Tổng Giám Đốc Cho Tôi Mượn Sinh Em Bé
Tác giả: Tâm Doanh Cốc
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341603
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1603 lượt.
trạng của Thiên Hạ rất nhẹ nhõm, trên taxi cô còn hát nữa. Về đến nhà họ Ngôn. Bàn ăn đã bày sẵn bữa tối, đều là những món mát, khiến cảm hứng ăn uống tăng lên nhiều hơn.
Thiên Hạ đang định hỏi Khưu Lạc về chưa thì thấy một bóng người cao lớn đi từ tầng hai xuống, đôi lông mày khẽ nhướn lên, giọng nói vừa đẹp vừa vang: “Tan ca xong em đi đâu đấy?”
Thiên Hạ cười để lộ hàm răng trắng muốt giống như nhìn thấy một viên đá quý hiếm vậy: “Khưu Lạc, dáng vẻ tức giận của anh còn đẹp hơn lúc anh cười đểu nhiều lắm….”.
Khưu Lạc đến bàn ngồi xuống và ném thử một muỗng canh: “Đừng chuyển chủ đề, em đi gặp ai?”
“Anh lo lắng em đi gặp Châu Cẩn Du?” Đột nhiên cô lại có hứng chọc cười anh.
“Anh hỏi trước đấy”.
Thiên Hạ dùng muôi múc một ít nhân tôm cho vào bát và nếm một miếng, vừa ngon vừa mát, thật vừa miệng. Cô cố tình không trả lời, ánh mắt xinh đẹp khẽ nheo lại.
“Thiên Hạ, em không thành thật…” Khưu Lạc cười không để ý khiến cô cảm thấy sợ sợ.
Khi ăn cơm anh không nói gì cả, luôn luôn giữ kẽ. Không khí yên lặng thế này khiến Thiên Hạ nhanh chóng đầu hàng.
“Em đi thăm Trần Giai Vân”. Cô nhẹ nhàng đáp.
Lông mày anh chợt nhướn lên: “Đi gặp cô ấy làm gì?”
“Lấy kinh nghiệm chứ!”. Thiên Hạ nói: “Lấy kinh nghiệm mang thai. Anh có hứng nghe không?”
Mấy ngón tay đang cầm muôi canh của Khưu Lạc khẽ run run khiến cho vài giọt canh vương ra bàn ăn.
Thiên Hạ đắc ý cười: “Anh Khưu à, lễ nghi khi ăn uống của anh cần phải rèn giũa hơn nữa đấy”.
Trận chiến tình yêu này coi như cô là người thắng cuộc.
Người phụ nữ có cảm giác hạnh phúc trong tình yêu thường như ánh mặt trời sáng sớm ngày hè, luôn luôn rực rỡ.
Thiên Hạ và Khưu Lạc mỗi người một ô tô sóng đôi trên đường cao tốc. Nghĩ cũng phải, trên thương trường hai bên là đối thủ cạnh tranh nhau, nếu như cùng bắt tay hợp tác thì sẽ tạo lên một trận cuồng phong sóng gió, thà bằng cứ âm thầm làm, sẽ dần dần hóa giải được thế lực của “Phong Trạch” và “Đông Tường” .
Hai chiếc xe bóng nhoáng cùng đi đến con đường rẽ vào trụ sở chính hai công ty rồi cùng rẽ vào hai con đường nhỏ.
Thiên Hạ cầm một cái túi nhỏ xuống xe, sau khi vào văn phòng cô lấy ra một chậu xương rồng tròn và đặt nó bên cạnh máy tính.
Trong văn phòng ngày trước của cô là mười tám dụng cụ và một đống đồ nhỏ lẻ, bây giờ đổi thành một chiếc máy tính với hàng xấp văn kiện. Khi đi chơi ở ngoại ô cô và Khưu Lạc đã mua một đôi cây xương rồng tròn, nghe nói đặt cạnh máy tính sẽ có tác dụng hút xạ.
Cô đặt chậu xương rồng bên cạnh máy tính, đôi môi khẽ mím lại, ánh mắt toát ra nụ cười hiền dịu và ấm áp.
Tám giờ, giám đốc của bộ phận thiết kế bước vào văn phòng, và đưa cho cô một mẫu thiết kế mới.
Lật qua từng trang từng trang, ánh mắt cô đột nhiên dừng lại.
Từ khi bước vào con đường kinh doanh đá quý đến nay “Cảnh Thụy” đều lựa chọn nguyên liệu đá quý cao cấp được chuyển từ các nơi trên thế giới, làm sao có người lại dùng nguyên liệu đá Hồng Thạch Lựu để làm khuyên tai chứ?
Đá Hồng Thạch Lựu, vừa rẻ tiền vừa tầm thường, không thể sánh được với Hạc Huyết Hồng.
Nếu như đặt nó giữa một đống đá đỏ khác thì ngay cả bóng cũng không nhìn thấy. Huống hồ nó còn có một đặc điểm chí mạng đó là luôn có những chỗ lõm màu nâu không đều. Đương nhiên, điểm này có thể che lấp bằng phương pháp gia công, viên Hồng Thạch Lựu nhạt màu được gia công tốt thì vẫn có thể điều chỉnh ra sự lấp lánh và độ đẹp bên trong của viên đá.
Thiên Hạ nhìn lại hai mẫu thiết kế và nhận ra điều vô cùng tinh xảo: những viên đá quý xung quanh viên Hồng Thạch Lựu phát ra ánh sáng, chiếc khuyên hình cánh hoa sẽ phù hợp với những cô gái mặt vuông hoặc nhọn. Một kiểu khuyên hình tam giác khác được đeo với những khuôn mặt tròn sẽ làm cho khuôn mặt đẹp hơn.
Thiên Hạ nhìn lời ghi chú bên dưới: Tình yêu chân thật vô giá.
Người sáng tác: Từ Sở
Trong đầu Thiên Hạ ngay lập tức hiện ra một bàn tính, giá thành phẩm của Hồng Thạch Lựu rẻ hơn nhiều so với các viên đá bình thường khác, do vậy có thể phù hợp điều chỉnh mức giá để kích thích tiêu dùng. Kiểu mẫu khuyên tai này có thể tấn công vào thị trường trung cấp(*).
Đôi môi cô khẽ cong lên và nói: “Từ Sở này quả thật có tài”.
“Đúng thế, mẫu thiết kế này phòng tôi ai cũng khen”. Giám đốc thiết kế ngập ngừng một lúc rồi nói tiếp: “Thực ra nếu đổi thành đá quý cao cấp hơn thì có thể phù hợp với con đường mà Cảnh Thụy đang đi…”.
“Không, hãy dùng Hồng Thạch Lựu đi”. Trong đầu Thiên Hạ đang tính toán cẩn thận, chỉ qua mấy mẫu thiết kế mà Từ Sở đã có thể được như vậy. Cô chợt hỏi: “Gần đây biểu hiện của Từ Sở thế nào?” Cô không mong muốn nhân viên của mình mới có chút thành tích mà đã dương dương tự đắc.
“Cô ấy luôn như thế…” Giám đốc thiết kế có vẻ thở dài: “Bình thường rất ít nói, chẳng phát ra tiếng động nào, lại còn thường xuyên ngồi ngây ra, nhưng một khi bắt tay vào thiết kế thì lại biến thành con người khác”.
Thiên Hạ phần nào đó đã hiểu được tâm trạng của cô ấy. Nhìn thấy mẫu thiết kế khuyên tai dùng Hồng Thạch Lựu trái tim cô đột nhiên