Tác giả: Tâm Doanh Cốc
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341644
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1644 lượt.
hỏi Thiên Hạ khi nào có cháu để bà bế và cảnh hôm nay ba cô hỏi thế sao giống nhau đến vậy, ngực cô nhói lên một chốc.
Thiên Hạ bị lay động rồi.
Cô thực sự từ bỏ sau đó một tháng. Hôm đó huyết áp của Ngôn Khởi Thước đột nhiên giảm xuống, hai mắt ông mở to, cơ thể cứng như một tảng thạch cao.
Thiên Hạ ngồi bên ngoài phòng phẫu thuật, cô cố gắng để kiềm chế tiếng khóc, cả người run lên, nỗi sợ hãi dần dần nuốt hết lý trí của cô.
Châu Cẩn Du ngồi bên cạnh cô, anh ôm cô vào lòng rồi dịu dàng nói: “Thiên Hạ, muốn khóc thì khóc đi”.
Những giọt nước mắt nhẹ lăn dài trên má. Tay phải anh vỗ nhẹ lên vai cô: “Không sao đâu, tin bác sĩ đi, anh tin cha em phúc lớn mệnh lớn trời sẽ phù hộ”.
Cô gật đầu liên hồi.
Mấy tiếng sau cánh cửa phòng phẫu thuật mở. Ngôn Khởi Thước nằm trên giường bệnh, ông như được bọc trong tấm ga giường màu trắng. Thiên Hạ giật mình rồi lao về phía trước: “Ba, ba!”. Cô gào lên, nhìn thấy ba mắt nhắm nghiền, đầu cô trống rỗng miệng không ngừng gọi: “Ba ơi, ba mau tỉnh dậy đi, mau tỉnh dậy đi…”. Nước mắt tiếp tục ướt đẫm chiếc gối trên giường bệnh.
Hộ lý khuyên cô nên giữ bình tĩnh, cô đẩy mạnh người hộ lý ra ngoài, mấy người khác thấy thế cũng lao vào lôi cô ra. Châu Cẩn Du nghiêm giọng nói: “Buông cô ấy ra”. Mấy cô hộ lý lui hết xuống và đứng gọn sang một bên. Chiếc xe phẫu thuật dừng lại, Thiên Hạ nhoài người ôm lấy ông Khởi Thước, thấy ông vẫn còn hơi thở trong lòng cô đột nhiên thấy vui mừng khó tả: “Ba, ba tỉnh dậy đi, ba còn phải tham dự đám cưới của con, còn phải ôm cháu nữa mà. Ba…”.
Lần này tuy ông Khởi Thước đã qua cơn nguy hiểm nhưng cơ thể vẫn rất yếu. Thiên Hạ và Cẩn Du ngày nào cũng vào thăm, đút cho ông ăn, cùng đẩy xe lăn đưa ông ra ngoài đi dạo.
Trong vườn hoa bệnh viện, hương thơm ngào ngạt, xung quanh là hoa loa kèn nở rộ.
“Thiên Hạ, bao giờ hai đứa định kết hôn thế?” Ông Khởi Thước ngồi trên xe lăn, vừa cười vừa hỏi hai người.
“Chắc khoảng nửa tháng nữa thôi ba ạ!” Thiên Hạ cúi mặt cười: “Trong lễ cưới ba phải dắt tay con đến trước mặt Cẩn Du đấy!” Cô đã quyết định, cả đời này cô đã không nhận được tình yêu nữa rồi vậy thì cô sẽ cố gắng khiến Cẩn Du hạnh phúc, cô không muốn ba cô giống như bà Châu phải ra đi khi trong lòng còn điều tiếc nuối.
“Ba ngồi xe lăn thế này sẽ khiến con mất mặt”. Ông Khởi Thước thoáng buồn nói.
“Không đâu, ai dám cười ba chứ!” Thiên Hạ vội vàng nói. Cẩn Du đứng bên cạnh nói thêm: “Chẳng ai dám cười bác đâu ạ!”.
Việc hôn sự hoàn toàn do một tay Cẩn Du lo liệu. Quãng thời gian này Thiên Hạ cũng cố gắng làm công tác tư tưởng cho bản thân, cố gắng chấp nhận và đối mặt với chuyện hôn nhân. Hai người sắp là một đôi vợ chồng mới nên các hoạt động, party đều cùng nhau tham dự.
Tối hôm nay là lễ mừng thọ 70 tuổi của người đứng đầu tập đoàn Ngọc Khí nhà họ Vương. Nhà họ Vương từ trước đến giờ có quan hệ tốt với giới đá quý, Thiên Hạ cũng nhận được thiếp mời cùng Châu Cẩn Du tham dự.
Nhà họ Vương bao trọn tầng 12 của khách sạn Quân Du, các vị tài phiệt, giới báo chí cũng như những nhân vật nổi tiếng khác đều xuất hiện.
Triệu Hằng Chi thấy Châu Cẩn Du ôm eo Thiên Hạ thì sầm cả mặt lại. Thiên Hạ cười thầm và nghĩ chắc anh ta phải hận cô lắm. Viên Ánh Trăng gia truyền phải hai tay dâng cho người khác mà không làm thế nào được.
Trần Giai Vân cũng dẫn bạn trai của mình đến. Đó là một chàng trai da ngăm đen, hai mắt to, thân hình đầy sức hút. Sau này cô mới biết hóa ra anh ấy là một vận động viên bóng chày, tên là Frank, là con lai người Anh và Phi.
Người quản lý của “Phong Trạch” là Trình Lê Huyên cũng dẫn theo ba cô con gái gả vào nhà giàu đến. Người đàn bà đó, đôi mắt sắc lẹm nham hiểm, cho dù bà ấy cười vẫn khiến người ta hồi hộp lo lắng.
Sau bữa tối linh đình, nhân viên phục vụ dọn tất cả các bàn ăn đi, trong chốc lát căn phòng rộng lớn tạo thành một khoảng không ở giữa. Những chiếc đèn chùm màu cam hàng đầu được vặn nhỏ đi mấy phần, không khí vô cùng quyến rũ và có phần hấp dẫn.
Dàn nhạc bắt đầu chơi những khúc nhạc trữ tình, các đôi bắt đầu ôm eo nhau và nhún nhẩy theo điệu nhạc du dương. Trần Giai Vân và bạn trai ôm nhau, vừa nhảy vừa hôn nhau, thân mật và tình tứ.
Bỗng nhiên có tiếng người vang lên phía sau Thiên Hạ, âm thanh đó vừa đẹp vừa có sức hút, giống như tiếng nước ngưng đọng lại trong màn đêm, vừa lạnh vừa khó đoán, giống như hạt cát chảy qua tấm lụa không biết sẽ chiếm lĩnh linh hồn bất cứ lúc nào.
“Cô gái xinh đẹp, tôi có thể mời cô nhảy một điệu không?”
Thiên Hạ giật mình, chầm chậm quay người, dường như khó khăn gấp vạn lần.
Người đàn ông trước mặt cô có mái tóc dài màu vàng lòa xòa trước trán che đi ánh mắt xanh. Dưới ánh đèn mờ ảo, anh ấy nổi bật lên như được bao trùm bởi một làn ánh sáng, tay phải cầm một chiếc quạt lông chim và xoay xoay.
“Chào cô, tôi là Lý Ngự Thành, đêm nay tôi có vinh hạnh được mời cô một điệu nhảy không?” Anh chìa tay về phía Thiên Hạ.
Một câu Lý Ngự Thành vang lên khiến tất cả mọi người dừng bước chân, đâu đó vang lên tiếng tranh luận.<