Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đã Cưỡi Là Phải Cưỡi Đến Nơi Đến Chốn

Đã Cưỡi Là Phải Cưỡi Đến Nơi Đến Chốn

Tác giả: Xá Niệm Niệm

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341826

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1826 lượt.

thấy được chuyện tương tự như thế này xảy ra, cô biết tính tình của tôi rồi đấy, hai cái tát này chẳng tính là gì cả.” Ánh mắt đảo qua xung quanh, nói tiếp “ Thôi, tôi đi tìm Hách liên trưởng của các người uống trà đây”.
Mấy người nhóm Trương Khiết trợn tròn mắt, Giản Lân Nhi ngây ngốc, chuyện đi theo hướng như thế này, thật là ngoài dự đoán của mọi người, đây là đang chiếu phim truyền hình TVB ư?






 Dụ Dỗ
“Đã hiểu?” Đặt tay ra phía sau, cố ý đè thấp giọng mà hỏi một câu.
Mặc kệ biết hay không biết, dù sao cũng gật đầu đại đi, Ngưu Bảo Nhi vừa lòng, quay đầu lại “Không phải còn đi ăn cơm sao? Đi thôi”. Ngữ khí kia, chậc chậc, thật khác xa với lúc nãy quá.
Giản Lân Nhi bước theo, Ngưu Bảo Nhi so với Giản Lân Nhi cao hơn một chút, nhìn tiểu cô nương nhu thuận bên cạnh, Ngưu Bảo Nhi càng ngày càng vừa lòng.
“Tiểu huynh đệ là Giản Lân Nhi?”
“Anh cũng nói tiể nha đầu đó tốt, vậy em mang cô nhóc đi, có ai phản đối không?”
“Cái gì?!!” Tô Kham không kiềm chế được, lớn giọng nói.
“Em nói là năm nay em chấm cô nhóc này, anh sao thế?”
“Nhưng không phải là em tìm tân binh sao? Giản Lân Nhi đã tới đây lâu rồi?” Tô Kham lắp bắp nói, ánh mắt dao động, đang cố gắng nghĩ biện pháp ngăn chặn Ngưu Bảo Nhi.
“Cô nhóc là tân binh anh, em thấy cô bé còn chưa dính vào các tật xấu của bộ đội, em nhận định cô bé rồi, lát nữa em sẽ tìm Hách Hồng nói chuyện” Ngưu Bảo Nhi càng nói càng hưng phấn.
“Hách Hồng không làm chủ được, em thất không, Giản Lân Nhi là cháu của Tư lệnh, bắt cháu của người ta thì cần phải được sự đồng ý của Tư lệnh”. Không có biện pháp, Tô Kham đẩy lên người Tư lệnh, mong có thể đẩy lùi cái tư tương kia của Ngưu Bảo Nhi.
“Gì, thật sự là người nhà sao? Không có việc gì đâu, em đi nói chuyện cùng Tư lệnh, nếu không được….a em nhất định phải có được cô bé này” Lúc này, thật sự không có gì có thể ngăng cản được quyết định của Ngưu Bảo Nhi.
Tô Kham âm thầm kêu thảm, Dịch Nam Phong tuyệt đối sẽ không đáp ứng cho Ngưu Bảo Nhi mang bảo bối của cậu ta đi tới nơi đó, Ngưu Bảo Nhi là một phụ nữ cường hãn, anh còn không yên tâm, huống chi là một cô bé chưa trải qua gian khổ, một tiểu công chúa đáng yêu, Dịch Nam Phong tuyệt đối sẽ làm thịt anh cho coi.
Cảm giác được đau đớn trong tương lai, Tô Kham giãy dụa ngăn cản “ Ông nội của cô bé sẽ không đồng ý đâu, nơi đó không thích hợp với cô bé”
“Tại sao gia đình cô bé không đồng ý a, để cho cô bé đi bộ đội không phải là điều tốt sao, xem tính cách cô bé, không phải là bị ép đi bộ đội, dường như còn rất thích, chỉ cần vào bộ đội, ai lại không muốn đi tới nơi đó?”
“Anh cũng không muốn đi” Tô Kham nói trong lòng, cho tới bây giờ anh đều không nói được với cô, giờ phải làm sao đây.
Cơm nước xong, Ngưu Bảo Nhi như hổ rình mồi, nhanh chóng muốn chạy tới bên cạnh Giản Lân Nhi. Thấy Tư lệnh viên ra hiệu cho Giản Lân Nhi rời đi, lập tức cô chạy tới trước cửa căn tin chờ Giản Lân Nhi.
Vừa vén rèm cửa căn tin lên, liền thấy một khuôn mặt diễm lệ, cười tít mắt hướng đến trước mặt. Giản Lân Nhi giật mình, đứng ngốc một chỗ.
“Ai nha, Lân nhi ăn xong rồi à” Ngưu Bảo Nhi tiến đến nắm tay Lân nhi “Nào đến, đến đây, đến nói chuyện một chút với chị nào”
“Nhưng, chiều này tôi còn muốn đi huấn luyện” Giản Lân Nhi cảm thấy đại mỹ nữ cười thật không bình thường, nói như thế nào ta, sao cô cảm thấy có hương vị lừa gạt ở đây????
“Không có việc gì đâu, không có việc gì đâu, đi một chút thôi ~~~~~~~~~, đến lúc đó chị sẽ nói với Hách liên trưởng giùm em”. Ngưu Bảo Nhi lôi lôi kéo kéo Lân nhi, chọn một con đường nhỏ mà đi.
Đầu bên này, Tô Kham nhanh chóng gọi điện thoại , Dịch Nam Phong đang họp, trong phòng hội nghị, không khí thật nghiêm túc. Gần đây vì vừa mới xác nhập Trần thị vào, toàn bộ mọi người trong công ty dều bận rộn, Dịch Nam Phong có mấy ngày liền không trở về nhà, ở văn phong xem tài liệu rồi sẵn tiện vào phòng nghỉ qua đêm luôn.
Sát nhập một công ty, không phải ký hợp đồng là xong, còn phải định ra hướng đi, điều động nhân sự, phân phối nguồn vốn. Phòng kế hoạch làm báo cáo lên, Dịch Nam Phong đều không hài lòng, hôm nay mở cuộc họp công bố dự án mới, thuận tiện đưa ra hướng đi tiếp theo cho công ty.
Gác đôi chân dài, mặt Dịch Nam Phong không thay đổi nghe cấp dưới báo cáo, một đám người đều là giám đốc sắc mặt nghiêm trọng, ngồi im không nhúc nhích, sợ chỉ một tác động nhỏ liền chọc giận vị lãnh đạo kia.
Điện thoại trên bàn vang lên, tất cả mọi người dừng động tác, nhìn màn hình hiển thị tên, Dịch Nam Phong liền bắt điện thoại.
**********************************
“Cái gì?! Không được!!!” Có một vài người trên trán chảy mồ hôi, bởi vì sắc mặt hiện tại của Dịch Nam Phong cực kỳ khủng bố, mặt đen như đáy nồi, bọn họ chưa bao giờ thấy qua nét mặt cực ký khủng bố này của lão đại.
“Không được” Từ hai hàm răng bật ra hai chữ này, Dịch Nam Phong đứng lên “Tan họp”. Nói xong hai chữ này, người đã bước ra khỏi phòng họp, mọi người đưa mắt nhìn nha