Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đã Cưỡi Là Phải Cưỡi Đến Nơi Đến Chốn

Đã Cưỡi Là Phải Cưỡi Đến Nơi Đến Chốn

Tác giả: Xá Niệm Niệm

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341829

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1829 lượt.

ại dùng lực lớn như vậy, lỡ chết người sao?” Giản Lân Nhi đứng lên, cả người vùi trong bùn lầy đứng dậy, sau đó đưa tay nắm cổ/
“Ha, ai kêu cô đấu với tôi” Giản Lân Nhi cười cười.
“Không đấu nữa” Hầu Tranh kêu lên “Cho cô làm tỷ tỷ đó, thiệt là mệt quá đi mà”
Hai người hi hi ha ha hướng phía trước bước tói, một đám người cũng đi theo, tiếp tục cãi nhau ầm ĩ. Ai có thể đem cả đám người vô tổ chức, vô kỷ luật này liên tưởng tới một nơi nghiêm túc như Xích Luyệnđược không?
Đến Xích Luyện mới phát hiện ra, Ngưu Bảo Nhi không phải là người bình thường, bởi bì nơi này không thật sự giống quân đội, trừ bỏ huấn luyện để thi hành nhiệm vụ, nơi này mỗi người đều tự do.
Không có kỷ luật thép của quân đội, huấn luyện cũng có thể chịu được, không quá khó khăn. Lúc mới tới huấn luyện, Giản Lân Nhi vãn nhủ trong lòng là hãy cứ nghĩ mọi chuyện thật đơn giản.
Bộ dạng của Giản Lân Nhi cũng tố, vừa tới Xích Luyện, là người nhỏ tuổi nhất, tất cả mọi người ở đây đầu có cá tính riêng,chỉ có một đặc điểm giống nhau, đó là tất cả mọi người đếu rất hào sảng*
* Hào sảng: là tính từ chỉ sự thanh thoát, rộng rãi, không gò bó






Xích Luyện Trong Truyền Thuyết
Giản Lân Nhi còn nhớ rõ, khi ngồi trên máy bay sau đó đổi sang thuyền, xóc nảy nửa ngày tới căn cứ, trong lòng rốt cục cũng dâng lên loại cảm giác cứu trợ.
Người phương Bắc lần đầu tiên đi trên thuyền, đa số đều bị say sóng, may mắn cho Giản Lân Nhi là có Dịch Nam Phong, anh dẫn cô đi khắp nơi, phương tiện nào cũng đã ngồi qua, nhưng không có ngồi trên chiếc thuyền cũ, dùng dầu ma – dút, mô – tơ ồn ào.
Người đi chung trên thuyền không có phản ứng, nên cô cũng cố nén cảm giác buồn nôn lại, nhưng nó có gì trong cổ họng cứ muốn trào ra, cô không định nhổ ra, vì thế, cố gắng đem nuốt xuống lại.
Rốt cục chịu đủ xóc nảy, thuyền cũng cập bến.
“Á, cô làm gì vậy?!” Giản Lân Nhi sợ hãi kêu lên, thế mà có cánh tay ai vân vê bộ ngực cô nha??
Nhìn kỹ hóa ra là kiệt tác của cô nàng giống khỉ kia “Ôi, em gái, ngực em sờ thật sự sướng tay nha”. Giản Lân Nhi chịu không nổi, nguyên bản sắc mặt tái nhợt bỗng chốc đỏ bừng. A, mấy người này là sao a, sao giống như cô đã roi vào hang sói, hang hổ vậy trời.
Nghĩ đến sau này cô phải ở chung với những nữ đồng đội bất thường này, Giản Lân Nhi cảm giác da đầu tê tê.
“Em gái, năm nay bao nhiêu tuổi rồi, lão đại, đừng nói là cô mang trẻ vị thành niên tới đây nha?”. Ngưu Bảo Nhi nói cô năm nay mười tám tuổi, kết quả là đám người kia hoàn toàn nổ tung
“Mới mười tám ư, trời ơi, tôi không muốn sống nữa, những người hai ba, hai bốn tuổi như tôi sống không nổi nữa, a a a”
Rốt cuộc không chịu được sức công phá của cả đám người, hơn nữa khi nãy ngồi thuyền xóc nảy, Giản Lân Nhi hoa hoa lệ lệ nôn ra, vừa vặn phun hết lên người cô gái khi nãy sờ lên ngực cô, Giản Lân Nhi thừa nhận, cô tuyệt đối không có cố ý.
Hầu Tranh, biệt danh của cô ấy, cúi đầu nhìn đống vàng vàng, nhầy nhầy trên bụng và đùi mình, rồi lại nhìn Giản Lân Nhi, há hốc mồm, không nói gì. Lúc này Giản Lân Nhi đã bị mọi người kéo ra xa, Hầu Tranh hét to rồi nhảy xuống nước, miệng lầm bầm “Tuyệt đối là cô nhóc cô ý ~~~~~~~~~~~~~~~” rồi sau đó, giọng nói và cả người biến mất trong nước.
“Xích Luyện” được xây dựng ở phía Tây Nam của đảo Hải Nam, nơi đó vừa vặn có 4 cảng biển, bốn phía có núi vây quanh, tạo thành địa thế như một cái ao khổng lồ, vì thế Xích Luyện đã chọn nơi này đặt căn cứ.
Bởi vì hoàn canhe hạn chế, hơn nữa căn cú tuyệt đối phải được giữ bí mật, cho nên không xây dựng các kiến trúc đặc biệt của quân đội, mà lại nhập gia tùy tục, xây dựng nhiều dãy phòng, bên ngoài xây tường cao thật dài, bao bọc lại, chỉ chừa một cánh cửa sắt to lớn. Đi vào trong, liền thấy ba dãy nhà thẳng hàng, phía trước là khu nhà công cộng gồm căm tin, nhà tắm, phòng tập thể dục thể thao, dãy thứ hai là ký túc xa, cuối cùng là dãy mới nhất, nơi đây lưu giữ vũ khí cùng công nghệ tối tân, vì muốn cho các loại vũ khí hiện đại này tách rời cuộc sống của quân khu, cho nên cố ý đặt chúng ở nơi xa nhất.
Nói nơi này là doanh trại quân đội, còn không bằng nói đây là một đại gia đình lớn thì đúng hơn. Ban đầu, mỗi người tới đây đều có một tuyệt kỹ riêng, Giản Lân Nhi cảm thấy mình không có cái gì hết, vì muốn đuổi kịp người ta, Giản Lân Nhi cắn răng cố gắng hoàn thành các bài tập luyện mỗi ngày.
Chương trình huấn luyện của Xích Luyện không giống với nơi khác, khối lượng lớn hơn rất nhiều. Mỗi người đến đây, từ làn da trắng nõn, đã dần dần thay đổi, Giản Lân Nhi cũng không ngoại lệ, tróc da, trầy vẩy, chảy máu rồi sau đó lành, rồi lại tiếp tục như thế.
Thời điểm toàn thân đau nhức ngủ không được, có thể đến ký túc xá, bởi vì không có ai rãnh mà đi quản lý các cô có ngủ hay không, bởi vì không chừng, nửa đêm có nhiệm vụ tới, nơi này không giồng như quân đội chỉ có diễn tập mà không có thực chiến.
Mọi người ở khắp nơi tụ tập lại đây nhưng lại không giống như người xa lạ, tại Xích Luyện, k