XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đá Quý Không Nói Dối

Đá Quý Không Nói Dối

Tác giả: Tâm Doanh Cốc

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341650

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1650 lượt.

ý em không dễ gì mà đưa cho anh được. Nếu muốn có thì anh hãy lấy nó từ tay em đi. Còn nữa, nếu anh không ngại thì năm ngày sau mời anh đến dự đám cưới của em và Cẩn Du, lúc đó luôn hoan nghênh anh đến”. Nói xong Thiên Hạ quay người bước ta ngoài tấm rèm, trong lòng dội lên niềm đau xót nhưng cô cố gắng che giấu hết.
Khưu Lạc đột nhiên đưa tay về phía cô nhưng chậm một giây, hai tay cứ thế mà xa nhau, cô đã vén rèm bước ra ngoài.
Có lúc, bỏ qua một cách đơn giản như thế. Chính trong khoảnh khắc ấy Ngôn Thiên Hạ đã bỏ qua Khưu Lạc, Châu Cẩn Du đã bỏ qua Thiên Hạ.
Hôn lễ hai nhà Ngôn – Châu được tổ chức long trọng, thực ra mức độ long trọng không thể hiện ở nơi tổ chức hôn lễ mà ở các con đường chuyên dùng cho xe chạy, để đảm bao đoàn xe khách mời hôm đó được chạy thông suốt mà không gặp phải trở ngại nào.
Trên đường báo chí truyền thông đến rất đông, xe phóng viên phỏng vấn người đi ngược người đi xuôi, không ai liên quan đến ai cả.
Nhà thờ St Peter’s mở rộng cửa, bên trong khu nhà thờ không thể chứa hết được đoàn xe đông như thế. Hai con phố trước nhà thờ đã được phong tỏa để làm bãi đỗ xe tạm thời.
Khắp nơi tràn ngập cánh hoa và ruy băng, khoảng không gian vây quanh nhà thờ cũng được rắc đầy cánh hoa tường vi.
Thiên Hạ được phù dâu dẫn ra ngoài xe hoa Rolls-Royce, tấm mạng trắng phủ trước mặt, dường như cả thế giới đang chìm trong câu chuyện cổ tích, khung cảnh đẹp như mơ khiến cô không thể tập trung. Phía sau cô là hai hàng thiên thần nhỏ giúp cô nâng váy.
Cánh cửa nhà thờ bật mở sang hai bên, cô đứng ngược phía ánh sáng, xa xa cô chỉ thấy hình ảnh bức tượng thánh mẫu Maria và khách mời ngồi kín hai bên lễ đường.
Ông Khởi Thước ngồi trên xe lăn, gương mặt tràn ngập niềm vui, ông chìa tay về phía con gái. Thiên Hạ đưa tay cho ông và hai ba con tiến về phía Châu Cẩn Du.
Cuối cùng cũng đi đến nơi, Châu Cẩn Du trong bộ vest trắng đón Thiên Hạ từ tay ông Khởi Thước, anh nắm tay cô thật chặt, thật ấm áp.
Ông Khởi Thước được đưa lên phía trên để quan sát hôn lễ, gương mặt ông rạng rỡ hạnh phúc.
Cha sứ mặc bộ đồ đen tay cầm quyển kinh thánh đi đến trước bục, ánh mắt tràn đầy niềm vui và sự nhân từ. Trong trí nhớ của cô thì lần này giống y như lần trước, cũng đọc về hôn từ, cả lễ đường im phăng phắc, không gian thần thánh đến lạ kỳ. Sau khi đọc xong, cha sứ nhìn một vòng rồi hỏi mọi người: “Trước khi hôn lễ được bắt đầu, nếu như có bất cứ chuyện gì gây cản trở hôn lễ thì hãy nói ra ngay bây giờ, hoặc luôn luôn giữ im lặng”.
Cả lễ đường im lặng, im lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng bước chân ở bên ngoài.
Thiên Hạ quay đầu lại và nhìn thấy một chàng trai đứng ở cửa, ngược hướng ánh sáng, chàng trai tóc vàng, mắt xanh, mặc chiếc áo choàng kiểu quân đội màu đen, không muốn thu hút sự chú ý của mọi người cũng khó.
Anh nhìn Thiên Hạ và cười, sau đó ngồi vào hàng ghế bên dưới quan sát hôn lễ, trên tay trái của anh vẫn là chiếc quạt lông chim quen thuộc, nhìn giống như một vị khách bình thường, chẳng qua đến muộn mấy phút mà thôi.
“Vậy, Châu Cẩn Du, con có muốn lấy Ngôn Thiên Hạ làm vợ không? Con có hứa sẽ yêu thương, chăm sóc cô ấy, cho dù vui buồn, sướng khổ, giàu nghèo, bệnh tật hay khỏe mạnh, luôn yêu thương nhau, mãi mãi không rời, chỉ có cái chết mới có thể chia rẽ được hai con không?”
“Con đồng ý”. Châu Cẩn Du nhìn Thiên Hạ cười và xiết chặt tay cô hơn, thể hiện sự bất an trong lòng.
“Ngôn Thiên Hạ, con có muốn lấy Châu Cẩn Du làm chồng không? Con có hứa sẽ yêu thương, chăm sóc anh ấy, cho dù vui buồn, sướng khổ, giàu nghèo, bệnh tật hay khỏe mạnh, luôn yêu thương nhau, mãi mãi không rời, chỉ có cái chết mới có thể chia rẽ được hai con không?”
Không có câu trả lời đã định sẵn, chỉ là sự im lặng khác thường.
Thiên Hạ ngẩng đầu, đuôi mắt hơi giật giật. Chuyện đã đi đến bước này rồi.
Cách đó không xa, ông Khởi Thước đang ngồi trên xe lăn với gương mặt tràn đầy niềm vui và sự chờ đợi nhìn cô. Chỉ cần cô nói: “Con đồng ý” là đã hoàn thành tâm nguyện của ông, từ đó bước vào nhà giàu, “Cảnh Thụy” sẽ đứng ở vị trí bất bại.
Một ánh mắt đâm thẳng vào lưng cô, cô không cần nhìn cũng có thể tưởng tượng ra, chân trái anh đang gác lên trên đùi phải, chiếc quạt che đi nửa bên má. Đôi mắt ấy đang cười, như muốn thách thức cô, có bản lĩnh thì em lấy người khác trước mặt anh đi.
Đột nhiên cô lại muốn cười. Ngôn Thiên Hạ, mày đã ép bản thân mày đến bước này rồi. Bây giờ đã đến lúc mày đã chơi thì phải chấp nhận thua, hãy cúi đầu trước số mệnh đi. Từ bây giờ trở đi mày là cô chủ của nhà họ Châu rồi, sẽ hưởng vinh hoa phú quý và vinh quang, cứ như thế mà thuyết phục bản thân đi, tình yêu sớm đã ra đi từ sinh mệnh của bản thân rồi.
“Con” Thiên Hạ khó mở lời, “đồng….”
Kịch! Ông Khởi Thước đột nhiên ngã vật từ trên xe lăn xuống, cả người co giật trên nền đất.
“Ba”. Thiên Hạ hét lên rồi ném mạng che mặt ra sau, nhấc váy chạy đến chỗ cha cô. Châu Cẩn Du cũng chạy theo, cả lễ đường náo loạn. Thiên Hạ ôm ông Khởi Thước trong lòng rồi gào to: “Mau gọi xe đưa ba tôi đ