Tác giả: Trần Tiểu Na
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342140
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2140 lượt.
tôi biết biết rõ cô sẽ làm việc nghĩa không chùn bước chắn ở trước mặt tôi nhưng tôi vẫn muốn lựa chọn như vậy, tôi nhất định phải để cô đối mặt với sự thật, tôi nhất định phải làm cho cô và Vũ Văn Bác làm bằng hữu, mặc kệ có phải các người thật lòng hay không, bởi vì tôi tin tưởng thời gian sẽ nói cho cô biết, Vũ Văn Bác không có sai, Vũ Văn Bác đang làm chuyện mà không phải chỉ có nguy hại đến xã hội như cô biết thôi."
"Cô nghĩ nói Vũ Văn Bác vậy là đang bức bách cô và anh ấy thành bằng hữu sao? Cô nghĩ cô căn bản sẽ không đồng ý đúng không? Rất tốt, tôi cũng cảm thấy cô không phải cứ như vậy đồng ý, cho nên tôi còn có một việc muốn nói cho cô biết."
Cố Nhã Thuần vẫn chịu đựng không nói chuyện, sợ mình vừa mở miệng thì sẽ cho Y Hi Nhi cơ hội, sẽ mềm lòng nhưng nghe được điều này cũng không khỏi dùng mắt dò xét, đến tột cùng là chuyện gì.
"Quân ưng chính là Đoan Mộc Thác." Y Hi Nhi tuyên bố đáp án, thật ra thì khi cô biết chuyện này chuyện cũng sửng sốt một chút, cô thật không nghĩ đến bên trong hội Liệt Diễm cư nhiên lại có nhiều nhân tài ẩn dật đến vậy; nhân tài tiềm tàng; rồng núp hổ nằm; rồng cuốn hổ phục, bọn họ đều là các quan chức cao có vị thế quan trọng.
Đáp án này so với tất cả lời nói nói của Y Hi Nhi càng chấn động hơn, cô không hiểu vì sao mọi chuyện lại có kết cục này.
Một Tây Môn Dật đã để cô không thể giải thích nổi vì sao rồi, bây giờ còn có một Đoan Mộc Thác.
Đến tột cùng Vũ Văn Bác có bao nhiêu sức quyến rũ, tại sao những người này đều vì hắn mà bất chấp tất cả, ngay cả Y Hi Nhi đơn thuần một tay cô bồi dưỡng đứng lên cuối cùng cũng lựa chọn Vũ Văn Bác?
Cố Nhã Thuần không thể tin tưởng sự thực này, một người là Thượng tá Trung Quốc, một người là cảnh sát quốc tế cao cấp, hai người như vậy lại có thể là người của hội Liệt Diễm.
Cái này đến tột cùng là thế nào?
"Tôi hiểu lòng của cô bây giờ, lúc tôi biết rõ thân phận của Tây Môn Dật tôi cũng như cô nhưng căn bản là không tin, thậm chí cũng mâu thuẫn qua, hoài nghi tới. Nhưng sau đó tôi lại phát hiện, thì ra là thiện ác thật ra chỉ ở tâm người mà thôi." Y Hi Nhi nhớ tới lúc Tây Môn Dật giảng giải lựa chọn của mình đột nhiên cảm thấy Tây Môn Dật thật vĩ đại.
"Cô đi ra ngoài." Cố Nhã Thuần chợt ngồi xổm xuống, ôm chặt hai vai của mình, giống như mệt sắp chết, thế giới của cô xem đã bị phá vỡ triệt để, thế giới cô ngụy thành trang chính nghĩa lập tức sụp đổ rồi, điều này làm cho cô không biết phải làm sao.
Y Hi Nhi biết, Cố Nhã Thuần cần một an tĩnh một lát, đã như vậy thì cho cô ấy một không gian để suy nghĩ nghĩ đi. Loại chuyện như vậy chỉ cần có thể tự mình nghĩ thông, tựa như cô lúc đó cũng có một dạng đầu óc hỗn loạn.
Lặng lẽ ra ngoài, để lại một mình Cố Nhã Thuần.
Nhưng lúc Y Hi Nhi ngồi trong nhà ăn ăn cơm, cô hối hận đến đen cả ruột.
Tại sao vừa rồi muốn nêu ví dụ nói rõ Cố Nhã Thuần đối với mình tốt đây? Nêu ví dụ liền ra ví dụ thật là sao, tại sao muốn nói lời không tốt đây? Hiện tại thì tốt rồi, thật sự có người giết tới cửa.
Nếu như trên thế giới có thuốc hối hận, Y Hi Nhi nhất định đầu tiên xông lên mua để uống, dù sao cảm giác cái miệng quạ đen nói trúng rất kém.
"Hi Nhi tiểu thư cô nhanh lên một chút mau chạy đi, nơi này giao cho tôi là tốt rồi." Cái đó mặt không vẻ gì giống quản gia xuất hiện, nắm trong tay hai cây gậy gỗ. Y Hi Nhi nhìn kỹ thì ra là chày cán bột, Y Hi Nhi thiếu chút nữa cười thật lớn nhưng mà cảm tính của cô trong phòng họp lúc cùng Cố Nhã Thuần đối thoại tuyệt vật, cảnh giới đó quá cao mà, chợt không thích hợp lập tức làm loại chuyện thấp kém này.
Mặc dù hình tượng quản gia hơi có một chút khôi hài nhỏ, tuy nhiên nó biểu hiện ra một loại khí thế "Một kẻ làm quan cả họ được nhờ", khiến Cố Nhã Thuần chợt kính nể .
Chỉ là cô cũng không thể cứ như vậy đi, cô đi thì biệt thự của Cố Nhã Thuần phải làm thế nào? Một khu biệt thự cao cấp vậy, bị nhuộm dơ bẩn sẽ rất đáng tiếc. Cố Nhã Thuần rất thích sạch sẽ .
Thuận thế cầm một cái ghế lên ném về phía đám người, lần này Y Hi Nhi dò xét cẩn thận những người này .
Đến tột cùng là người nào lại muốn tới nơi này gây chuyện? Chẳng lẽ bọn họ không biết danh xưng của Cố Nhã Thuần sao?
Nhìn bản lĩnh, không giống như là sát thủ được huấn luyện chuyên nghiệp, nhiều lắm cũng chỉ có kinh nghiệm đánh nhau tay chân phong phú mà thôi, bất quá số người đếm được hơi đông đảo, tới hai mươi mấy người.
Những người này không phải là những kẻ ác có tội ác lớn gì, mà cũng đang trong vòng pháp luật căn bản không thể dùng súng, cho nên, Y Hi Nhi không thể làm gì khác hơn là động tay động chân.
"Má ơi, một khoảng thời gian không có động thủ, cũng không quen rồi, gân cốt cứng ngắc hơn rất nhiều." Y Hi Nhi đá bay, đá ngả lăn một người, khom người thở dốc một hơi, thời gian trước là xã hội đen đều cầm súng làm việc , hiếm khi dùng những thứ này để đánh nhau.
Ngay vào lúc này, hai tên ném cái ghế về phía Y Hi Nhi.
Y Hi Nhi trong lòng kinh sợ, quản gia đã cầm chày cán bột đánh cái ghế ra, thuận thế ném ra một cây chày cán bột c