Tác giả: Vô Ngã
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341709
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1709 lượt.
n.
Tăng Trường Quân lúc bắt đầu còn tưởng rằng cô chỉ là cáu kỉnh, trời tối tự nhiên sẽ về nhà, nhưng khi ông từ bệnh viện trở lại thấy phòng ốc đen kịt, trong lòng nhất thời khẩn trương. Trước kia cô cũng náo qua kỳ cục, nhưng là cho tới nay sẽ không rời nhà trốn đi, thế nhưng lần này . . . . . . . . . . .
Tăng Trường Quân đột nhiên nghĩ đến tình cảnh hai năm trước, Tăng Tĩnh Ngữ ở trong quán bar bị người bỏ thuốc, trong lòng không khỏi đột nhiên liền sợ, hơn nửa đêm gọi điện thoại cho trưởng cục cảnh sát, đối với các chỗ ăn chơi tại thành phố T cùng thành phố Y bất ngờ kiểm tra.
Mà một bên Thiệu Tuấn, đợi đến nửa đêm cũng không đợi được điệ thoại của Tăng Tĩnh Ngữ điện tới, lòng như lửa đốt, cuối cùng chỉ đành phải gọi cho Tăng Trường Quân.
Tăng Tĩnh Ngữ không ngờ ba cô sẽ ngủ ở trên ghế sa lon, trong lúc nhất thời không khỏi lo lắng, bước nhanh đi tới bên sofa, từ trên cao nhìn xuống trách cứ ba cô: "Ba, sao ba lại ngủ như vậy, tại sao không vào trong phòng."
Tăng Trường Quân nghe vậy thu hồi tầm mắt nhìn về phía Tăng Tĩnh Ngữ, không nhịn được nhớ tới cô hai ngày nay nhà trốn đi, cả đêm không ngủ, khắp nơi sai người nhờ người tìm cô, trong lòng hỏa khí không khỏi dâng trào, làm nhiều cái hít sâu mới có thể hết sức đè nén tức giận ở đáy lòng, trầm giọng hỏi cô hai ngày nay đi đâu.
Tăng Tĩnh Ngữ cũng không biết ba của cô lo lắng cô nhiều như vậy, càng không biết là ba cô muôn luôn công chính nghiêm minh lại vì cô mà ‘lạm dụng’ chức quyền cũng chỉ muốn tìm kiếm cô, thậm chí trễ như thế còn chưa ngủ đều chỉ là vì đợi cô.
Cô cho là ba cô vẫn còn tức ngày đó cô đả thương Trương Tuệ, trong lòng cũng giận, phẫn hận ngẩng đầu lên nhìn thẳng ba cô, giọng nói không tốt chút nào, nói: "Con đi tìm mẹ con, thế nào, chỉ cho phép mình tìm người thân mật lại không cho phép con tìm mạ mình sao."
"Con. . . . . . . . . . . . ." Tăng Trường Quân lửa giận nảy ra, giơ tay choTăng Tĩnh Ngữ một cái tát.
Tăng Tĩnh Ngữ giơ tay lên che mặt bị đánh sưng của mình, trong nháy mắt, không ngừng chảy mắt, nước mắt không tự chủ được rớt xuống. Triệu Tiếc đứng một bên bị Tăng Trường Quân đột nhiên tát một cái, vội vàng chạy tới đem Tăng Tĩnh Ngữ hướng sau lưng rồi, sau đó một bộ gà mẹ bảo vệ gà con muốn liều mạng, ngẩng đầu lên trừng mắt căm tức nhìn Tăng Trường Quân: "Anh không hoan nghênh em có thể nói rõ, không cần thiết đánh con như thế."
"Tôi. . . . . . . . . . . ." Tăng Trường Quân á khẩu không trả lời được, ông thật sự là tức đến chập mạch rồi, hai ngày nay lo lắng hãi hùng cộng thêm lúc này Tăng Tĩnh Ngữ cố ý kích thích anh, trong lúc nhất thời mất đi lý trí, nhưng ông thật không phải là cố ý, nhưng mà lời xin lỗi thì làm thế nào cũng không nói ra miệng được.
Không chịu nổi ánh mắt căm thù của Triệu Tiếc cùng Tăng Tĩnh Ngữ an tĩnh quỷ dị, Tăng Trường Quân vô lực rủ xuống bả vai, chậm rãi đi lên lầu.
Lúc này Triệu Tiếc vội vàng quay đầu lại đi kéo tay đang bưng mặt của Tăng Tĩnh Ngữ, muốn xem mặt của cô, nhưng không ngờ bị Tăng Tĩnh Ngữ một thanh vươn ra, lớn tiếng hướng cô quát: "Bà tại sao muốn sinh tôi ra...tôi hận bà, tôi hận các người."
Tăng Tĩnh Ngữ lại chạy, nhưng mà lần này cô không có chạy ra cửa mà là chạy trở về phòng ngủ của mình, sau đó từ bên trong khóa trái cửa, mặc cho mẹ cô ở bên ngoài gọi như thế nào cũng không để ý.
Tăng Tĩnh Ngữ lại chạy, nhưng mà lần này cô không có chạy ra cửa mà là chạy trở về phòng ngủ của mình, sau đó từ bên trong khóa trái cửa, mặc cho mẹ cô ở bên ngoài gọi như thế nào cũng không để ý.
Chẳng biết lúc nào, Tăng Trường Quân cũng đến cửa, chỉ thấy trong tay ông cầm một cây thanh sắt, động thủ vài cái thì cửa đã bị đánh mở ra, Triệu Tiếc nhanh chạy đi vào.
Bên trong phòng, thân thể Tăng Tĩnh Ngữ cuộn thành một đoàn núp ở trên giường, giống như một con thú nhỏ bị thương, chăn cũng không che, chỉ là thật thấp nức nở, Triệu Tiếc nhìn chỉ cảm thấy trong lòng giống như bị kim đâm, rất đau. Bà rất nhanh đi tới bên giường ngồi xuống, sau đó đưa tay ra sờ lưng Tăng Tĩnh Ngữ, từng phát từng phát nhẹ nhàng vuốt, cố gắng an ủi con gái đang đau lòng.
Tăng Tĩnh Ngữ né tránh, nhích đến chỗ khác tiếp tục khóc, Triệu Tiếc tay khó khăn lắm dừng tại giữa không trung không biết như thế nào cho phải, Tăng Trường Quân nhìn trong lòng cũng khó chịu, tuy nhiên ông không biết nên nói những gì, sau lại trực tiếp đi ra cửa gọi điện thoại cho Thiệu Tuấn.
Lúc Thiệu Tuấn nhận được điện thoại vẫn còn ở bên ngoài tìm kiếm không mục đích, vu vơ, bâng quơ tìm lung tung, vừa nghe nói Tăng Tĩnh Ngữ về nhà không kiềm hãm được vui mừng, anh hỏi: "Hiện tại có tốt hay không? Có thể để Tĩnh Ngữ nghe điện thoại hay không ?"
Tăng Trường Quân khổ sở nhìn người nào đó trên giường nhỏ giọng nức nở một chút, lại nghĩ thầm Tăng Tĩnh Ngữ yêu Thiệu Tuấn như vậy, để Thiệu Tuấn tới đây khuyên nhủ cô cũng tốt.
Lúc Thiệu Tuấn tới Tăng Tĩnh Ngữ đã mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi, Triệu Tiếc đang cẩn thận đắp chăn cho cô, nhìn thấy Thiệu Tuấn bà đầu tiên là sững sờ, sau đó vừa nhìn về phía T