Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cưỡng Ép Cô Nàng Nằm Vùng Làm Vợ

Cưỡng Ép Cô Nàng Nằm Vùng Làm Vợ

Tác giả: Trần Tiểu Na

Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015

Lượt xem: 1342228

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2228 lượt.

c sống an nhàn sung sướng, loại đồ ăn bình dân này anh khẳng định không tiếp thụ nổi , hừ! Này tốt nhất, sớm đi đi, khỏi mất công cô chuẩn bị thêm một phần, cô hiện tại nghèo rớt, vật giá lại leo thang, một thùng mỳ ăn liền đã 4 đồng rồi.
"Con bình thường cứ ăn như vậy?" Vũ Văn Bác ghét bỏ nhìn mì ăn liền trước mặt, dù tản ra mùi thơm nhưng thật ra không tốt cho sức khỏe.
"Không có biện pháp, con đã nói trước, ở nhà chỉ có thể ăn cái này, con nghèo lắm, không có tiền dư tiêu xài , muốn ăn ngon tự đi khách sạn."
Y Hi Nhi nói xong tiếp tục cúi đầu chuẩn bị chiến đấu với bát mỳ, kết quả nĩa còn không cầm chắc, thân thể đã cảm thấy nhẹ bẫng.
"A. . . . . . Làm sao?" Y Hi Nhi bị Vũ Văn Bác một tay xách lên, đi ra ngoài cửa.
"Đi ăn cơm!" sắc mặt Vũ Văn Bác không tốt lắm, khó trách cảm thấy nha đầu này giống như gầy đi. Ăn loại thức ăn không có dinh dưỡng sao có thể mập lên, thì ra không có mình bên cạnh cuộc sống của cô như thế này, xem ra, sau này không cho phép cô rời khỏi.
"Con không có tiền!" Y Hi Nhi lập tức nói tiếp.
Vũ Văn Bác quay đầu hung hăng trừng mắt, Y Hi Nhi lập tức sợ đến á khẩu, lấy chìa khóa trên bàn liền theo Vũ Văn Bác.
Nói giỡn, đi theo Vũ Văn Bác đồ tốt ăn. Cô đã ăn mỳ mấy ngày liền, tiếp tục như vậy nữa cô cũng cảm thấy dinh dưỡng không đầy đủ, nhất là hôm qua gội đầu phát hiện tóc rụng.
Cô duy trì nhân viên công vụ đến tận bây giờ , thật đúng là đáng thương a!
Đi theo Vũ Văn Bác vào khách sạn, Y Hi Nhi chỉ nhìn trang hoàng đã bắt đầu chảy nước miếng, nơi cao cấp như vậy đầu bếp khẳng định rất cao tay, một bữa ăn cũng đặc biệt xa hoa.
"Hắc hắc. . . . . ." Y Hi Nhi cười khúc khích.
Xem xét thực đơn, Vũ Văn Bác lúc này mới nhìn qua Y Hi Nhi, cau mày, cầm khăn lông trừ độc lau hai tay của Y Hi Nhi, "Tiền cha đưa cho con đâu?" Không phải cho cô chi phiếu sao?
"Con. . . . . . Quên ở Italy rồi, đi gấp nên. . . . . ." Nghĩ tới đây, Y Hi Nhi rất tức giận, mình chẳng lẽ không có số phát tài sao?
Nghe hai người nói chuyện, nhân viên khách sạn một bên hầu hạ vừa len lén liếc Y Hi Nhi một cái. Hắn vốn tưởng rằng không bị phát hiện, nhưng không nghĩ tới Y Hi Nhi thấy rất rõ ràng, một người nằm vùng lâu dài trong hoàn cảnh không hoàn cảnh quen thuộc vẫn rất nhạy cảm.
"Cho con, nhớ giữ kỹ." Vũ Văn Bác từ trong ví móc chi phiếu hoàng đưa cho Y Hi Nhi. 
