XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đã Cưỡi Là Phải Cưỡi Đến Nơi Đến Chốn

Đã Cưỡi Là Phải Cưỡi Đến Nơi Đến Chốn

Tác giả: Xá Niệm Niệm

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341892

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1892 lượt.

Lân Nhi, cười lực ngăn chặn Giản Lân Nhi đá chân “Đừng nhúc nhích, có camara trên đầu.” Hô hấp ấm áp ở ngay bên cạnh Lân Nhi.






Thân thể cứng lại, ánh mắt theo bản năng bắt đầu nhìn xung quanh căn phòng: “Không được nhìn, quay đầu lại đây”. Cảm giác có một đôi môi của đàn ông chạm vào da mình, Giản Lân Nhi nổi da gà, như lời Địch Mặc nói, cô tiến vào trong lòng anh, từ góc độ của người khác nhìn vào, hai người phải thể hiện cho người khác thấy hai người là người yêu của nhau.
Không dám nhúc nhích dù chỉ một chút, hương vị xa lạ vây quanh cô, cô phải cố gắng thích nghi: “Đưa tay ôm tôi, vòng ra sau thắt lưng”. Không nói gì, cô đưa cánh tay ôm chặt thắt lưng Địch Mặc, Giản Lân Nhi không ngừng nói với chính mình đây là chiến hữu, đây là hợp tác, đây là nhiệm vụ.
Khẽ nắm chặt hai tay lại, trên mặt của Địch Mặt biểu hiện sự yêu thương, say mê, hạnh phúc.
Lúc này, trong một căn phòng khác cảu biệt thự, Pablo đang cầm trong tay một điếu xì gà Brazil, rít một hơi, sau đó phun ra một làn khói, một loạt từ tiếng Tây Ban Nha từ trong miệng người này phát ra, người phía sau nhận lệnh đi ra ngoài, híp mắt, biến hóa kỳ lạ trong không khí dần dần dâng lên.
Cùng lúc này, trên một hòn đảo nhỏ không người ở Thái Bình Dương, mười hai người đã tập hợp đông đủ, chỉ còn chờ một người cuối cùng.
Rốt cục đến một tòa nhà kiến trúc màu trắng phía trước mới dừng lại, đoàn người canh giữ bên ngoài toàn mang võ trang hạng nặng, trên người mặc đồ vô khuẩn, chỉ lộ ra hai con mắt, Giản Lân Nhi đi theo Pablo và Địch Mặc tới trước cửa phòng nghiên cứu.
Cảm giác Pablo dừng lại một chút, trong lòng vô quýnh lên, nhưng cuối cùng, cả ba người vẫn đi chung vào.
Giản Lân Nhi không biết Địch Mặc được tin tưởng như thế nào, một trùm ma túy lớn như thế làm thế nào mà có thể cho người lạ là cô đi vào nơi này, cô biết địa phương này là cực kỳ trọng yếu, nhưng cô và Địch Mặc vẫn vào được, trong lúc nhất thời, cô cảm thấy sợ hãi.
Trao đổi với đối phương vài vấn đề, sau đó hai người dùng giấy bút ghi lại, đang nhìn đến nghi vấn của mình được đối phương trả lời, Giản Lân Nhi sửng sốt nửa ngày: “ Tôi là bác sĩ nghiên cứu cho Pablo gần năm năm”. Khó trách Pablo tín nhiệm Địch Mặc như thế, khó trách ông ta lại dễ dàng mang hai người vào nơi này.
Còn một đống nghi vấn chưa kịp hỏi, nhưng xem ra Địch Mặc cũng không muốn nói nhiều nên cô lựa chọn trầm mặc, cô phải vì vấn đề an toàn của cả hai, để cùng nhau hoàn thành nhiệm vụ.
“Làm xong cái này,tôi có thể không nhìn thấy được ánh mặt trời, cô phải cố gắng đem phương pháp này mang đi ra ngoài”. Trên giấy đưa cho cô truyền lại những lời này, cô mở to hai mắt nhìn Địch Mặc, trong lòng kinh hãi, chính là không nói nên lời. Phương pháp điều chế này có bao nhiêu trọng yếu? Trọng yếu đến mức Pablo đem người nghiên cứu ra phương pháp này giết người diệt khẩu?
“Adelaide tiểu thư, tướng quân cho mời”. Vừa mới rửa mặt chải đầu xong, Giản Lân Nhi đã được báo tin này, Địch Mặc không có ở đây, lúc ăn cơm chiều xong liền không thấy.
Không còn cách nào khác, đành phải theo người tới gặp Pablo thôi.
Vừa mới vào, Giản Lân Nhi đã bị không khi dâm, mỹ làm cho kinh ngạc. Ba cô gái tóc vàng trần truồng vây quanh Pablo.
Thảm trải màu đỏ sậm, giường lớn hình tròn, màu đen, mùi hương mê ly, phụ nữ đầy sức sống, Giản Lân Nhi không biết làm sao, không dám nhìn, nghĩ mình chỉ là nghiên cứu sinh nho nhỏ, vội vàng cúi đầu nhìn chân, một giọt mồ hôi chậm rãi chảy xuống.
“Cạch kỷ cạch kỷ. . . .” Những âm thanh không ngừng phát ra, là ba cô gái tóc vàng đang cùng nhau hôn, giao hoan với Pablo.
Híp mắt nhìn nửa ngày, mồ hôi lạnh tuôn ra ướt đẫm, Giản Lân Nhi không biết mình gọi tới làm gì, nhưng trực giác mách bảo, đêm nay khẳng định không tốt.
Cách nơi của Pablo 1000m, trong một phòng khách sạn, trên lầu hai, Dịch Nam Phong cũng tuôn mồ hôi lạnh, chỉ sợ Pablo phát hiện ra có người đang theo dõi ông ta.
Lập tức phủ định ý nghĩa của mình, tuyệt không có khả năng, trừ bỏ chính mình, tuyệt đối không có người nào biết anh dùng máy giám sát mini, anh cố ý tìm người quấy nhiễu tín hiệu, che giấu thiết bị, không có khả năng bị phát hiện, bỗng nhiên, anh nhìn lại màn hình, cả người toát ra hơi thở lạnh lẽo.
Một phen đẩy người phụ nữ nằm trên người mình ra, khuôn mặt xấu xa nhìn Lân Nhi, một bàn tay đầy lông sờ sờ cằm cô, bắt cô ngẩng đầu, ngón cái còn chà xát qua lại mấy lần.
Giản Lân Nhi dừng mắt trên mặt Pablo: “Tướng quân?” Cố nén suy nghĩ một cước đá lên, Giản Lân Nhi vẫn luôn nhắc nhở mình chỉ là trợ lý nho nhỏ.
“Em thật đẹp!” Trong ánh mắt phát ra tia dâm dục, cả người tràn ngập hơi thở dục vọng.
“Vừa nhìn thấy, tôi đã muốn hung hăng tra tấn em”. Đầu lưỡi liếm lên trên mặt cô, hét một tiếng, Giản Lân Nhi lùi ra sau hai bước, lưng đụng vào tường, tự nhủ với chính mình, phải bình tĩnh, bình tĩnh, không thể để bị phát hiện được. Cô nhớ kỹ đây là nhiệm vụ, không đến phút cuối cùng thì không được phản kháng, nhắc nhở m