Tác giả: Xá Niệm Niệm
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341831
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1831 lượt.
ốt, dù sao cô cũng không có cự tuyệt, nhưng…
Bên kia, Dịch Nam Phong đã đi tới cổng quân khu, nhanh chóng chạy vào, vì muốn ngăn cản Ngưu Bảo Nhi bắt cóc Lân nhi đi, nhưng, kết quả là gì?????
Ngăn Cản
“Vậy nhóm của chị thật sự là huấn luyện đặc vụ sao? Giản Lân Nhi cẩn thận hỏi.
“Có lẽ, gọi gián điệp là tốt hơn, đặc vụ nghe cứ như thế nào ấy?” Ngưu Bảo Nhi nói.
Giản Lân Nhi động tâm, nhưng còn do dự, chính mình vì sao lại được chọn a, cô liền mở miệng “Vì sao lại là tôi?”
Ngưu Bảo Nhi nở nụ cười “Vì em thích hợp”. Kỳ thật cô muốn nói là “Nhìn em rất thuận mắt”, nhưng lại sợ ảnh hưởng đến hình tượng cùng quyết định của cô nhóc, mới nhịn xuống những lời này.
“Tiểu Phong Phong, một thời gian không gặp rồi mà cậu vẫn không đáng yêu như vậy, sao cậu lại ôm Lân nhi của tôi thế, hai người biết nhau a?” Tô Kham đưa tay vỗ vỗ trán mình, nói không nên lời, người phụ nữ của anh bị Dịch Nam Phong giáo huấn không chỉ một hai lần, sao không khôn lên tí nào hết vậy trời?
Giản Lân Nhi muốn thoát ra, nơi này nhiều người như vậy, cô còn đang mặc quân trang. “Không được cử động!!” giọng nói Dịch Nam Phonglạnh lẽo, quát cô.Giản Lân Nhi khó hiểu, người này làm sao vậy, làm gì mà nóng giận thế nhỉ?
“Ngưu Bảo Nhi, tôi nói với cô một lần nữa, đừng có vọng tưởng mang Giản Lân Nhi tới nơi đó, không có khả năng đâu”
“Vì sao a, cô bé cũng đã đồng ý rồi, cậu nói thì có lợi ích gì?”
“Tôi không đồng ý!”
“Vì sao?” Hai câu hỏi đồng thời vang lên, một cái là của Giản Lân Nhi, một cái là của Ngưu Bảo Nhi.
“Không tại sao hết, đi” Dịch Nam Phong kéo tay Lân nhi, định kéo cô đi.
Ngưu Bảo Nhi ở phía sau cản lại “Dịch Nam Phong, cô bé này, tôi nhất định phải có”
Dịch Nam Phong dừng lại, quay đầu “Cô dám!” Nói xong liền kéo Giản Lân Nhi vẫn đang giãy dụa đi.
Bị Dịch Nam Phong nói ra hai chữ đó, cô sợ tới mức co rúm lại, Ngưu Bảo Nhi đưa mắt nhìn Tô Kham, Tô Kham lắc đầu, Ngưu Bảo Nhi không cam lòng, nhưng nhớ lại Dịch Nam Phong từng đá gãy hai cái xương sườn của cô, đến bây giờ nghĩ lại cô vẫn cảm thấy đau, người đàn ông này, không cần biết bạn là nam hay nữ, chọc tới anh ta, thì đợi mà trừng phạt đi.
“Anh bị sao vậy?!! Buông ra…” Dịch Nam Phong không nói gì, mạnh mẽ mang Lân nhi tới ký túc xa, không để ý tới lính gác cổng, Dịch Nam Phong vẫn bình tĩnh kéo Lân nhi đi.
“Dịch Nam Phong, buông ra!” Giản Lân Nhi hét to, giãy dụa nhưng Dịch Nam Phong vẫn không buông tay cô ra.
Ánh mắt anh rực lửa, nhưng cô không thấy được.
“Được lắm, dám phản kháng với anh” Dịch Nam Phong nở nụ cười, kéo Lân Nhi nhanh chóng hướng tới phòng cô.
Giản Lân Nhi thấy tình hình không ổn, la to, bởi vì dọc đường, qua mấy trạm gác, họ đã không chào lính gác, da mặt Dịch Nam Phong day, làm xong còn có thể vỗ mông chạy lấy người, nhưng còn cô, muốn sống yên ổn ở đây cũng không được.
Một cước đá văng cánh của ký túc xá.
“Em muốn đi theo Ngưu Bảo Nhi tới Hải Nam?”
“Vâng” Giản Lân Nhi vẫn còn tức giận vì hành động của Dịch Nam Phong, cô quay đầu, không thèm nhìn anh.
“Em nghĩ mình giỏi lắm sao?”
“Đúng”
Dịch Nam Phong bị cô chọc tức, trừng mắt nhìn cô, cô thấp hơn anh một cái đầu, nhưng đôi mắt to của cô tràn ngập sự kiên định, quật cường.
“Em thích làm anh hung à?” Hiển nhiên Dịch Nam Phong biết là nơi như thế nào, khóe miệng cùng giọng nói anh hiện lên sự mỉa mai.
Giản Lân Nhi quay đầu, giọng nói khinh thường cùng thái độ bất cần của anh, rõ ràng dễ dàng khơi dậy sự phản kháng của cô.
“Đúng vậy, tôi muốn làm anh hung, có liên quan gì tới anh?”
Dịch Nam Phong nhìn cô không hiểu chuyện như vậy, thái dương nổi len gân xanh “Em không nghĩ tới ông nội sao?”
“Chuyện này không liên quan tới ông nội”
“Em đi nơi đó, mạng sống của em không còn do em quyết định nữa” Lời vừa nói ra, Dịch Nam Phong cố gắng lắm mới không ra tay đánh cô bất tỉnh rồi khiêng đi.
Giản Lân Nhi trầm mặc “Em biết, nhưng em muốn đi”
Trong phòng im lặng “Giản Lân Nhi, em thật sự là người vô lương tâm” Giọng nói phẫn nộ, lúc này Dịch Nam Phong cảm thấy đau đớn, bởi vì chính anh chờ đợi cô lớn lên từng ngày, mà nay anh lại không thể bảo bọc cô tránh xa nguy hiểm.
Nghe được lời nói của Dịch Nam Phong, Giản Lân Nhi nghĩ tới ông nội, thậm chí cũng nghĩ tới anh, nhưng đối với là cao hơn cả. Thời điểm khi chúng ta còn trẻ, dám đi theo và thực hiện giấc mơ của mình, có thể giấc mơ đó người thân của mình không đồng ý, nhưng không thử làm sao biết được, nếu không sau này sẽ rất hối hận. Nhân sinh đều như vậy, tư tưởng của tuổi trẻ, ai mà chẳng có một thời trải qua rồi mới trưởng thành, cho nên suy nghĩ của cô cũng thế, bởi vì cô đi theo lý tưởng, theo khát vọng của chính bản thân mình.
Giản Lân Nhi vừa bước qua tuổi mười tám, Xích Luyện đối với cô vừa xa lạ, vừa thần bí, Giản Lân Nhi chắc chắc sẽ không an phận làm một binh lính bình thường, cho nên khát vọng mãnh liệt của cô là có thể đi vào Xích Luyện, vì thế, Dịch Nam Phong rất tức giận.
“Em c