XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cưỡng Bức Lính Đặc Biệt

Cưỡng Bức Lính Đặc Biệt

Tác giả: Vô Ngã

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341676

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1676 lượt.


Thì ra là anh đã không nhớ em sao? Nhưng vì cái gì em còn nhớ anh rõ ràng như vậy mặt mày thâm thúy , nét mặt nguội lạnh, nhớ trong đầu, khắc vào trong lòng, thậm chí muốn quên cũng không được.
Bốn năm trôi qua rất nhanh, Tăng Tĩnh Ngữ sau một năm trải qua cố gắng khắc khổ, rốt cuộc được như nguyện ước đã nhận được học bổng, tuy chỉ có mấy trăm nhân dân tệ, nhưng cô vẫn vui vẻ như cũ giống như đang bay.
Ban đầu còn chưa thành tích gì nổi trội, cô đã khoác lác với Thiệu Tuấn nhất định có thể lấy được học bổng, lời nói như vậy đã nói rất nhiều lần nhưng chưa thấy cô thực hiện, lần này thì thật sự đã nhận được học bổng rồi, cho nên Thiệu Tuấn căn bản không tin, thậm chí khiêu khích nói: "Nếu đúng như em nói, em nhận được học bổng, anh sẽ thưởng cho em 1000."
Cứ tưởng rằng phải đến lễ mừng năm mới Thiệu Tuấn là có thể trở lại cho cô thêm tiền thưởng rồi, vậy mà, cuối năm đã qua cũng không nhìn thấy bóng người của anh.
Đảo mắt Tăng Tĩnh Ngữ đến năm thứ năm đại học, y học lâm sàng học năm năm, mà một năm cuối cùng trên căn bản là thực tập ở trong bệnh viện, Tăng Tĩnh Ngữ cùng Trầm Ngôn đã bị điều phối đến tổng y viện bộ binh, bởi vì bệnh viện cách trường học xa, cho nên Tăng Tĩnh Ngữ liền ở nhờ nhà Trầm Ngôn, bình thường hai người cùng nhau đi làm, cùng nhau tan việc, cũng coi là có bạn rồi.
Kỳ thực tập, công việc hàng ngày chính là ở trong văn phòng khoa trợ giúp Lão sư viết bệnh án, lấy kết quả xét nghiệm,... , dĩ nhiên, lúc có giải phẫu có thể đi theo hỗ trợ một tay. Chuyện mặc dù không khó khăn, tuy nhiên nó rất nhiều, làm hoài không dứt, mỗi ngày sau khi trở về mệt gần chết.
Chỉ là, cái này cũng không phải điều bi thống nhất, bi thống nhất là đến ngày Chủ nhật.
Mục Tử Dương vị hôn phu của Trầm Ngôn, Chủ nhật mỗi tuần sẽ từ bộ đội trở lại, cùng Thiệu Tuấn kém cỏi kia hoàn toàn khác biệt, đó là một dịu dàng, mỗi lần anh trở lại đều có thể nhìn thất cảnh tượng như sau.
"Lão bà, anh đã trở về, có nhớ anh hay không." Mục Tử Dương vừa vào cửa liền đem Trầm Ngôn ôm đầy cõi lòng.
Trầm Ngôn cố kỵ có bóng đèn tại chỗ, xin lỗi đẩy người khác: "Tĩnh Ngữ còn ở đây, anh đứng đắn một chút."
Mục Tử Dương lơ đễnh: "Không có việc gì, chúng ta coi cô ấy như không tồn tại là được rồi."
Tằng Tĩnh mà nói: ". . . . . . . . . . . . . . . . . . . . ."
Các người, tại sao không đợi đóng kín cánh cửa, rồi ở phía sau đó muốn ôm muốn hôn, muốn làm gì thì làm! ! !
Vậy mà, lúc hai người kia đóng kín cánh cửa, cô càng hết ý kiến. Tục ngữ nói không sai, tiểu biệt thắng tân hôn, người ta vị hôn phu vị hôn thê một tuần lễ mới có thể trở về lần một lần, khó tránh khỏi có lúc hỏa khí thịnh vượng, mỗi khi đêm khuya thời điểm yên tĩnh, phòng sát vách đều sẽ truyền ra một chút âm thanh không hòa hài.
Nam nhân tục tằng gầm nhẹ xen lẫn nữ nhân như có như không ríu rít muốn khóc rên rỉ, cô nghe mặt đỏ tới mang tai, cuối cùng đưa đến cô, nửa đêm sau đó cơ hồ đều là trong mộng vượt qua .
Dĩ nhiên, lần đầu tiên nghe được cô còn cảm thấy rất thú vị, thậm chí còn vô sỉ chạy xuống giường đem lỗ tai dán góc tường mà nghe, tuy nói đối với phim XXOO cũng xem qua mấy bộ, thế nhưng nữ chính kêu gào giống như giết heo, quá giả dối rồi, cho nên đột nhiên tới hiện trường này, cô vẫn còn có chút tò mò.
Thế nhưng loại đồ thật không thể nghe nhiều, càng nghe cô lại càng phát giác đau khổ khó nhịn rồi, cô cũng là người có bạn trai, thế nào lại kém nhiều như vậy chứ, người ta ân ân ái ái, ngọt ngọt ngào ngào hàng đêm sênh ca, mà cô thì sao, không nói ân ân ái ái thì thôi, người nọ hai năm cũng không lộ ra nửa mặt trở về thăm cô, cô thật sự là hận không thể tát một cái lên mặt anh, nói anh đừng có trở về nữa.
Rốt cuộc, ngày đó cũng đến. Trong điện thoại, Tăng Tĩnh Ngữ có vẻ đặc biệt kích động, "Thiệu Tuấn, anh chờ em...em rất nhanh là có thể tới thăm anh rồi."
Bên kia, Thiệu Tuấn nghe được cô nói cũng không che giấu được hưng phấn, anh nói: "Tĩnh Ngữ, anh tin tưởng em nhất định có thể làm được."
"Đó là nhất định, em chính là nhận được học bổng, loại việc như thế này, quả thật chính là tiểu case." Người khác thật lòng là không nghe được lời hữu ích, vừa nghe liền bắt đầu quán tính tự luyến.
Nhưng mà lần này Thiệu Tuấn ngược lại không có đả kích lại cô, bởi vì anh cũng nổi điên giống như Tăng Tĩnh Ngữ rất hi vọng. Hai năm rồi, hơn tám trăm ngày lẫn đêm, trời mới biết anh nhớ cô bao nhiêu, mỗi lần làm nhiệm vụ, mặc kệ tình cảnh tuyệt vọng cỡ nào, bị thương nặng thế nào đi nữa, anh đều tự nói với mình, anh không thể cứ thế mà chết đi, anh còn muốn còn sống trở về cưới Tăng Tĩnh Ngữ.






Chọn lựa bắt đầu hai ngày trước, bị phân đến quân y viện thành phố T, Lý Ngọc đột nhiên gọi điện thoại cho Trầm Ngôn, bảo ngày mai nghỉ cô ấy muốn đến thăm cô cùng Tăng Tĩnh Ngữ.
Trầm Ngôn nói đồng ý xong, chỉ là cô cùng Tăng Tĩnh Ngữ ngày mai đều phải đi làm, không thể theo cô ấy đi ra ngoài, nhiều nhất chỉ có thể cùng nhau ăn một bữa cơm trưa mà thôi.
Lúc n