XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đã Cưỡi Là Phải Cưỡi Đến Nơi Đến Chốn

Đã Cưỡi Là Phải Cưỡi Đến Nơi Đến Chốn

Tác giả: Xá Niệm Niệm

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341895

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1895 lượt.

ám hỏi gì nữa. Sau đó anh phát tay ý bảo mọi người ra ngoài, Hình Huy chung quy nhịn không được liền hỏi: “Đại ca, anh đi đâu đấy?”
Đáp lại anh là một ánh mắt đông lạnh đến chết người, theo bản năng rụt cổ đi ra ngoài. Dịch nam Phong hai tay vòng trước ngực, đứng trước cửa sổ nhìn phong cảnh bên ngoài.
Trên bàn, văn kiện chất cao như núi, tất cả anh vừa mới xem qua, lắc lắc cổ, gọi một cú điện thoại, đầu dây bên kia vang lên giọng nói của cô, mọi mệt nhọc lúc nãy chợt tan biến hết, khóa miệng nở nụ cười: “Trưa nay ăn cơm ở đâu?”
“Ở nhà, ăn cùng ông nội, anh có muốn trở về ăn chung không?”
Nhìn thoáng qua văn kiện trên bàn chưa xử lý xong, Dịch Nam Phong mặc kệ, trở về đại viện ăn cơm. Gọi điện thoại dặn thư ký: “Cậu vào lấy văn kiện trên bàn đưa cho Hình tổng phê duyệt”
Gọi người mang thêm một chén cơm cho anh, Giản gia đang giờ ăn cơm, thấy Dịch Nam Phong về, mọi người kinh ngạc, đang nhìn Giản Khiêm Trạch lo lắng bên cạnh, lòng liền trầm xuống. Nhìn thoáng qua Lân nhi đang cười nói, ánh mắt sâu không thấy đáy.
Cùng Giản Chính chơi cờ rất ăn ý, mấy người đàn ông đi vào thư phòng ở lầu hai, trong tay kẹp nửa điếu thuốc, Dịch Nam Phong nghe được tin tức liền trầm mặc rất lâu. Sau đó trào phúng cười, rốt cục mở miệng: “Hiện tại tôi là con rể của Giản gia”
Không nói lời nào, Giản Khiêm Trạch nhìn cha mình bị làm khó, chịu không được mở miệng nói: “Đại ca, chuyện này không nghĩ tới lại dính vào Lân nhi, nhưng thực không có biện pháp, nếu ngay từ đầu không đi thì được, nhưng lúc này. . .”
Dịch Nam Phong rít một hơi thuốc dài, cảm thấy có phải hay không có một số chuyện anh không biết.
“Hiện tại là đi đâu?” Không có hỏi dư thừa một từ nào, đánh thẳng vào trọng tâm.
“Colombia”
“Có ai ở đó?”
“Pablo, Hans Wall, Willy”
Ánh mắt khép lại một chút, sau đó mở ra, là phong thái quen thuộc.
Giản Khiêm Trạch nói, bảo Lân nhi khuyên ông nội đi ngủ sớm, đợi cho màn đêm xuống, xe đứng đợi ngoài cổng, cô biết giờ phút này cô phải đi, khảo nghiệm cuối cùng.
Nhìn xuyên qua màn đêm, một người đàn ông mặc âu phục đen, Giản Lân Nhi lo sợ, lúc này không có Dịch Nam Phong ở bên mình. Tiến lên hai bước, gió đên thôi bay tóc cô, Dịch Nam Phong khẽ vuốt mặt cô: “Ngoan nào”
Đưa tay ra, nhìn vào ngọn đèn, vào mắt anh, sau đó anh ôm cô vào lòng.
Không có động tác gì, cũng không nói gì, chỉ là anh không rời mắt khỏi cô. Nhịn không được cô kiễng mũi chân chạm vào môi anh, Giản Lân Nhi lên xe, người trên xe là Võ đại tá của “Thợ Săn”






Một người to như vậy ngồi ở cabin, ngoài cửa sổ âm u, nghiêng đầu nhìn bên ngoài cửa sổ đến thất thần, theo phương hướng nhìn về phía Giản Lân Nhi, quả là xinh đẹp.
Bỗng nhiên, máy bay xóc một cái, tiến về phía trước, một tay nắm chặt tay Lân Nhi, trước mắt có cái gì lóe sáng, Giản Lân Nhi tập trung nhìn vào, Dịch Nam Phong trước khi đi mang theo một vài đồ dùng, đi lên tay sờ soạng phía dưới, chậm rãi định thần.
Dưới chân tro tàn nêu lên họ làm việc này có biết bao nhiêu là nguy hiểm, mới vừa lên xe, trong tay chính là một xấp tư liệu dày, đợi cho thời điểm lên máy bay cũng không thấy hết, sớm đã có người dặn dò xem xong thì phải tiêu hủy tư liệu, thậm chí ngay lập tức nhét một cái bật lửa vào tay, Giản Lân Nhi lúc này không nói lên lời cảm giác của mình, chỉ thấy chính mình sống đến 20 tuổi, như thế nào cũng với đóng phim giống nhau.
Nói không sợ là giả, tư liệu đại bộ phận là tư liệu về nhân vật Pablo, càng xem trong lòng càng kinh sợ. Toàn thế giới, đây là trùm thuốc phiện lớn nhất, thậm chí còn có quân đội, phú khả địch quốc, trang bị hoàn mĩ, khủng bố tập kích, bắt cóc, vơ vét tài sản, buôn bán nô lệ, không chuyện ác nào là không làm, chính là tư liệu trên kia còn có cái ảnh chụp của Pablo hồi trẻ. Giản Lân Nhi nhắm mắt lại nghỉ ngơi.
Giản Lân Nhi lần này được an bài đi tiếp cận phần tử phạm tội Pablo, cô không biết thân phận cùng bối cảnh của mình được bịa đặt như thế nào cũng không biết ai là người trung gian giới thiệu mình với Pablo, cô chính biết chính mình đã muốn không nổi danh tự, đợi cho cô nhìn thấy người đó, họ sẽ tự an bài tên cho cô.
“Tôi là Địch Mặc”.
Một quyền nhanh chóng tung ra “Anh không phải là người Ý sao?” Địch Mặc gật đầu, Giản Lân Nhi thực hoài nghi, bởi vì người này hiển nhiên đối với Bogota* vô cùng quen thuộc, một người Ý làm sao có thể quen thuộc với thủ đô Colombia được?
(*Bogotá, tên chính thức Bogotá, D.C. (D.C. viết tắt của Distrito Capital, “quận thủ đô” hay “đặc khu”) là thủ đô của Colombia, và cũng là thành phố lớn nhất quốc gia này với dân số 7,363,782 (năm 2010).[1'> Từ năm 1991 đến 2000, thành phố còn có tên gọi khác là Santafé de Bogotá. Bên cạnh vai trò thủ đô, Bogotá còn là thủ phủ của khu hành chính Cundinamarca. Nếu tính cả các khu vực đô thị lân cận, thành phố Bogotá lên đến gần 11 triệu người.)
“Nghe, nhiệm vụ lần này là tôi và cô cùng hợp tác, lúc cuối hiệu trưởng có nói phải trải qua một lần khảo hạch đúng không? Đó chín