Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cưỡng Bức Lính Đặc Biệt

Cưỡng Bức Lính Đặc Biệt

Tác giả: Vô Ngã

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341668

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1668 lượt.

ày Tăng Tĩnh Ngữ đang ngồi ở bên cạnh Trầm Ngôn, rõ ràng nghe được hai người nói chuyện, cô rất không đồng ý mà nói: "Người ta khó khăn lắm mới tới được một lần, chúng ta làm chủ không thể làm như thế được, dứt khoát ngày mai chúng ta xin nghỉ đi chơi một ngày đi, tốt nhất là kêu lên Trịnh Hòa Ninh, kêu cậu ấy ngày mai cũng đến luôn đi, cũng không biết lúc nào thì mới có thể gặp lại, có cơ hội thì cứ tụ tập đi chơi đi."
Bên đầu điện thoại kia, Lý Ngọc cũng đã nghe đến đề nghị của Tăng Tĩnh Ngữ , chỉ là cô lại cự tuyệt ý tốt của Tăng Tĩnh Ngữ, hơn nữa lần nữa cường điều không cần xin nghỉ, đến lúc đó cô trực tiếp đi bệnh viện tìm các cô là được.
Thấy Lý Ngọc nói như vậy, Tăng Tĩnh Ngữ cũng không tiện cưỡng cầu.
Rất nhanh, Tăng Tĩnh Ngữ bị đưa người mang tới phòng cấp cứu, bác sĩ cau mày liếc mắt nhìn, đối với Trầm Ngôn nói, cô đi theo y tá, đưa cô ấy đi chụp X quang và điện não đồ. Mà đôi vợ chồng kia, cùng Tiểu Tam mặt khẩn trương chờ tin tức, cũng vẫn không ngừng đem trách nhiệm đẩy lên người đối phương.
Kết quả lúc Tăng Tĩnh Ngữ đi ra còn chưa có tỉnh lại, chấn thương sọ não thêm đùi phải bị gãy. Trầm Ngôn ngay từ lúc Tăng Tĩnh Ngữ gặp chuyện không may thì đã gọi điện thoại cho Tăng Trường Quân, nhưng người nghe là mẹ Tăng Tĩnh Ngữ - Triệu Tiếc.
Triệu Tiếc lưu loát xử lý công việc, sau đó trở về phòng bệnh chăm sóc Tăng Tĩnh Ngữ đang hôn mê, Lý Ngọc đứng ở bên cạnh giường bệnh, mặt xin lỗi đối với Triệu Tiếc nói: "Dì, thật xin lỗi, thật ra người mà họ đụng trúng ban đầu là cháu, nhưng cháu đứng không vững mới làm hại Tĩnh Ngữ té xuống."
Nhìn băng gạc thật dầy trên đầu con gái, còn có chân bó thạch cao bị treo ngược lên , Triệu Tiếc đau lòng cực kỳ, nhưng vẫn rõ ràng chuyện này không trách được Lý Ngọc, cho nên trấn an Lý Ngọc nói: "Đây không phải là lỗi của cháu, dì biết rõ con cũng không muốn , đừng quá tự trách."
Lý Ngọc đi, Trầm Ngôn trở về phòng cứu cấp để làm tiếp công việc, nhưng mà vẫn cách mỗi một giờ liền chạy đến nhìn Tăng Tĩnh Ngữ một lần xem cô có tỉnh chưa, Triệu Tiếc vẫn ngồi ở trong phòng bệnh chờ cho đến khi Tăng Tĩnh Ngữ tỉnh lại.
Tăng Tĩnh Ngữ mê mang tỉnh lại, thấy mẹ cô ngồi ở bên giường phản ứng đầu tiên chính là hỏi: "Sao mẹ lại tới đây."
Triệu Tiếc giận cô một cái, "Con đã như vậy mẹ có thể không tới sao? Như thế nào rồi, có khá hơn một chút hay không, có nơi nào còn đau không."
