Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đã Cưỡi Là Phải Cưỡi Đến Nơi Đến Chốn

Đã Cưỡi Là Phải Cưỡi Đến Nơi Đến Chốn

Tác giả: Xá Niệm Niệm

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341898

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1898 lượt.

ình hiện tại không phải là Giản Lân Nhi, không phải là Giản Lân Nhi.
Trong đầu nhanh chóng đảo quanh: “Tôi là vị hôn thê của Địch Mặc, ngài không thể như vậy được!!!”
Ánh mắt mê muội nhìn Lân Nhi thành bộ dáng hoảng sợ, Pablo thậm chí còn liếm liếm môi, hưởng thụ sự run rẩy của cô, cô gái phương Đông này nhìn thật kích thích. Đi tới phía trước đè cô, thậm chí tay còn sờ đến bên đùi cô, Giản Lân Nhi giãy dụa: “Tướng quân, tướng quân, ngài không thể như vậy…”
Một phen xé toang quần áo của cô, nơi này đang là giữa mùa hè, mặc dù cô mới tắm xong, ăn mặc chỉnh tề, nhưng quần áo vẫn rất mỏng manh. Làn da đặc hữu của phương Đông lộ ra, thậm chí trước ngực còn bị ngăn bởi áo lót.
“Địch Mặc? Vị hôn thê? Ha ha ha ha”. Người này thế nhưng cười to vài tiếng, bàn tay to ghê tởm chậm rãi phủ xuống, Giản Lân Nhi chuẩn bị hất ra thì đúng lúc này có tiếng đập cửa.
Mơ hồ nghe ra một chút, đại khái là Địch Mặc đang tìm cô, ánh mắt Pablo hung ác nham hiểm, chửi mắng vài câu, cuối cùng Lân Nhi cũng nghe được một câu: “Kéo ra ngoài cho chó tha”. Môi cô trắng bệch, Địch Mặc bị quăng ra cho chó tha sao? Nhưng lúc này cả người cô được buông ra.
Mặc áo lại, lúc rời đi cũng như lúc đến, không hề báo động trước, cô bị kéo về căn phòng kia. Khi rời căn phòng dâm, mỹ này, tai Giản Lân Nhi nghe thấy âm thanh tát tai, rồi sau đó là tiếng rên của của phụ nữ.
Kéo chặt quần áo nhanh chóng rời đi, vừa mới mở cửa ra liền nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Địch Mặc, trong lòng buông lỏng, cảm xúc chưa kịp khôi phục lại, cô đã bị Địch Mặc ôm vào trong lòng, Giản Lân Nhi có chút không tự nhiên, trừ bỏ Dịch Nam Phong, cô tựa hồ không có thói quen ôm ấp người đàn ông khác.
“Cô không có việc gì chứ?”
Giản Lân Nhi lắc lắc đầu, trong lòng có chút an tâm, tại cái nơi nguy hiểm này, nhìn thấy người thân bên mình, tim đập loạn xạ cũng chậm rãi bình tĩnh trở lại.
Qua hơn nửa ngày mới bị buông ra, hai người không dám nói nhiều, đợi sau khi đèn trên giường tắt đi, Giản Lân Nhi mới biết được đêm nay rốt cục sẽ đến như thế nào.
Giản LÂn Nhi không biết, cuộc đời của ông trùm thuốc phiện thế giới này không có ham muốn gì ngoài phụ nữ, trong tay ông ta chơi đùa vô số người, chỉ cần ông ta coi trọng, mặc kệ thân phận gì, dùng tất cả các biện pháp mang họ tới nơi này chơi đùa, sau đó thưởng cho đàn em. Tình hình vừa nãy, lão sắc quỷ nhìn trúng Giản Lân Nhi, trọng yếu nhất là người ta nhìn ra thân phận của Giản LÂn Nhi.
Pablo này xuất thân quân nhân, đối với quân nhân có phản ứng như thế nào đều rất quen thuộc, trong lúc vô tình Giản Lân Nhi lộ ra làm cho ông ta phát hiện được, cái này cũng coi như Địch Mặc có liên quan, nhưng dù sao Địch Mặc cũng còn có chỗ sử dụng, chờ cho đưa ra phương thuốc, phỏng chừng cái còn lại chỉ là một các xác.
Rốt cục kiềm chế không đước, đi trước một bước, chuẩn bị đêm nay hảo hảo hưởng thụ Giản Lân Nhi, kết quả Địch Mặc trong lúc nhất thời về phòng lấy đồ, phát hiện Giản Lân Nhi không có ở trong phòng, vì thế mới đi tìm.
Con người ông ta háo sắc, nhưng cũng không dám vội vàng, trước tiên ổn định Địch Mặc rồi tính tiếp, vì thế trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Giản Lân Nhi đã được thả ra.
Nhỏ giọng nói một lúc lâu, Giản Lân Nhi mới hiểu được một chút: “Ngày mai rời giường, nhớ mang theo dao bên mình”.
Giản Lân Nhi cảm giác thực vô vọng.
Người quấy rối Pablo, đi theo Địch Mặc lúc này phỏng chừng đã bị chó cắn nát, trên người từng trận run rẩy, trợn tròn mắt, Giản Lân Nhi nhớ đến Dịch Nam Phong, trong lòng liền ấm áp.






Trong phòng Pablo, ba cô gái đã bị người phía sau tiếp cận đến muốn hấp hối, người đàn ông trần truồng hô một tiếng, người thủ hạ ngoài cửa lập tức tiến vào, không nói chuyện, Pablo lập tức đi vào phòng tắm, người thủ hạ không biết làm gì bây giờ, bèn kêu vài người đưa ba cô gái ra ngoài, dựa theo lệ thường sẽ đưa cho các anh em hưởng thụ, Pablo sẽ không động đến những người này lần thứ hai.
Ngọn đèn trên cao bắt đầu tắt, mỗi người đứng ở vị trí tuần tra đều mở to hai mắt, Bogota ngồi ở vị trí của mình, trong đêm tối cũng không có ngủ say.
Thời tiết giữa hè, ban đêm trăng cũng rất sáng.
Giản Lân Nhi và Địch Mặc không nhìn thấy người đến gọi bọn họ rời giường, bởi vì bọn họ tỉnh trước.
“Phóng to nơi này lên cho tôi, zoom lên, tiếp, ngừng”, Sophie đặt khách sạn Victoria, một đám người ghé vào trước máy tính, người nói là Dịch Nam Phong.
Bogota vào rạng sáng, tại khách sạn Victoria, mười ba thân ảnh tại góc chết của camera nhảy ra khỏi khách sạn, quỷ mị giống nhau trước sau lái xe hướng về phía ngoại ô đến một trang trại. Cùng một lúc, mười hai cái máy bay đúng giờ cất cánh, Dịch Nam Phong ngồi ở ghế phó điều khiển, lại một lần kế hoạch, nhưng lần sau, dưới chân chính là nơi ở của Pablo.
Chính ra hành động không thể nhanh như vậy, nhưng gặp những ký hiệu hóa học cùng với hình ảnh đêm nay nhìn thấy, Dịch Nam Phong chỉ biết phải mau mau đem người đến.
Yên tĩnh một thời gian không thấy có gì