Tác giả: Xá Niệm Niệm
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341821
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1821 lượt.
động, đúng lúc này “Rột…rột” vài tiếng vang lên, đánh vỡ không khí ái muội. Lúc này Dịch Nam Phong mới để ý, từ chiều hôm qua tới giờ, hai người còn chưa có ăn gì, phỏng chừng cô đã đói lắm rồi.
Vội vàng thu lại tâm tình, kéo chăn đắp lên người cô, lúc này cô đang ngủ, anh bước xuống giường rồi đi xuống bếp. Dịch nam Phong là người rất chú trọng chất lượng sinh hoạt của mình, anh đặt nặng vấn đề riêng tư, cho nên trong nhà hầu như không có thuê người giúp việc, lúc Lân nhi còn đến trường, các đồ đạc trong nhà đều do anh chuẩn bị, nấu nướng đều do anh làm. Một đại thần như anh, người ta khó có thể tưởng tượng ra cảnh anh cầm chổi quét rác, vào bếp nấu ăn, nhưng khi nhìn thấy anh làm như vậy, chẳng những khí chất không giảm đi, mà còn tỏa ra hào khí bức người.
Nguyên liệu nấu ăn trong tủ lạnh không nhiều lắm, từ ngày cô đi, anh cũng không thường xuyên mua đồ ăn về để sẵn, phần lớn thời gian anh đều ăn ở bên ngoài.
Bữa sáng cũng không có gì đặc biệt, trong tủ lạnh còn một ít thịt bò, anh liền làm hai bát mì thịt bò thiệt to. Sợi mì tinh tế, thịt bò cắt lát, hành thái nhỏ, kèm một ít tiêu, làm cho người khác nhìn vào là muốn ăn ngay.
Lúc vào phòng cô vẫn còn ngủ say, anh gọi cô mấy lần, cô lăn qua lăn lại không muốn dậy.
“Anh đã làm bữa sáng là mì thịt bò rồi, dậy ăn xong rồi ngủ tiếp” Cô mở mắt, nhưng thân thể vẫn bất động, ánh mắt sáng rực, nghe được anh đã làm bữa sáng, cô hít hít mũi, Dịch Nam Phong không có biện pháp, đành tìm áo khoát lên người cô rồi kéo cô ra ngoài.
“Ai nha, em còn chưa có đánh răng”
“Có gì đâu, bỏ một lần cũng không chết gì, ăn xong ngủ tiếp”
Ngồi xuống ghế, đưa cho cô một đôi đũa và một cái thìa, lúc đầu cô còn ồn ào đòi đánh răng thì giờ lại thấy cô động đũa ăn ào ào.
Dịch Nam Phong lắc đầu cười cười, cũng bắt đầu ăn mì, sức ăn của cô không lớn lắm, lúc trước anh ăn được hai chén cơm, còn cô chỉ có thể ăn được nữa chén, nhưng lúc này đói bụng lâu như vậy, chỉ một lát mà cô đã ăn sạch veo.
“Cạch..” Đặt tô xuống bàn, cô hài lòng lau miệng, thấy trong tô của anh còn một ít thịt bò, liền vơ đũa gắp lấy cho vào miệng. Bụng đã no, cô không dám chọc tới anh, nếu còn lăn lộn trên giường vài lần nữa, hẳn mạng nhỏ của cô cũng sẽ không còn.
Cầm hai cái tô vào trong bếp, Dịch Nam Phong liếc mắt nhìn tiểu cô nương đang ưỡn người trên ghế, trong lòng cười cười, cảm thấy cái cảnh này sao giống vợ chồng son đến thế, vận động xong mới ăn. Nhưng mà Lân nhi của anh còn phải đi về lại quân doanh, anh còn phải đợi cô bao lâu nữa a?
Dịch Nam Phong cảm thấy thời gian sao mà trôi chậm thế, mỗi ngày anh đều nôn nóng, nhưng không có biện pháp nha, cô rất cứng đầu, nên anh đành đáp ứng cho cô đi bộ đội hai năm rồi tính sau, nhưng anh không hề đoán được rằng, anh đã đáp ứng cô một lần rồi, cô sẽ không bao giờ dừng lại mà đòi tiếp.
“ Em gọi điện thoại cho ông nội đã, đều tại anh, khẳng định ông nội chắc đang phát hỏa rất lớn đây!” Lân nhi bỗng nhiên chợt nhớ, cô chưa nói với ông nội chuyện cô đi cả tối chưa về.
Nhanh chóng chạy tới sô pha, cầm điện thoại gọi cho ông nội, cô ngồi xuống, cặp mông trắng như tuyết lộ ra, góc đứng của Dịch Nam Phong vừa vặn có thẻ nhìn thấy cảnh đẹp này, anh vội dời tầm mắt xuống chăm chú rửa chén, ánh mắt rõ ràng vẫn còn đang phát sáng.
Quả nhiên, đầu dây bên kia cô nghe được tiếng gầm gừ của ông “ Mau chóng cút vào bộ đội cho ông, cố gắng mà huấn luyện cho tốt. Có bản lĩnh, thành tích tốt mới được trở về”. “Cạch” một tiếng, điện thoại bị cắt đứt, Lân nhi bị tiếng rống giận của ông nội làm cho hoảng hồn, đưa tay vỗ vỗ ngực. Nhưng thật sự cô không sợ ông nội, cô có biện pháp ứng phó với ông, lời ông nói với cô chỉ là nhắc nhở, cô huấn luyện còn chưa tốt, điển hình là cái thành tích bắn sung kia của cô, chưa có tiến bộ gì.
Nhíu mày, cô đứng lên bắt đầu tưởng tượng lại cảnh cô đang bắn súng, lúc Dịch Nam Phong đi ra liền thấy cô đang ngồi chồm hỗm trên sô pha, mặt mày sầu não, thoạt nhìn thật đáng thương.
“Có chuyện gì vậy?” Anh ôm lấy cô hướng phòng ngủ đi tới, hai chân cô ngọ nguậy, chạy nhanh chui vào trong chăn, làm cho Dịch Nam Phong kinh ngạc ngẩn người.
“Ai nha, nói ra anh cũng không hiểu đâu” Giọng nói của cô có vẻ không kiên nhẫn.
“A, còn có chuyện gì mà anh không thể hiểu được ta?” Dịch Nam Phong nhếch nhếch khóe miệng.
“A, anh có biết bắn súng không? Em nhìn anh liền biết anh chỉ có trèo tường là giỏi” Ngữ khí của cô rất là khinh thường.
“Ai nha, bắn súng à, em có vẫn đề gì với bắn súng sao?” Bỏ qua vấn đề anh có bắn súng được hay không, Dịch Nam Phong rất tò mò, rốt cuộc cô làm sao lại nhắc tới bắn súng có vẻ sầu não như thế?
“Haizzz, em vẫn không bắn được vào hồng tâm” Giọng nói lắp bắp, chán nản, vẻ mặt ngại ngùng xấu hổ.
“Nga, vấn đề là đây a?” Anh không để ý, buông lời chọc ghẹo cô, hai mắt cô nổi lửa, trừng trừng nhìn anh.
“Ngoan, ngủ một lát đi, ngủ dậy anh dẫn em đi tới nơi này” Anh dụ dỗ cô ngủ, bởi vì anh thấy cô dường như không mở mắt nổi, hiển nhiên là ngủ chưa đủ, căng da bụng trùng da mắt,