Tăng Tĩnh Ngữ sờ sờ băng gạc trên đầu, lại nhìn chân bị treo ngược lên một chút của mình, cô đùa giỡn nói: "Mẹ, tên khốn kiếp nào cho bao con thành như vậy, quá khó coi rồi, không phải là lăn mấy bậc cầu thang thôi sao, nào có nghiêm trọng như thế."
Cô vừa nói xong còn giãy dụa cái chân bị treo ngược lên, Triệu Tiếc bị động tác của cô được dọa, vội vàng cúi người giữ chặt bả vai của cô nói: "Con đừng lộn xộn."
Tăng Tĩnh Ngữ vẻ mặt đưa đám, "Con cũng vậy không muốn lộn xộn, nhưng ngày mai còn có cuộc thi nữa, em cùng Thiệu Tuấn đã nói rồi, anh ấy nói ở căn cứ chờ kết quả của con, như bây giờ lại như thế này."
Tăng Tĩnh Ngữ vẻ mặt đưa đám, "Con cũng vậy không muốn lộn xộn, nhưng ngày mai còn có cuộc thi nữa, em cùng Thiệu Tuấn đã nói rồi, anh ấy nói ở căn cứ chờ kết quả của con, như bây giờ lại như thế này."
Cô đã sớm chịu đủ những tháng ngày chia lìa rồi, quanh năm suốt tháng mới có thể thấy mặt một lần, hai năm qua anh không quay lại thăm cô được một lần, mỗi lần thấy Mục Tử Dương ôm Trầm Ngôn mặt ngọt ngào nói "Lão bà, anh nhớ em", cô liền hận không thể lập tức bay đến bên cạnh Thiệu Tuấn, chỉ sợ là chỉ liếc mắt cũng tốt nha.
Nhưng hai năm rồi, một lần anh cũng không có trở lại. Mặc dù thỉnh thoảng hai người có gọi điện thoại nói chuyện phiếm vài câu, nhưng nhiều lời hơn nữa của cũng không bằng cái ôm chân thật, cô hoài niệm lồng ngực ấm áp của anh, hoài niệm ánh mắt cưng chìu của anh lúc anh nhìn cô, còn có nụ hôn nóng bỏng.
Nguyên tưởng rằng qua không bao lâu nữa là có thể gặp mặt, là có thể một mực cùng nhau, nhưng ai biết đột nhiên ông trời cho cô một cái kinh ngạc lớn như thế, cô biết rõ có chút tự trách, chẳng lẽ là báo ứng, ban đầu cô đả thương tay Trương Tuệ, hiện tại ông trời liền làm cho cô trong thời điểm then chốt nhất, quan trọng nhất làm cô ngã bị thương.
Cô khổ sở muốn khóc, bốn năm a, cô chờ bốn năm, Tâm Tâm quyến luyến tham gia chọn lựa để đi căn cứ bệnh viện, để sau này được thường gần nhau với anh, nhưng trong lúc bất chợt tất cả hi vọng biến thành hư vô, thậm chí cô không biết nên làm sao để mở miệng nói với Thiệu Tuấn em đi không được.
Tăng Tĩnh Ngữ chấn thương sọ não có chút nghiêm trọng, đầu choáng váng đến mức đồ ăn cũng ăn không vào, hơn nữa tâm tình không tốt, cô càng không muốn ăn, buổi tối Tăng Trường Quân cũng từ bộ đội chạy tới, Tăng Tĩnh Ngữ cầu xin ba cô, nói: "Ba, ba giúp con một chút, con nhất định phải đi căn cứ bệnh viện" nếu như không đi, cô không biết bốn năm cố gắng của minh tính là gì.
Tăng Trường Quân bị làm khó, chuyện này thật đúng là ông không nói chính xác, cho nên cũng không cho Tăng Tĩnh Ngữ cam kết gì.


XtGem Forum catalog