Nhận lấy chi phiếu, nhìn sợi tổng hợp vàng óng, cảm thụ sức nặng truyền tới, Y Hi Nhi không nhịn được cắn một cái.
Còn chưa kịp cắn lên, cằm Y Hi Nhi liền bị Vũ Văn Bác giữ lại, giống như một con con ếch đang há hốc mồm, không nhắm lại được.
"Cha. . . . . . Cha. . . . . ."
"Là chi phiếu." Vũ Văn Bác bất đắc dĩ giải thích, nếu anh không nói nha đầu này có thể sẽ nghĩ là kim phiếu bình thường rồi? Nhìn Y Hi Nhi gật đầu, Vũ Văn Bác lúc này mới buông tay.
Y Hi Nhi một câu"Cha" làm phục vụ cũng nghe được, không khỏi liếc nhìn Vũ Văn Bác, không nghĩ tới còn trẻ đã có con gái lớn như vậy.
Mặc dù Y Hi Nhi nhìn như con nít, nhưng hôm nay cô mặc đồ công sở, nên khiến phục vụ hiểu lầm Y Hi Nhi là tiểu tam.
Chỉ là, Vũ Văn Bác và Y Hi Nhi đều không để ý ánh mắt của người khác, cũng không thèm để ý.
Vui vẻ ăn xong bữa tối phong phú, Y Hi Nhi ợ một cái. Trước khi rời khỏi, Y Hi Nhi còn đi một chuyến toilet, trong thời gian này, Vũ Văn Bác lại gọi điện thoại cho thuộc hạ, chờ Y Hi Nhi làm xong mọi việc, phục vụ đã biến mất không thấy.
Vũ Văn Bác không để ý ánh mắt người khác, chỉ là, dám can đảm mang theo sắc nhãn nhìn con gái anh, đừng nghĩ có ngày tốt!
Đuổi việc hắn là còn chút lòng thành rồi.
Ra khỏi khách sạn, Y Hi Nhi liền đi sang một bên.
Kéo tay Y Hi Nhi, Vũ Văn Bác không vui cau mày, kéo đến trên xe.
Vô lực phản kháng, không thể làm gì khác hơn là theo Vũ Văn Bác, chỉ là, cái này không đại biểu trong lòng cô không có khó chịu.
Ha ha cười , " Làm sao không biết xấu hổ như vậy, ăn của ngài còn phải đưa tôi về nhà. Dù sao cũng không thuận đường, nếu không tôi tự bắt xe? Hiện tại mới mười giờ, xe rất nhiều, không làm phiền ngài rồi."
Nói xong chuẩn bị mở cửa xuống xe.
Tôi đi! Tôi đi! Kỳ quái? Như thế nào không thể mở cửa xe đây?
Xem ra, hôm nay lão cha thích chiếm tiện nghi này không tính bỏ qua cho mình. Nghĩ tới điểm này, thể lực mới vừa ăn no cũng tan thành mây khói, vẻ mặt đưa đám, nhìn Vũ Văn Bác, "Cha, ngài buổi tối định ở đâu? Nếu không. . . . . . Hay là con đưa cha đi, sau đó nói tài xế đưa con về nhà cũng không muộn."
"Chúng ta cùng nhau về nhà." Vũ Văn Bác trong mắt tươi cười.
"A ha ha. . . . . ."
Vũ Văn Bác biết cười sao? Còn dịu dàng như vậy ? Dĩ nhiên sẽ không rồi, anh ta nhất định đang rất không vui! Nhưng mình hình như không chọc tới hắn đi! Thôi, dù sao Dịch Đình vẫn chưa về, tối nay ở phòng Dịch Đình thôi.
Vũ Văn Bác từ lúc nhìn thấy Y Hi Nhi, trong lòng chưa hề có điểm sáng sủa, nha đầu này, một đầu ý định chỉ muốn vạch rõ giới tuyến với mình. Nhà con? Hừ!
Lấy ra một báo cáo bất động sản đưa cho Y Hi Nhi, "Trên thẻ ghi tên của con, đây là lễ ra