Tác giả: Xá Niệm Niệm
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342114
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2114 lượt.
cô ăn no rõ ràng là đã buồn ngủ rồi.
Dường như không chống nổi cơn buồn ngủ, Lân nhi cuốn chăn lại rồi ngủ, Dịch Nam Phong liền tới công ty làm việc, đến trưa trở lại, quả nhiên thấy cô vãn ngủ say như chết.
Gọi cô dậy, thúc giục cô rửa mặt thay quần áo, sau đó anh và cô liền đi ra khỏi nhà.
Giữa trưa, mặt trời chói lọi, trên đường người người qua lại buôn bán tấp nập, Giản Lân Nhi ngồi ở ghế lái phụ lẩm bẩm, làm thế nào cô lại không phát hiện ra Bắc Kinh lại có những con ngõ nhỏ như thế này.
Dịch Nam Phong liếc nhìn cô, nở nụ cười bí hiểm, hạ cửa kính xe, dừng trước một ngõ nhỏ.
Giản Lân Nhi buồn bực bước theo, chỉ thấy anh đi đến một cái cửa gỗ màu đỏ thắm, đưa tay chuẩn bị đẩy cửa ra, cô đưa tay kéo lại, cảm thấy cái này không giống cái cửa lắm “ Chỗ này là chỗ nào?” Dịch Nam Phong không nói, gạt tay cô ra rồi tiến vào.
Vừa vào cửa, liền nhìn thấy một hành lang thật dài, đen thui, đi một hồi, rốt cuộc ra khỏi hành lang, nhưng lại chuẩn bị bước tới một cầu thang. Bậc thang được ánh sáng mờ nhạt phản chiếu, Giản LÂn Nhi bước theo Dịch nam Phong, cảm thấy một trận gió lạnh thổi tới, cô rùng mình, cảm giác rằng mình đã xuống dưới lòng đất.
Cước bộ Dịch Nam Phong không ngừng, gót giày đập vào sàn nhà rồi vang lại, ánh mắt Giản LÂn Nhi tán loạn, sao Bắc Kinh vãn còn tồn tại một nơi bí hiểm thế này?
Cuối bậc thang, bước vài bước, liền thấy một vùng rộng lớn và sáng rực bên trong.
Trên trần nhà có mấy trăm bóng đèn, chiếu sáng nơi này rõ như ban ngày. Cuối phòng là nơi nghỉ ngơi, có một bàn trà, sô pha màu đỏ, còn có vài chậu hoa to lớn đem phân cáh khu nghỉ ngơi thành những không gian riêng biệt. Phía sau không có người, nhưng cô cẩm thấy trên bàn có một ấm trà, hiển nhiên nơi này vừa có người tới.
Mới đi hai bước, có một người đàn ông rau quai nón chạy ra “Lão đại, hôm nay sao lại rãnh rỗi tới đây thế?” Giọng nói của người này cực kì hưng phấn.
Về Lại Quân Doanh
Dịch Nam Phong không trả lời câu hỏi của râu quai nón, ngược lại nói với Lân nhi “Đây là Lão Tứ” Giản Lân Nhi mở to mắt nhìn người đàn ông trước mặt. Râu ria xồm xoàng che kín mặt thật, nhưng người này có hốc mắt sâu, mũi cao thẳng, cô cảm thấy người này rất là mạnh mẽ.
Xem tuổi thì có thể anh ta lớn tuổi hơn cô, cô liền mỉm cười chào hỏi “Xin chào Tứ ca”. Râu quai nón cười đáp lễ, ánh mắt nhìn chằm chằm bàn tay Dịch Nam Phong đang nắm tay Lân nhi.
Sauk hi chào hỏi xong, Dịch Nam Phong dẫn Lân nhi đi đến trước một cánh cửa, cô đưa mắt nhìn cánh cửa, trong đầu suy nghĩ, đây là cánh cửa cảm ứng được mở bằng mật mã? Cánh cửa sau khi quét qua Dịch Nam Phong liền mở ra, hai người đi vào, cánh cửa đóng lại không một tiếng động.
Cô chưa kịp cảm thán chỉ mỗi cánh cửa mà phải dùng công nghệ cao như vậy, ngay lập tức cô liền hít một hơi dài, bên trong dĩ nhiên là một sân tập bắn nhỏ. Bên cạnh cửa thủy tinh là mộng dãy súng ống mà cô chưa thấy bao giờ, có rất nhiều gậy dài, gậy ngắn, giống như một kho tàng chứa vũ khí, không phải đây là nơi buôn lậu vũ khí chứ? Cô tặc tặc lưỡi, áp chế đi cái suy nghĩ đến dọa người kia đi. Tất nhiên đây là một sân tập bắn tư nhân.
Trong đầu cô hiện lên những hình ảnh gần đây của hai người, chột dạ, đưa mắt nhìn anh, cô cảm giác được mặt cô đang nóng bừng lên.
Buổi sáng hôm nay, Dịch Nam Phong rốt cục mở lòng từ bi, buông tha cô, đưa cô về nhà, Giản Chính trực tiếp bảo vệ sĩ đóng cổng, không cho cô vào nhà.
Giản Lân Nhi cũng không nói gì, lặng lẽ núp đi, đợi đến lúc Giản Chính nhịn không được mà ra mở cổng, cô lập tức lủi nhanh vào, động tác mau lẹ, cô đã tập thành thói quen rồi.
Giản Chính cầm cây gậy chống người đứng lên, tức giận, ông mạnh mẽ dùng lực đánh tới, Giản Lân Nhi thành khẩn nhận sai với ông, két cục cuối cùng, đương nhiên là cô thắng. Ha ha!
Quấn quýt với ông nội cả một ngày,Dịch Nam Phong rất thức thời không xuất hiện, lúc này, Giản Chính đang bảo lái xe đưa cô về lại quân đội.
Mang theo một bao thức ăn xuống xe, trải qua chốt kiểm tra, Giản Lân Nhi liền bước về phòng của mình. Lấy đồ điểm tâm mà người giúp việc trong nhà đã làm ra, cô đi tìm Green, người mà hay làm khó cô trong khi tập luyện.
Cô cười hì hì, gõ cửa, lúc này đúng thời gian mọi người chuẩn bị ăn cơm, cũng là thời gian được nghỉ ngơi tự do.
“Đội trưởng, đây là một chút thức ăn mang từ nhà tới, mời mọi người và đội trưởng cùng dùng” Đem thức ăn đặt lên bàn, Giản Lân Nhi mời Green trước để tỏ ra sự tôn trọng cấp trên.
Lúc mới bắt đầu Green cố ý làm khó cô, mấy tháng sau này toàn là Green mang cô theo,Lân nhi cảm thấy mặc dù bên ngoài Green ăn nói chua ngoa, tàn nhẫn, nhưng trong bụng cô rất mềm, cho nên cô cố ý để dành một phần này cho Green.
“A, thiệt là vui nha, về nhà rồi còn mang theo đồ ăn tới, thật giống lúc còn nhỏ quá đi” Trương Khiết cười nói, giọng nói có vẻ châm chọc.
“Về nhà thì về nhà, mang theo mấy thứ này đến làm gì?” Green trừng mắt liếc nhìn Trương Khiết một cái.
“Ai nha, ăn đi ăn đi,