Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cưỡng Ép Cô Nàng Nằm Vùng Làm Vợ

Cưỡng Ép Cô Nàng Nằm Vùng Làm Vợ

Tác giả: Trần Tiểu Na

Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015

Lượt xem: 1342138

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2138 lượt.

t ra thì, bọn họ căn bản không biết gì, không phải Y Hi Nhi xuống tay lưu tình mà là Cố Nhã Thuần xuống tay thật sự quá nặng.
"Trở về nói cho người kia, rất nhanh hắn bình tĩnh cuộc sống sẽ không có, ta cho hắn một mảnh An Dật là nhìn khi hắn là của ta thúc phụ trên mặt mũi, nếu hắn đã không cần, vậy ta đây điệt nữ cũng chỉ phải thành toàn cho hắn, cút cho ta." Cố Nhã Thuần hung tợn vừa nói, những người khác liền lăn một vòng chuồn mất rồi, bọn họ là đả thủ cũng không phải là sát thủ, mệnh hay là muốn .
Chờ sau khi những người đó đi, Y Hi Nhi vội vàng cũng kêu trời kêu đất lên.
"Ai da, đau quá, tôi sẽ không xuất huyết bên trong chứ? Còn có mới vừa bị dập đầu, đầu óc tôi trước kia bị vào nước phải phẫu thuật rất lớn, không biết có khiến cho xuất hiện hậu di chứng, xong rồi xong rồi, tôi cảm thấy đầu mình rất choáng váng, cứu mạng a. . . . . ."
Y Hi Nhi thật ra thì đầu căn bản không có như vậy đau cũng không ngất, tuy nhiên nó nói xong rất khoa trương, ngược lại ngang hông cái kia một quyền mới vừa ai phải bền chắc, thật sự là đau đến sắc mặt cũng tái nhợt, xem ra ngược lại sát có chuyện lạ.
Cố Nhã Thuần không dám lấy thân thể Y Hi Nhi ra nói giỡn, trừng mắt liếc, mắng một câu " Đồ không có ích lợi gì " nhanh đi lái xe.
Mặt quản gia lạnh băng tiến đến đỡ trên đất Y Hi Nhi dậy, sau đó tới theo sau lưng Cố Nhã Thuần.
“Chao ôi chao ôi chú quản gia, mới vừa Cố đại nhân còn mắng tôi!" Y Hi Nhi vui vẻ nói, mới vừa qua một phen kịch chiến đã thành lập được giữa bọn họ cách mạng hữu nghị rồi.
Quản gia mặt lạnh "A" một tiếng không biết nên nói gì, nữ chủ nhân của ông và cái cô gái mặt tròn tròn hồng giống giống trẻ con này có quan hệ rất đặc biệt, lựa chọn bị mắng còn cảm thấy rất vui vẻ. Thật là lớn tuổi rồi khó có thể tiêu hóa được, hay là nói ông cùng cái thế giới này tách rời ra rồi, không hiểu tư tưởng hiện tại của người tuổi trẻ.
Cố Nhã Thuần vừa lái xe, vừa gọi một cuộc điện thoại.
"Lý Nghị, cho ông một nhiệm vụ, đi phá hủy cuộc sống của Cố Sâu, tôi muốn hắn thân bại danh liệt, không có một ngày yên tĩnh."
Nói xong, khởi động xe, đi tới bệnh viện Trường Canh.
Y Hi Nhi biết, Cố Sâu đó chính là chú theo lời Cố Nhã Thuần rồi, xem ra, Cố Nhã Thuần cuối cùng vẫn là quấn vào ông chú gì đó. Không thể nói sao mà cô ấy tuyệt tình, chỉ là người kia thật sự là không biết điều, lại còn dám đến khiêu khích, bây giờ thật sự đã đem Cố Nhã Thuần làm cho phát bực rồi, không để ý đến tình thân nữa rồi.
Đáng đời! Y Hi Nhi tuyệt không đồng tình với Cố Sâu đó, tự gây nghiệt không thể sống.
Chờ Y Hi Nhi đến bệnh viện, một đống lớn kiểm tra chờ cô, Y Hi Nhi đã không nhớ rõ mình làm mấy loại kiểm tra, dù sao cũng có y tá phụ trách đẩy cô vào trong phòng phong phú dụng cụ, căn bản không để cô đi bộ.
Trên hành lang dài của bệnh viện.
Cố Nhã Thuần ngồi trên ghế dài, ngồi bên cạnh có bệnh nhân trị liệu bằng hóa chất.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, quản gia im lặng cũng không biết nên nói gì. Ông không phải một người thích nói chuyện, bình thường nếu không cần thì nói rất ít, gặp phải tình huống như thế này, ông cảm giác mình vẫn cần phải nói chút gì mới được.
*** Thật ra phần ông quản gia nguyên gốc là 冷面管家, qua bản convert và cả QT đều dịch là “mặt lạnh quản gia”. Mình nghi ngờ có thể là Lãnh quản gia nhưng thấy không khả thi lắm nên đành lượt bỏ, mong mọi người thông cảm.
"Tiểu thư, tôi cảm thấy Hi Nhi tiểu thư đối với cô thật sự tốt, cô xem ánh mắt của cô không giống nhau. Tôi nhìn cô lớn lên từ nhỏ, nhìn cô lớn lên tôi thật sự phát hiện tiểu thư cô chỉ có ở trước mặt Hi Nhi tiểu thư mới có biểu hiện tinh thần phấn khởi, giống như khi cô còn bé vậy, thật đáng yêu."
Quản gia điềm tĩnh nói xong, Cố Nhã Thuần rơi vào trầm tư, mà quản gia cũng lặng lẽ lùi đến sau lưng bảo vệ nữ chủ nhân của ông.
Người bên cạnh Cố Nhã Thuần tới tới lui lui, sau khi bệnh nhân trị bệnh bằng hoá chất rời đi, là một người đàn ông rất lo lắng, chờ đợi vợ của anh ta làm xong thủ tục khám thai rồi cùng nhau về nhà, Cố Nhã Thuần thấy được trên mặt anh ta chút hương vị cảu tình yêu. Có lẽ, cô quá cô đơn lạnh lẽo cho nên mới đối với Y Hi Nhi bảo vệ càng ngày càng nghiêm khắc, không cho phép cô ấy đặt ra đường đi cho mình. Xem ra, cô cũng cần phải có người bầu bạn, không chỉ là một mình Y Hi Nhi, cô cần nhiều bằng hữu hơn.
Người đàn ông mang theo người vợ yêu dấu rời khỏi thì rất nhanh lại có một đám liệt học sinh trung học ồn ào tiến vào. Đứa nhỏ đánh nhau gảy xương đi vào chụp phim, cho dù vết thương đau đớn nhưng bọn họ vẫn rất vui vẻ, trên mặt của mỗi người cũng tràn đầy tinh thần phấn chấn, nhìn bọn họ tuổi thanh xuân đang bay giương, Cố Nhã Thuần trong lòng hình như có một ít giãn ra.
Tuổi thanh thiếu niên của cô đều là vượt qua trong cảm xúc ở các loại huấn luyện cùng báo thù, cô không biết thanh xuân của mình đến tột cùng còn có chút gì không, hình như cô đã lãng phí và bỏ lỡ thanh xuân của mình, chẳng lẽ cô còn phải tiếp tục bỏ qua sao? Có lẽ sẽ bỏ qua rất nhiều chuyện cùng bằng hữu