XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cưỡng Bức Lính Đặc Biệt

Cưỡng Bức Lính Đặc Biệt

Tác giả: Vô Ngã

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341677

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1677 lượt.

n ánh trăng nhàn nhạt đem hình phía dưới nhìn tiếp cho xong.
Dĩ nhiên, ban ngày cũng là có thể xem, nhưng mấu chốt là anh không biết bên trong là còn có tấm hình nào khêu gợi giống như tấm thứ ba hay không, làm bạn trai, anh tuyệt đối không nỡ đem hình ảnh nóng bỏng của bạn gái cho mọi người cùng thưởng thức như vậy được, cho nên anh phải thừa dịp đám sắc lang kia ngủ kiểm tra trước một lần, xác định không có việc gì sau mới có thể dâng hiến ra ngoài.
Cũng may hai tấm hình sau vải vóc cũng tương đối nhiều, anh cuối cùng là yên tâm trong đem hình nhét về trong phong thư lần nữa, chỉ là, tấm hình bikini khêu gợi kia, tấm này anh phải tìm một chỗ thật tốt giấu đi, cũng không thể để cho người khác nhìn được.
Buổi sáng Tăng Tĩnh Ngữ vừa rời giường đã nhận được tin nhắn của Thiệu Tuấn: hình nhận được, buổi tối anh sẽ gọi điện thoại cho em.
Nhận được sao? Không biết anh nhìn thấy tấm hình bikini đó sẽ có cảm tưởng thế nào đây? Lại nói vì học cách đó câu người đó chính mình đã soi gương tạo dáng thật lâu.
Kết thúc một ngày bận rộn bài tập, rốt cuộc đã tới ánh chiều tà le lói ban đêm, lớp tự học buổi tối thì Tăng Tĩnh Ngữ rõ ràng không yên lòng, quyển sách đặt ở trên bàn học nửa ngày cũng không có động một tờ, đôi tay nâng cằm lên, hai mắt vô hồn, Trầm Ngôn cho là cô không thoải mái, len lén lấy laptop viết vài dòng cho Tằng Tĩnh, sau đó lại đụng đụng cánh tay của cô gọi cô nhìn laptop.
Trầm Ngôn hỏi: "Tĩnh Ngữ, cậu làm sao vậy"
Tăng Tĩnh Ngữ liếc nhìn laptop, giả bộ ra mặt đau thương, nhanh chóng viết: "Tớ gửi cho Thiệu Tuấn tấm hình tớ mặc bikini, ngày hôm qua anh ấy nhận được, nói buổi tối hôm nay sẽ gọi điện thoại cho tớ, tớ đang đợi điện thoại của anh ấy trong đau khổ đây."
"Cậu thật đúng là xuân tâm nhộn nhạo, thế nhưng lại gửi hình như vậy." Trầm Ngôn nhất thời không biết nói như thế nào với cô, cố ý viết một dãy dấu chấm thang thật lớn.
"Ban ngày không biết ban đêm tối, cái người lúc nào cũng có vị hôn phu dịu dàng bên cạnh như cậu làm thế nào biết được cảm giác cô tịch của tớ lúc này."
Trầm Ngôn là người có da mặt mỏng, lập tức bị câu kia của cô "Lúc nào cũng có vị hôn phu dịu dàng bên cạnh" thẹn thùng đỏ hết mặt, nghĩ thầm, mình là đầu óc có bệnh mới có thể nói cho cậu ấy biết mình và Mục Tử Dương xảy ra quan hệ.
Chỉ là, nói đi thì nói lại, cô cũng thật tò mò khi huấn luyện viên Thiệu nhìn tấm hình ấy sẽ có gì phản ứng. Huấn luyện viên Thiệu không thể so với anh Mục Tử Dương, Mục Tử Dương là kiểu lưu manh, lời nói lưu manh như thế nào cũng có thể nói ra miệng, mà huấn luyện viên Thiệu, vĩnh viễn đều là một người ăn nói nói có ý tứ, nghiêm túc mà đợi, cô thật đúng là không tưởng tượng ra được anh nhìn thấy hình Tăng Tĩnh Ngữ mặc bikini sẽ phản ứng ra sao đây.
Rốt cuộc lúc gần kết thúc lớp tự học buổi tối, Tăng Tĩnh Ngữ vội vã rời đi, thu xếp đồ đạc lúc thuận tay mang theo laptop của Trầm Ngôn .
Trở lại túc xá, Tăng Tĩnh Ngữ rất nhanh nhận được điện thoại của Thiệu Tuấn, cô rất hưng phấn hỏi anh: "Hình đẹp không, có cảm thấy em rất xinh đẹp hay không."
Thiệu Tuấn qua loa "Ừ." một câu, mấy tấm khác đều đước, riêng tấm bikini , cũng không biết lúc chụp bị bao nhiêu người nhìn thấy, suy nghĩ một chút anh cảm thấy rất phiền não.
"Ừ, là có ý gì, rốt cuộc là đẹp hay không đẹp?" Tăng Tĩnh Ngữ nổi giận, đây chính là mình tỉ mỉ chọn lựa, kết quả là đổi lấy một chữ ừ của anh.
"Đẹp lắm." Thiệu Tuấn trả lời thành thật.
"Vậy anh có cảm thấy dáng người của em rất đẹp hay không." Người khác nghe lời hữu ích vui vẻ ra mặt, chẳng biết xấu hổ bắt đầu tự luyến.
"Ừ." Thiệu Tuấn đột nhiên phát hiện, sau kh nhìn thấy tấm hình ấy, máu nóng sục sôi làm cả đêm mộng xuân, không thể không thừa nhận.
Đầu kia, Tăng Tĩnh Ngữ cười giống như mèo trộm thịt, vừa định tiếp tục truy vấn anh sau khi nhìn xong có phản ứng gì, nhưng không ngờ bạn cùng phòng Lý Ngọc đột nhiên gọi cô: "Tĩnh Ngữ, Trầm Ngôn laptop của cậu ở đâu? Cho tớ mượn dùng một chút."
"A! Tớ không biết nha, đồ của tớ đều ở trên bàn, cậu tự tìm đi." Tăng Tĩnh Ngữ từ trên giường thò đầu ra đáp Lý Ngọc một câu.
Thiệu Tuấn hỏi: "Người nào vậy, tìm em có chuyện gì sao, nếu không anh cúp trước."
Thiệu Tuấn hỏi: "Người nào vậy, tìm em có chuyện gì sao, nếu không anh cúp trước."
"Lý Ngọc, anh không phải biết ư, cùng một phòng trong túc xá với em."
"Có thể em ít nhắc đến, anh chỉ nhớ Trầm Ngôn cùng Trịnh Hòa Ninh."
Tuy nói họ cùng học học trường quân đội, anh cũng đã từng là huấn luyện viên của bọn họ, nhưng một lớp hơn bốn mươi người, thời gian lại cũng đã ba năm trước rồi, anh đã sớm không nhớ rõ.
"Không nhớ rõ coi như xong." Tăng Tĩnh Ngữ không sao cả ngăn đề tài nói: "Vừa rồi chúng ta nói đến đâu rồi hả ?"
Tăng Tĩnh Ngữ cười chói lọi như hoa đào, nhất quyết không tha ép buộc Thiệu Tuấn phát biểu cảm tưởng sau nhìn tấm hình bikini kia, nhưng lúc Lý Ngọc lấy laptop của Tĩnh Ngũ mở lên thì giống như bị trúng thuật định thân, một chút cũng không động, trong lòng giống như sụp đỗ toàn bộ, trống trải khó chịu.