Tác giả: Vô Ngã
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341650
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1650 lượt.
h nói như vậy, trong lòng thoải mái, tiếng khóc cũng dần dần nhỏ xuống, chỉ là cong môi uất ức nói: "Đầu bị đập, có bị sẹo không cũng không thể biết trước được, còn có chấn thương sọ não, cũng không nghiêm trọng lắm, nhưng màlại gãy chân. . . . . . . . . . . . . . . ." Tuy không nói là nghiêm trọng đến mức nào, chỉ là cô không thể tham gia cuộc thi tuyển chọn, cho nên, cô dù có kéo cái chân gảy đang bó thạch cao này đi tham gia cuộc thi tuyển chọn cô cũng không thể thi được.
Thiệu Tuấn trong lòng cũng khó chịu, nhưng chuyện đã như vậy, điều duy nhất anh có thể làm trấn an Tăng Tĩnh Ngữ thật tốt, không để cho cô đoán mò, anh cố gắng an ủi cô, nói: "Tĩnh Ngữ, lần này không được còn có lần sau, em đừng suy nghĩ lung tung, anh vẫn sẽ ở nơi này đợi em."
Nhưng mà anh lại không biết Tăng Tĩnh Ngữ hiện tại ghét nhất là nói còn có lần sau, lần sau là lúc nào, cô đã đợi 4 năm rồi, chẳng lẽ còn phải chờ thêm bốn năm nữa, cô thật sự đã chờ đủ rồi, không muốn đợi thêm nữa.
Rất nhanh, Tằng Tĩnh giọng mang khẩn cầu, tiếng khóc từ trong điện thoại truyền đến, "Thiệu Tuấn, anh trở lại đi, em không đi căn cứ, em không đi, anh quay về với em là được rồi."
"Thiệu Tuấn, chúng ta hai năm không gặp, anh có biết em mỗi lần nghe Mục Tử Ngôn nói với Trầm Ngôn "Lão bà, anh nhớ em" thì em có cảm giác gì hay không, chính em nghĩ, dù là cái gì anh cũng không nói, đơn thuần cho em xem một cái cũng tốt, nhưng mà cái gì cũng không có, thậm chí có thời điểm em cảm thấy có bạn trai cùng không có cũng như vậy, không có gì khác biệt cả."
Thế giới đột nhiên an tĩnh, trong điện thoại chỉ còn lại tiếng Tăng Tĩnh Ngữ nức nở, nói câu kia của Tăng Tĩnh Ngữ làm anh có cảm giác như bị một thanh đao bén nhọn đâm vào tim mình, tất cả áy náy liền tựa như tế bào ung thư điên cuồng xảy ra, trong nháy mắt đã đến giai đoạn cuối.
Anh đã không biết nên làm sao an ủi cô, anh yêu cô, anh nghĩ cho cô hạnh phúc và cuộc sống sung túc, nhưng trên thực tế, anh cho cô chỉ có chờ đợi vô tận cùng lo lắng, vậy mà, cho dù là như vậy, cho dù áy náy nhiều hơn, thống khổ lớn hơn nữa, anh cũng nói không ra được một lời hứa hẹn gì.
Làm quân nhân, kiêng kỵ nhất chính là đào binh, anh dùng lý do gì để quay về, vì bạn gái, vì gia đình, hay là nói bởi vì sợ chết. Trong lính đặc chủng, người nào cũng rất lâu mới có thể trở về nhà một lần, người nào cũng đã từng xông pha những nhiệm vụ thập tử nhất sinh, chẳng lẽ bởi vì cái dạng này liền xin quay về.
Không, không thể.
Anh trung thành, tín ngưỡng của anh đều không cho phép anh quay về, lính đặc chủng, ba chữ đã khắc vào trong lòng anh rồi, đây là kiêu ngạo của anh, cho dù là Tăng Tĩnh Ngữ cũng không thể lấy.
Nhưng. . . . . . . . . . . . . . .
"Tĩnh Ngữ, có phải nếu anh không quay về, em sẽ chia tay với anh?"
Mặc dù trong lòng khó chịu, nhưng lời vừa thốt ra, câu có bạn trai cùng không có bạn trai giống như nhau kia quá nghiêm trọng, nghiêm trọng đến anh chỉ có thể nghĩ tới đúng là cô muốn chia tay.
Chia tay sao? Cô chưa bao giờ nghĩ tới, cũng không nói, cả đời bọn họ trời nam đất bắc như vậy. Cô vốn cho là mình có thể chịu được, nhưng chân chính đã trải qua hai năm chia xa nhau, cô mới biết ngày đó có bao nhiêu đau khổ, buổi tối mỗi ngày đều nhớ đến anh, mỗi lần anh làm nhiệm vụ cũng lo lắng gần chết, cả đêm ngủ không yên, đặc biệt là lúc Trầm Ngôn cùng Mục Tử Dương ân ân ái ái, cô một người một mình cô đơn , sự chênh lệch quá mức rõ ràng thật để cho cô có loại cảm giác mình không có bạn trai.
Cuối cùng, Tăng Tĩnh Ngữ cái gì cũng không nói gì liền tắt rồi điện thoại, cô sợ chia tay, nhưng cô cũng không biết mình phải làm như thế nào để tiếp tục. Cô vốn cho là mình đủ kiên cường, nhưng sự thật chứng minh, cô căn bản cũng không có kiên cường như mình tưởng tượng.
Đêm tối lạnh lẽo tĩnh lặng như nước, thời tiết cuối xuân đầu hè theo lý thuyết không thể nào lạnh như vậy được, nhưng Thiệu Tuấn lại cảm thấy lạnh thấu xương .
Bốn năm tình cảm, làm sao anh có thể nói bỏ là bỏ được. . . . . . . .
Tăng Tĩnh Ngữ nằm liền nằm một tháng, bác sĩ nói chân cô thương tích quá nặng, tốt nhất là bó thạch cao thêm nửa tháng nữa, dĩ nhiên, nếu như cố tháo bỏ sớm thì cũng được, chỉ là có thể sẽ xảy ra một số phát sinh hoặc là lệch vị trí, Tăng Tĩnh Ngữ xem thường, chính cô cũng học y làm sao có thể không biết tình trạng khôi phục của mình, bình thường băng bó một tháng cũng đã gần như hoàn toàn khôi phục rồi, chỉ cần bình thường chú ý một chút cũng sẽ không có vấn đề gì, cho nên, sau một tháng bó thạch cao, vô luận như thế nào cô cũng không muốn bó thêm nữa, chết sống phải đi bệnh viện đem cái chân bó thạch cao này tháo bỏ.
Vậy mà Triệu Tiếc làm thế nào cũng không chịu, hai tướng tranh chấp, cuối cùng mỗi người đều thối lui một bước, bó thêm một tuần lễ nữa.
Vậy mà Triệu Tiếc làm thế nào cũng không chịu, hai tướng tranh chấp, cuối cùng mỗi người đều thối lui một bước, bó thêm một tuần lễ nữa.
Ngày này, trong đài Triệu Tiếc có chuyện, sáng sớm ra cửa, kể từ lúc cùng đài truyền hình Thường Trữ TV kế