Tác giả: Tâm Doanh Cốc
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341641
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1641 lượt.
tối, Thiên Hạ đã về đến nhà họ Ngôn.
Quản gia nhà cô thấy cô nhuộm tóc đen, gương mặt xanh xao, chút nữa không nhận ra. Thiên Hạ cười và nói: “Ba cháu ngủ chưa?”
“Ông chủ đang hút thuốc ở bên ngoài phòng”.
“Cháu biết rồi, cảm ơn bác”, Thiên Hạ đưa hành lý cho quản gia rồi đi ra phòng ngoài.
Dưới ánh đèn màu cam, Ngôn Khởi Thước đang ngồi hút xì gà trên ghế sofa, ánh mắt vô cùng tiều tụy, tóc bạc nhiều thêm, nếp nhăn cũng thêm vài hàng.
Xa nhà bốn tháng, Thiên Hạ mới phát hiện ra ba mình trở nên già yếu đi nhiều, tim cô nhói đau, cô khẽ nói: “Ba, con đã về”.
Ông Khởi Thước ngước mắt lên thấy cô con gái với mái tóc đen, ông hơi ngạc nhiên và nói: “Về rồi à? Về là được rồi, ngồi đi con”.
Thiên Hạ ngồi đối diện với ba, cô mơ hồ cảm nhận được cảm giác cô độc của ba mình, cô càng thêm đau đớn: “Con xin lỗi ba, lúc đó con đi vội quá. Bây giờ con trở về rồi, con không đi nữa, con sẽ ở bên ba”.
“Thanh niên đi ra ngoài va chạm cũng tốt”.
“Ba…”.
“Mấy hôm trước ba có đi Mỹ một chuyến. Ta đi tìm bà Hề Nhị về. Cảnh Thụy đã không còn nguy hiểm nữa rồi. Cho dù bà ấy yêu ba cũng được mà yêu tiền của ba cũng không sao. Chẳng quan trọng, chỉ cần ở bên cha là được”.
“Vậy… dì không quay về sao?” Nếu như bà Lâm Hề Nhị biết được con trai mình mới chính là thương gia đá quý thì liệu bà ấy có ra đi vội vàng thế không? Thiên Hạ khẽ cười thầm trong lòng vì người phụ nữ tham tiền hám lợi kia.
“Thật là trùng hợp, ba đến đúng buổi hôn lễ của bà ấy, bà ấy kết hôn với một người Mỹ gốc Hoa, hơn 70 tuổi”.
“Ba, ba đừng đau lòng. Cùng lắm là ba lấy một cô gái khác, con không để ý đâu, cho dù ba lấy người ít tuổi hơn con, con cũng không có ý kiến gì”.
“Thế nhưng ba yêu bà ấy. Ở buổi hôn lễ ta định dẫn bà ấy đi thế nhưng bà ấy nhất định đẩy ba ra. Bảo vệ còn đánh ba nữa”. Nụ cười chua chát và châm biếm hiện lên trên đôi môi của ông Khởi Thước: “Sau đó ba lại ốm thêm hai tháng nữa”.
“Ba, không sao đâu, con về rồi. Sau này mọi việc của “Cảnh Thụy” ba giao hết cho con, ba có thể đi du lịch, đi chơi, tìm một người phụ nữ có thể ở bên ba”. Thiên Hạ thương cha mình bao nhiêu thì lại giận người đàn bà vô tình kia bấy nhiêu.
“Hôm nay ba nói nhiều rồi lại khiến con lo lắng”. Ông Khởi Thước cười lớn rồi nói tiếp: “Con mới xuống máy bay chắc mệt lắm, mau đi tắm rửa đi”.
“Vâng”. Thiên Hạ chào ba và rời khỏi phòng khách.
Có thể do chênh lệch về múi giờ hoặc có thể là do quá mệt nên Thiên Hạ ngủ một mạch đến ba giờ chiều hôm sau mới dậy. Cô dậy cái là đến tổng bộ “Cảnh Thụy” ngay. Nhanh chóng quay về điểm xuất phát thì cuộc sống mới sớm quay về sự yên bình của nó.
Xe dừng trước cửa tổng bộ, sau khi xuống xe cô ngước đầu nhìn thấy trên tòa nhà kính gắn hàng chữ “Tổng bộ tập đoàn Lý Ngự Thành”, cô đột nhiên cảm thấy có chút khó chịu trong người, cảm giác như ngừng thở một vài giây.
Cho dù bản thân không muốn đi, cho dù cố gắng đối mặt với cuộc sống, nhưng những gì có liên quan đến Khưu Lạc giống như một tấm mạng nhện, bao phủ tất cả thế giới của cô.
Nếu đã như thế thì nên đi gặp một cố nhân vậy.
Thiên Hạ không đi làm mà gọi Trần Giai Vân đi uống trà.
Trần Giai Vân vẫn ăn mặc vô cùng gợi cảm và quyến rũ, váy liền thân không tay, trên phần ngực gắn đầy đá, chân đi đôi giày cao gót, đôi mắt tô viền màu khói, cô bước ra từ tổng bộ “Lý Ngự Thành”, giống như một chú bướm xinh đẹp bay đến trước mặt Thiên Hạ.
“Cô nói xem nhân viên mà thấy hai chúng ta đi với nhau liệu có ngạc nhiên quá mà lộn cổ hết xuống đất không?” Trần Giai Vân cười với Thiên Hạ rồi nói tiếp: “Hai nhà chúng ta trên thương trường là đối thủ đấy”.
“Đi thôi. Chúng ta cùng đi uống trà, đối thủ của tôi”.
Trên tầng hai của một quán trà cuối phố, Ngôn Thiên Hạ ngồi đối diện với Trần Giai Vân, trên bàn là chút điểm tâm và trà lọc. Thiên Hạ biết là vô vọng thế nhưng cô vẫn hy vọng có thể hỏi được chút tin tức gì đó về Khưu Lạc từ Giai Vân, có thể anh ấy vẫn còn sống…
Không ngờ Giai Vân lại hỏi trước: “Cô biết Khưu Lạc đi đâu không?”
“Khưu Lạc? Sao chị lại hỏi tôi? Chị là thư ký của anh ấy cơ mà?”
“Sau tháng năm thì anh ấy không liên lạc với tôi nữa. Tôi cũng không tìm được anh ấy, không biết là anh ấy đi đâu rồi?”
Tim cô dội lên từng cơn đau. Chỉ cần nhớ lại hai tháng trước ở Đan Mạch, nhớ lại những lần cãi nhau, những cái hôn, những cái ôm ấm áp, sự lạnh lùng, sinh ly tử biệt… giữa hai người là trái tim cô giống như một cái chùy, cứ gõ không ngừng tới những nơi mềm yếu nhất trong tim.
“Tôi cũng không tìm được anh ấy”. Thiên Hạ cụp mắt chán nản.
“Haizz, anh ấy biến mất rồi có phải là muốn giao Lý Ngự Thành cho tôi không”. Trần Giai Vân cười và nhấp một ngụm trà.
“Cô muốn có sao?” Thiên Hạ dò xét.
“Muốn! Đương nhiên là muốn!” Trần Giai Vân thẳng thắn thừa nhận: “Nhưng tôi không có gan, tôi đấu không lại anh ta, thế nên vẫn tiếp tục là thư ký thôi”. Cô cười và xua tay.
“Vậy nếu như nhiều năm sau vẫn không có tin về Khưu Lạc thì sao?”
“Nếu như thế…” Trần Giai Vân suy tư một lúc rồi nói: “Đến lúc đó hẵng