnh mà nói: "Con hỏi cái này để làm gì."
Không ngờ tới mẹ cô sẽ nói như vậy, Tăng Tĩnh Ngữ lặng mấy giây, chân mày hơi nhíu lại, ý vị sâu xa nhìn chằm chằm mẹ cô, không nói câu nào, liền nhìn chằm chặp, cho đến khi Triệu Tiếc toàn thân sợ hãi, cuối cùng không thể không chủ động bỏ vũ khí đầu hàng nói không có.
Tăng Tĩnh Ngữ nghe vậy vui lên, trong lòng chợt thở phào nhẹ nhõm, thiếu chút nữa liền bật cười. Không có là tốt rồi, không có là tốt rồi, như vậy chuyến này cô cũng không coi như có thu hoạch, những thứ khổ sở kia, những thứ tức giận kia, cũng vì thế nên giống như trong nháy mắt tan thành mây khói. Một đường chua cay, một đường lo lắng cùng thấp thỏm cùng những đau khổ đều đáng giá.
Cô kích động và thẳng thắn nói: "Ba muốn tái hôn, tôi không thích người phụ nữ kia, nếu bà là mẹ tôi thì hãy đi cùng tôi, đi đoạt lại ba tôi."
Triệu Tiếc bị lời của cô lôi đến, nửa ngày mới ấp a ấp úng hỏi: "Con nói là ——- ba con vẫn không có kết hôn?"
"Ừ, không có kết hôn." Tăng Tĩnh Ngữ rất khẳng định gật đầu, chỉ là cô tuyệt đối sẽ không nói, cho nên không có kết hôn là bởi vì mình một mực phá hư.
Không có kết hôn, Triệu Tiếc âm thầm ở trong lòng cười khổ một tiếng, không có kết hôn thì thế nào, bây giờ còn không phải là muốn kết hôn sao. Đau lòng là khó tránh khỏi, Ông thật sự cần một ngời phụ nữ tốt ở bên cạnh, bà nên chúc phúc ông, không phải sao?
Nhưng lời này, bà lại thế nào cũng nói không xuất khẩu.
Thấy Triệu Tiếc không nói lời nào, Tăng Tĩnh Ngữ nóng nảy, rất sợ mẹ cô không đồng ý, ba chân bốn cẳng chạy lên kéo mẹ cô trực tiếp xông ra ngoài, trong miệng còn không ngừng lẩm bẩm: "Tôi mặc kệ, bà hôm nay phải cùng tôi trở về, đây là bà thiếu tôi."
Bà thiếu cô mười một năm tình thương của mẹ, thiếu cô mười một năm thương yêu cùng che chở. Không phải là không hận, nhưng tựa như tục ngữ nói, không có yêu ở đâu ra hận.
Ban đầu khi ba mẹ chưa ly hôn, Triệu Tiếc chính là bầu trời của cô, buổi tối mỗi ngày bà sẽ ôm cô ngủ, sẽ ở lúc trước khi ngủ kể cho cô nghe chuyện Bạch Tuyết công chúa, buổi sáng sẽ dịu dàng tết đuôi sam đẹp mắt cho cô, thỉnh thoảng sẽ mua cho cô đùi gà còn hương giòn cho cô ăn, Chủ nhật còn mang cô đi khu vui chơi chơi, bà là yêu cô như vậy, coi cô như công chúa, nâng niu trong lòng bàn tay, thận trọng che chở , thương yêu , tuy nhiên đang lúc cô cho là cô có thể được như vậy, được yêu thương cả đời thì lại đột nhiên đem tất cả yêu thương ấy thu hồi, một chút cũng không còn, cứ nhẫn tâm như vậy cùng người khác bỏ đi, để lại cô cùng ba đau khổ, thương tâm.
Làm sao có thể không hận ——– nhưng hận nhiều hơn nữa thì đó cũng là mẹ ruột của cô, máu mủ tình thâm, dù là mẹ ruột cô từ bỏ họ (TTN và ba), cô cũng không muốn ba của cô đi cưới người khác.
Cho nên, cuối cùng cô lại uy hiếp nói: "Bà nhất định phải đi theo tôi, nếu không tôi sẽ đoạn tuyệt quan hệ mẹ con với bà ."
Đã nói rồi như vậy, bà còn có thể không đi sao? Triệu Tiếc đột nhiên cảm thấy rất im lặng, đây là con gái khéo léo nghe lời của bà đây sao?
Lúc Tăng Tĩnh Ngữ cùng mẹ cô về đến nhà đã là chín giờ tối rồi. Vốn cô nghĩ là trở lại càng sớm càng tốt , nhưng ông bà ngoại lại muốn cô ở lại ăn cơm, hơn nữa cuối cùng cô bởi vì quá buồn ngủ nên cuối cùng ở lại ngủ một giấc, cứ như vậy kéo thêm một buổi chiều, tận tới đêm khuya mới cùng mẹ cô ngồi máy bay bay về.
Dĩ nhiên, cô cũng không biết, trong thời gian cô biến mất, Thiệu Tuấn cùng đồng chí Tăng Trường Quân trải qua có bao nhiêu gian na