Tác giả: Xá Niệm Niệm
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341873
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1873 lượt.
ăng đồng thời mở ra, ánh sáng trắng chói mắt chiều vào, bộ râu quai nón của Rose thoạt nhìn dày đặc phát ra ánh sáng, Giản Lân Nhi cảm thấy, Rose có thể lưu lại bộ râu xồm kia vì càng nhìn càng thấy dọa được không ít người. Rose mặt không chút thay đổi nhìn qua mỗi người, sau đó gọi trợ lý huấn luyện viên tới.
Đơn giản nói mấy câu, Giản Lân Nhi cảm giác được rõ ràng xung quanh mọi người nổi lên không ít tiếng bàn tán xôn xao. Đi phía trước không ngừng nhìn trợ lý huấn luyện viên mấp máy môi, Giản Lân Nhi cảm thấy ngày mai có vẻ tăm tối, không, chỉ sợ là bọn họ sẽ không có cơ hội mà nhìn ngắm mặt trời lặn.
Quả nhiên đúng như cái người ta gọi là giai đoạn thích ứng, hạng mục huấn luyện đạt tiêu chuẩn lũy thừa lập tức trở lên hà khắc. Hạng mục hôm nay, yêu cầu mỗi người mang theo võ trang hạng nặng, đầu tiên chạy 2400 mét, sau đó tiến vào gara, đem xe chạy đến quốc lộ trên sau đó quay đầu, trong quá trình quay đầu không thể áp chạm vào vạch trắng trên đường, sau đó đem xe đỗ ở gara, tiếp theo chạy đến sân bay sắp xếp, chạy vượt chướng ngại vật 300 mét, đặt lên 4 tầng lầu, sau đó mang theo một bao cát 50kg xuống dưới lầu. Kế tiếp tiến vào bãi bắn, tiến hành bắn từ súng trường đến súng lục. Sau đó, từ sân bắn đi ra, mọi người cần hoàn thành một lần phá định hướng, lại đột nhập một cabin tiến hành phân biệt để bắn, yêu cầu ở trong một khoảng thời gian ngắn khống chế được bọn cướp giả. Cuối cùng, còn phải hoàn thành một lượt huấn luyện tổng hợp các chướng ngại vật và chạy tiến lên đến 50 mét. Đã là huấn luyện ở bên ngoài, thì trong vòng 19 phút phải hoàn thành.
( Snow: cái này mà gọi là huấn luyện sao, là mình thì mình ngất ngay từ mục đầu tiên rồi. Sợ quá T_T)
Giản Lân Nhi âm thầm tính toán thời gian một chút, sau đó liền cảm thấy nếu cô không tăng tốc hết sức thì cô hoàn toàn sẽ không có thời gian. Lân Nhi cắn răng chịu đựng, cô cảm thấy việc này đối với mình có khó khăn, những người kháccũng không khác gì, vẫn là cô nên tin tưởng chính mình để vượt qua thử thách khó khăn này.
“ Bữa tối đã được chuẩn bị, nếu 19 phút nữa mọi người không hoàn thành, bữa tối sẽ không có, buổi tối tiếp tục luyện tập.” Chờ đợi trợ lý huấn luyện viên nói xong câu cuối cùng, Rose bổ sung câu nói chấn động này.
Mọi người bắt đầu tiến hành, hôm nay huấn luyện với nhiều hạng mục như thế, mỗi ngày tiến hành chạy việt dã đều đã kiên trì.
Trực thăng đã bắt đầu khởi động để giám sát mọi người, Rose bỗng nhiên phát hiện có một nhóm người vẫn đứng một chỗ, Rose bất động nhìn màn hình, thấy thân ảnh đứng ở phía trung gian, trong lòng càng ngày càng cảm thấy hoài nghi.
Nhìn thấy người ở phía dưới, lấy tiêu chuẩn dùng ít sức nhấc tay nhấc chân chạy, không nhìn bên cạnh, xung quanh vẫn là mấy người như thế. Duy trì tốc đố, hơn nữa lúc này vừa mới bắt đầu còn phải duy trì một thời gian, lúc này thực tế nhất vẫn là sự việc thật đáng sợ, lúc này nếu có người chuyên môn tính toán tốc độ chạy của Dịch Nam Phong, đưa ra kết luận sẽ làm hắn chấn động.
Nguyên lai phải chạy việt dã trên đường đến nơi đậu trực tăng, thế nhưng một vài người đã bị Dịch Nam Phong ngáng chân té ngã.
****
Ngay sau khi Dịch Nam Phong vừa mới đến ký túc xá, ngay lập tức một vài cái đầu nhìn ra, nhíu mày, Dịch Nam Phong đi đến phía giường ngủ của mình, đến lúc đi đến phía giữa gian phòng, 1032 căm giận chỉ tay nói “ Đồ con chó, nuôi dưỡng tạp chúng.” Dịch Nam Phong nhìn ánh mắt người nọ một cái, nhìn xung quanh, đoán Lân Nhi sắp đi ra, bèn không chớp mắt tiêu sái đi qua.
Vừa mới ăn xong cơm trưa, một cái bánh bột ngô rất lớn, một chén nước trong, ở trong này cho dù là bọn họ ăn cơm trưa, cũng không có thông báo gì. Buổi sáng sau khi huấn luyện xong, Dịch Nam Phong liền nhanh chóng ăn ngay một cái bánh lớn, một bên trợ lý huấn luyện viên đang dạy dỗ một người đệ tử đòi ăn cơm, nhưng đi với Dịch Nam Phong cho dù gặp cảnh tượng hơn thế này sắc mặt anh cũng không có một chút biến hóa. Nhưng thật ra có một vài người bên ngoài bao gồm cả Giản Lân Nhi đang nhìn người bị đè ra chỉ bảo kia, người nọ sau khi bị ép buộc nhét một lượng thức ăn thì trên mặt hiện rõ vẻ căm giận sâu sắc.
Thong thả đi qua người nọ, Dịch Nam Phong nhỏ giọng nói câu “Không cần xen vào việc của người khác.” Giản Lân Nhi trấn định ngồi dưới đất, đang nhìn thì bắt gặp một đệ tử chạy đi bênh vực kẻ yếu bị huấn luyện viên đưa lên rồi luân phiên đá, nhắm mắt lại, Giản Lân Nhi thấy được, nếu đã ở trong này thì phải học được phục tùng, nếu muốn chống lại, thì hẳn đó là kết cục không mong muốn nhất.
Chẳng hiểu tại sao vì cái gì mà mọi người muốn trở thành quân nhân, ở trong này bắt đầu cảm thấy mê man, tất cả mọi người khát vọng khi vào đây sẽ huấn luyện cho mình trở nên tài giỏi, vượt qua những gì có được ở quân đội trước kia.
Hai người đều dựa vào một cây cột, muốn dùng cột để che dấu, Dịch Nam Phong lặng lẽ nắm tay Giản Lân Nhi, cảm giác có một bàn tay lôi kéo tay cô, bàn tay rất to, lặng lẽ truyền đến một cảm giác an toàn, Giản Lân Nhi nhỏ giọng nói “Em không sao.” Cô cố gắng h