The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đá Quý Không Nói Dối

Đá Quý Không Nói Dối

Tác giả: Tâm Doanh Cốc

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341645

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1645 lượt.

àu ở trên núi, vẫn phải tìm đường, chẳng bằng đi xe của mình cho nhanh”.
“Vậy em tự đi đi”. Khưu Lạc lấy chìa khóa xe trong túi ra và đưa cho cô, Thiên Hạ đưa tay đỡ lấy. Khi thấy cô cầm chìa khóa rồi anh lùi vào và sập cửa lại, tiếng sập cửa khiến Thiên Hạ giật mình, cô nắm chặt chìa khóa trong tay đến nỗi hằn cả hình trong lòng bàn tay.
Tràn ngập trong đầu cô là hình ảnh nụ cười lạnh lùng của anh, Thiên Hạ vừa lái xe vừa không tập trung, không biết đã lạc trên núi từ bao giờ. Khu nhà giàu này tại sao lại không thấy đỉnh núi ở đâu chứ? Trước mắt càng lúc càng nhiều ngã rẽ, cô nhìn lại biển báo mới thấy hình như mình đã lượn qua chỗ này mấy vòng. Thời gian ban ngày của mùa đông rất ngắn, mới hơn sáu mà trời đã tối. Tuy nhiên sự việc nghiêm trọng hơn đã xảy ra – xe hết xăng!
Cô táp xe vào lề đường, đợi có người đi qua thì nhờ họ kéo xe hoặc xin ít xăng. Nhưng đợi hơn nửa tiếng ngay cả bóng của bánh xe cũng không thấy đâu. Tuyết rơi đầy trời, trời lạnh như cắt, đất đóng băng lại, cô kéo chặt chiếc áo khoác. Cô ngước mắt nhìn lên phía trên đỉnh núi, từng dãy biệt thự đã sáng đèn, có lẽ cách cũng không xa lắm, chắc đi bộ tầm một tiếng là đến nơi.
Thiên Hạ bắt đầu đi bộ trên con đường dày đặc tuyết, cô kéo chiếc mũ áo khoác lên để tránh gió lùa vào má, gió lượn bên ngoài như từng lưỡi dao sắc nhọn, phất qua phất lại trên má cô. Mùa đông trên núi lạnh cắt da cắt thịt.
Tuyết rơi ngày một dày, bước chân cô ngày một nặng thêm, Thiên Hạ lúc này giống như người tuyết khó nhọc bước đi trên đường. Hai chân cô đã tê liệt không còn cảm giác nữa rồi, giống như đang mang chân giả, cứ nhấc lên rồi lại hạ xuống. Tóc mai bay lất phất trong gió, mắt không mở được.
Sự chênh lệch về thời gian hình như vẫn chưa được điều chỉnh, tại sao đột nhiên lại buồn ngủ thế này? Tại sao ngay cả tiếng gió cũng không nghe thấy nữa…
Nửa tiếng sau, một chiếc xe thể thao Spyker màu đen đang men theo đường tuyết lên đỉnh núi.
Chiếc đèn cao và sáng trên đỉnh xe đang chiếu rọi trên tuyết trắng, bên đường đột nhiên có một bóng người che khuất tầm nhìn, lái xe giảm tốc độ và quay sang nói với một chàng trai đang nhắm hờ mắt nghỉ ngơi: “Thưa anh, có người nằm trên đường, hình như bị vùi trong tuyết”.
“Có liên quan gì đến tôi không?” “Anh cứ việc lái xe đi”. Giọng nói pha ý cười nhạo.
“Vâng…” Người lái xe có vẻ không nhẫn tâm nhưng không dám cãi lời chủ nhân nên chầm chậm lái xe vòng qua. Khi xe vòng qua người Thiên Hạ, chàng trai trên xe mở to mắt nhìn cô một cái….
“Đợi chút đã!”, anh vội vàng hét lên khiến lái xe vội vàng khựng lại.
Anh bước ra ngoài xe và men theo con đường đầy tuyết tiến lên phía trước, tuyết rơi đầy trên tấm áo anh. Tuy là mùa đông nhưng chưa bao giờ anh phải cảm nhận cái lạnh thực sự cả. Trong nhà, trong xe, trong công ty, tất cả mọi nơi đều có điều hòa, bốn mùa đều như mùa xuân. Khi anh chỉ mặc một cái áo sơ mi mỏng và bộ complet bước ra ngoài trời thì quả thật đã nếm trải được cái lạnh của mùa đông như thế nào rồi.
Người này nằm vùi trong tuyết bao lâu rồi? Không phải chết rồi chứ?
Anh sải từng bước lớn đến và ngồi xổm xuống bên cạnh cô. Anh dùng ngón trỏ khẽ đẩy vai cô, cô lật phía mặt lại.
Anh cười vừa ý.
Đã sớm biết anh không bao giờ nhìn nhầm người, chắc là chỉ do vội vàng mà thôi.
“Là một cô gái xinh đẹp…” Vẻ sắc lẹm trong mắt anh phát ra khiến người khác cũng phải gai người lại.
Khi Thiên Hạ tỉnh dậy cô khẽ ho lên hai tiếng cho thoải mái. Chăn ấm áp, không khí trong phòng cũng ấm áp, cô cảm thấy mình hình như đang phát sốt, miệng lưỡi khô và đắng. Mở mắt ra, cô liền thấy bức phù điêu treo trên trần nhà, cô giật mình chớp chớp mắt, cô lập tức tung chăn, cúi đầu, thấy lạnh…
Quần áo của cô đâu?
Thiên Hạ nhìn bốn phía, cô phát hiện trên giá ở đầu giường đặt mấy tấm ảnh, cô cầm lên xem, đột nhiên cảm thấy huyết khí như dồn hết lên đỉnh đầu! Chụp tuy rất đẹp… nhưng đều là hình nude của cô… khi cô hôn mê đã bị người ta chụp trộm!






Điều Kiện Của Bà Ấy
“Ồ, cô tỉnh rồi à?” Tiếng nói pha lẫn tiếng cười, hình như có chút châm biếm.
Hóa ra bên ngoài cửa sổ có người! Đầu thuốc lá được dụi tắt trong đêm tối, chàng trai vén rèm bước vào trong phòng, nhìn Thiên Hạ đang quấn chặt tấm chăn và nói: “Cô tên là gì?”
“Là anh… chụp những bức ảnh kia?” Thiên Hạ cầm tấm ảnh nude trên tay và khẽ run run, gân xanh nổi đầy trên mu bàn tay.
“Đúng thế, đẹp không?” Chàng trai nheo mắt cười nhưng không che giấu được nhuệ khí trên người.
Bốp! Cô tát anh một cái rõ đau, người anh theo quán tính nghiêng về phía ngoài. Khi anh quay mặt lại thì ánh mắt đã tràn đầy tức giận như muốn phát điên lên giết chết cô! Thiên Hạ nói trước: “Máy ảnh đâu? Thẻ nhớ đâu? Tôi là người anh có thể chơi được sao?”
Anh đưa tay bóp chặt cổ cô! Đột nhiên bị bóp chặt như thế khiến Thiên Hạ không có chút sức lực nào, chết tiệt, ngay cả thở cũng khó, sắc mặt cô lúc càng đỏ.
Lục Khai Nguyên mãn nguyện nhìn thái độ của cô và nói: “Xe