Tác giả: Trần Tiểu Na
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342178
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2178 lượt.
tượng là ai ? Cố đại nhân là người cô có thể chọc sao?" Y Hi Nhi ba chân bốn cẳng vọt tới trước mặt cô gái người Mĩ, chỉ tiếc nói là Trung văn, đối phương hoàn toàn không biết cô đang kêu gào cái gì.
Dừng lại không kêu gào bằng tiếng Trung, Y Hi Nhi len lén rời ánh mắt nhìn xem phản ứng của Cố Nhã Thuần, phát hiện Cố Nhã Thuần không lộ vẻ xúc động, Y Hi Nhi lập tức toàn thân dâng trào, cho tới nay, chỉ cần Cố Nhã Thuần không phản đối liền cổ vũ cô có thể tiếp tục, không có cái gì khống chế được, Cố Nhã Thuần tuyệt không cho cô cơ hội gây chuyện thị phi, điều đó cũng lý giải tại sao khi cô mở miệng cũng không nói tiếng Anh, mà lại nói tiếng Trung, chỉ là phòng ngừa xảy ra sự cố, cô vẫn phải tiếp tục kêu gào bằng thứ tiếng Trung, không thể hại Cố Nhã Thuần.
Y Hi Nhi tự động đứng lên phía trước Cố Nhã Thuần, hoàn toàn là bộ dạng của một gà mẹ che chở gà con, lúc này đương nhiên là phải giúp đỡ Cố Nhã Thuần, cô còn muốn lấy công chuộc tội, hi vọng sau này Cố Nhã Thuần có thể bỏ qua lỗi của mình.
Y Hi Nhi giúp đỡ Cố Nhã Thuần, ở một bên Đinh Tiểu Vũ tự nhiên cũng là giúp đỡ người quen, tự động đứng cạnh Cố Nhã Thuần phía sau lưng của Y Hi Nhi, làm hậu thuẫn cho các cô.
Tám người thân cận bên trong cũng chỉ có ba người họ là người Châu Á, năm người khác đều là người phương Tây, lại thêm liên quan với giới hắc đạo, tự động tạo thành một vòng.
Y Hi Nhi nhìn đối phương sau lưng xuất hiện ba người ngoại quốc cao lớn như nhau, lập tức khí thế liền giảm xuống, dù sao chiều cao chênh lệch ở nơi nào, khí thế chênh lệch cũng ở đó, người ta vốn là hắc đạo, giết người đánh nhau giống như ăn cơm, sát khí trên người đã sớm vô hình hiển hiện ra, cuộc sống trong bầu không khí hòa bình của Y Hi Nhi vô luận như thế nào cũng đã bị loại khí thế này lấn áp.
"Cô tính làm gì đó? Đừng tưởng rằng ỷ có hội Liệt Diễm mà có thể phách lối, chẳng qua là nhặt được Con Rối mới mà thôi." Cô gái người Mĩ khinh bỉ nhìn Y Hi Nhi, cô từ nhỏ chưa từng bị uất ức như vậy, dĩ nhiên tức giận.
"Ta không giống ngươi là đồ, rất xin lỗi ta là người." Y Hi Nhi chậm rãi dùng Anh văn trả lời một câu, càng thêm chọc cho đám kia ngoại quốc nàng trên mặt lúc trắng lúc xanh.
"Được rồi, lui về phía sau!" Cố Nhã Thuần nhàn nhạt nói một câu, thuận tay cầm cổ tay Y Hi Nhi kéo về phía sau một chút, mình tiến lên phía trước.
"Ngả Mễ tiểu thư cô rất tốt, tôi vô tâm ngạo khí, nếu như tôi có cái gì chọc cô không vui tôi cảm thấy thực xin lỗi, bây giờ là lúc quan trọng, tin tưởng các vị đương gia ở bên trong hội nghị cũng không hi vọng chúng ta ở chỗ này huyên náo, cô nói có đúng không?" Cố Nhã Thuần vừa mở miệng chính là một chuỗi tiếng Anh dài lưu loát, trên mặt còn mỉm cười.
"Hừ, cô cho rằng nói như vậy tôi sẽ bỏ qua cho cô sao? Bất luận thế lực Trung Đông phân chia như thế nào, cha ta Johny Dell địa vị ở trong hắc đạo vĩnh viễn đều không thể nào dao động, mà cô. . . . . . Hừ hừ, chờ xem, đến lúc đó tôi nhất định để cho cô quỳ gối khóc trước mặt của tôi cầu xin tha thứ ." Ngả Mễ phách lối nói qua.
Ai cũng biết lão Johnny Dell đối với ái nữ này rất sủng ái, chỉ tiếc cô Ngả Mễ này không biết thích gì ở Lam Lăng Thiên, đáng tiếc Lam Lăng Thiên là một hoa tâm đại củ cải, cả ngày cô lưu luyến ở đây nhưng lại không quan tâm tới, chỉ coi Ngả Mễ là muội muội mà đối đãi.
Ngả Mễ từ nhỏ quen được nuông chiều, nên phàm là nữ nhân bên cạnh Lam Lăng Thiên, toàn bộ đều coi là cái đinh trong mắt, hận không thể rút gân lột da giải hận.
"Mẹ kiếp! Cố đại nhân tính tình thật tốt, cũng không giống như tác phong của cô, coi mình là đại nhân vật, cô . . . . ." Y Hi Nhi mờ mịt chỉ vào Ngả Mễ nói, Cố Nhã Thuần lúc nào thì nói chuyện nhún nhường như vậy? Cô thế nào cho tới bây giờ cũng không biết?
Y Hi Nhi không có lễ phép chỉ về phía Ngả Mễ khiến cô rất tức giận, liền đưa tay hung hăng đẩy tay Y Hi Nhi ra, cô từ nhỏ đến lớn thật chưa từng thấy qua người nào đối với mình vô lễ như vậy, mặc dù nghe không hiểu Y Hi Nhi đang nói cái gì, nhưng trong giọng nói Ngả Mễ vẫn hiểu ý tứ.
"Ngươi chính là con gái Vũ Văn đương gia nhặt được thôi, hừ, khó trách như Hai Lúa, quả nhiên đều là một loại, Tiểu Tam chính là Tiểu Tam, còn đường hoàng nói là con gái, khó trách không có giáo dưỡng." Ngả Mễ khinh thường nhìn Y Hi Nhi, từ từ nói, khiến Y Hi Nhi từng chữ từng chữ nghe được rõ ràng.
Y Hi Nhi vừa nghe, tính tình bạo hỏa liền xông tới, cộng thêm trên mu bàn tay bị Ngả Mễ hung hăng vỗ đã một mảnh đỏ bừng, còn bị Ngả Mễ này khoa trương chà xát chiếc nhẫn một vệt máu bắn ra ngoài, càng làm cho lửa giận của cô bừng bừng.
"Con mẹ nó cô mới là kỹ nữ? Cái gì gọi là Tiểu Tam cô biết không? Cô nhìn thấy Lam Lăng Thiên kết hôn? Cô nhìn thấy Vũ Văn Bác kết hôn? Bọn họ đều là những người đàn ông độc thân, nam chưa cưới nữ chưa gả, chúng tôi bình thường lui tới, về phần chúng tôi thích phẫn diễn nhân vật phụ nữ nào, mắc mớ gì tới cô?" Y Hi Nhi giận đến không lựa lời nói.
Hôm nay, nếu như không phải bị Ngả Mễ chọc giận, Y Hi Nhi không dám nói ra những lời này, bởi vì vố