Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đã Cưỡi Là Phải Cưỡi Đến Nơi Đến Chốn

Đã Cưỡi Là Phải Cưỡi Đến Nơi Đến Chốn

Tác giả: Xá Niệm Niệm

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341830

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1830 lượt.

iản Lân Nhi cười hì hì, tiêu sái đi qua, đưa nửa quả dưa chuột còn lại chặn miệng Hầu Tranh, ngăn chặn những lời sắp bay ra khỏi miệng của Hầu Tranh.
Hầu Tranh phát hiện ra có một đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm Giản Lân Nhi từ cửa sổ thủy tinh phía sau, Hầu Tranh am hiểu trinh sát, cho dù ở một nơi quen thuộc, nhưng cô vẫn phát hiện được điểm bất thường.
“Thịt bò còn chưa kịp ăn, nghe nói có lãnh đạo đến, đi thôi, chúng ta đi tắm” Giản Lân Nhi đưa tay choàng qua cổ Hầu Tranh, lúc Hầu Tranh quay đầu lại, ánh mắt bên cửa sổ đã không còn nữa.
Dịch Nam Phong mặc một thân thường phục của quân đội, đi theo Giản Khiêm Hải tới đây. Thời điểm Ngưu Bảo Nhi nhìn thấy Dịch Nam Phong, miệng há hốc, nghĩ biện pháp tìm người thông báo cho Giản Lân Nhi tập luyện xong không cần trở về, nhưng… Giản Lân Nhi tham ăn thịt bò, đã đi trở về, đã vậy, khi vào cửa còn oang oang hô to gọi nhỏ, để cho Dịch Nam Phong nhìn thấy, ôi thôi, xong rồi.
Cô gái vừa mới vào cửa hô to gọi nhỏ thật xa lạ, thân hình cao ráo, ngũ quan khắc sâu, ngực và bắp tay thậm chí còn có cơ bắp, giọng nói cũng thô hơn, nhưng Dịch Nam Phong vẫn nhận ra cô.
Anh uy hiếp Ngưu Bảo Nhi đưa cho anh các hình ảnh huấn luyện của Lân nhi, Dịch Nam Phong cảm tháy trong một năm này, cô đã xảy ra một sự biến hóa nghiêng trời lệch đất.
Trên máy tính có ghi chép lại tư liệu của Lân nhi trong một năm qua, thật là có nhiều thay đổi, anh hẳn là phải quen thuộc vói hình ảnh của cô, nhưng khi nhìn vào, anh vẫn không tin người đó là cô.






“Theo lời các người nói thì hôm nay sẽ có hai đại soái ca đến đây.” Giản Lân Nhi và Hầu Tranh vừa mới bước đến phía sau nhà tắm, chợt nghe thấy tiếng cô chim sẻ nhỏ hào hứng gào lên bằng cổ họng, trong giọng nói kia chứa đựng đầy sự hưng phấn, làm như là hai soái ca kia chính là vì cô ấy mà đến.
Thanh âm vừa to lại còn lên giọng “Thật đấy, nếu không chúng ta cùng đi xem”
“Không được, liên trưởng nói hôm nay ai chạy loạn mà không có sự đồng ý, phải lặn xuống nước năm mươi mét.”
“Năm mươi mét? Không phải chỉ là hai người đàn ông sao, năm mươi mét muốn lấy mạng luôn a…”
Giản Lân Nhi và Hầu Tranh hai người liếc nhau một cái, cởi quần áo rồi đi vào.
Kỳ thật Lân Nhi nhìn xa không đẹp như vậy, nhưng nhìn là thẳng thì dáng người rất tốt, rất yêu kiều so với những người khác, đương nhiên là khiến người ta hâm mộ rồi.
Ngồi vuốt tóc, Giản Lân Nhi nuốt nuốt nước miếng, từ căn tin truyền đến mùi thơm mê người khiến Giản Lân Nhi đứng ngồi không yên.
“Chị Tranh, em muốn đi…” cô tất nhiên muốn xông vào căn tin, Giản Lân Nhi thì thầm với Hầu Tranh nói “Chị có đi không?”
Hầu Tranh nhìn quanh xem có ai chú ý hai người không, gật gật đầu, vòng ra đường phía trước, lại vòng tiếp từ phía sau phòng bày đồ ăn sáng đi qua, lúc này Dịch Nam Phong đang đứng ở phía trước cửa phòng, ngồi nghiên cứu một đôi giày của Giản Lân Nhi.
Phía trước chỗ này là phòng ở, đầu bên kia là căn tin, đầu còn lại là văn phòng, cũng chính vào lúc Dịch Nam Phong vừa mới bắt đầu sang tòa bên này, trong căn tin thò ra hai cái đầu lén lút nhìn quanh như hai tên trộm đi giật lùi.
Hai người vừa quan sát, mắt thấy cửa căn tin chỉ còn vài bước là có thể đi vào, đúng lúc này tiếng Ngưu Bảo Nhi vang lên.
“Tôi nói anh ngồi im một chỗ thì có chết gì đâu, người anh muốn tìm không có ở đây, anh rốt cuộc muốn gì mới chịu đi đây!”
Giản Lân Nhi và Hầu Tranh đồng thời cứng đờ, ở trong mắt đối phương nhìn thấy tai vạ sắp đến tới nơi rồi, cúi gập thắt lưng, thấp cổ xuống, từng bước lùi về sau.
Phía sau Ngưu Bảo Nhi mới vừa bước ra khỏi văn phòng, ánh mắt tùy ý đảo qua, Giản Lân Nhi thấy mặt liên trưởng trầm xuống, trong lòng âm thầm kêu khổ, cô không hề phát hiện Dịch Nam Phong đã chuẩn bị đứng lên.
Thu hồi ánh mắt, Ngưu Bảo Nhi không để ý tới hai người kia, vẫn quay qua chỗ Dịch Nam Phong. Lúc này Dịch Nam Phong trong tay cầm theo hai chiếc giày đang định xoay người vào nhà, đột nhiên phát hiện hướng mười một giờ có tiếng gì đó, sau đó đồng tử anh liền chuyển thâm trầm.
Giản Lân Nhi vẫn còn duy trì động tác buồn cười kia, thấy vậy đành chậm rãi nhún vai, đứng thẳng. Hầu Tranh cách đó vài mét không nhìn rõ động tác của Lân Nhi.
Nhìn chằm chằm vào Dịch Nam Phong, mặt người kia không chút thay đổi, Giản Lân Nhi như trước vẫn không nhúc nhích, thời gian lúc này như ngưng lại. Rất muốn nói lời gì đó, hoặc là xả hết buồn bực ra, nhưng khi đôi môi mấp máy, Giản Lân Nhi phát hiện cơ thể mình không nghe cô chỉ huy.
Nếu như nói ấn tượng đầu tiên khi nhìn thấy người này, người ta thường vì khí thế diện mạo mà xem nhẹ sự sắc sảo trong lời nói của anh, người này trên người phải tập trung bao nhiêu sức hút mới có thể đạt tới cảnh giới như vậy. Một năm không gặp, Giản Lân Nhi nhận ra chỉ đứng cách nhau mười thước mà như có chút xa lạ, bởi vì người đàn ông này làm như không thấy gì, cái gì cũng không làm nhưng trên người luôn có một loại khí chất trời sinh, đứng bất động mà như trung tâm của tấ


Old school Easter eggs.