Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đá Quý Không Nói Dối

Đá Quý Không Nói Dối

Tác giả: Tâm Doanh Cốc

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341598

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1598 lượt.

có cảm giác đồng cảm trong nháy mắt. Bức tranh bao hàm thứ tình cảm vô cùng nồng đậm, vì vậy mới dùng đá đỏ phối hợp với trân châu.
Hồng Thạch Lựu giá rẻ, tình yêu chân thật vô giá?
Cô gái này, chắc là đang yêu say đắm.






Trang Điểm Đậm Về Đêm
Hai tháng tấn công thị trường và thu được phản hồi đã chứng minh được mẫu khuyên tai Hồng Thạch Lựu thiết kế rất thành công. Từ Sở được nhắc đến như là một cái tên mới trong giới thiết kế. Thiên Hạ đánh giá cao nhân viên này, tăng lương tăng cấp, thời gian nghỉ ngơi còn tìm cô ấy đến nói chuyện.
Mỗi lần nói chuyện Từ Sở thường đứng ngồi không yên, mắt cụp xuống nhìn gấu váy của mình, trả lời câu hỏi của Thiên Hạ như một cái máy.
Thiên Hạ thấy Từ Sở có vẻ thiếu tự nhiên nên nghĩ mẫu con gái như thế này rất dễ an phận.
Trong bộ phận thiết kế có người có ý làm hại cô, Thiên Hạ cũng biết nhưng Từ Sở lại im lặng khiến mọi người ngạc nhiên.
Đêm tối, Khưu Lạc đột nhiên hỏi: “Thiên Hạ biết nấu cơm không?”
Cô có chút ngạc nhiên và nói: “Hồi đại học, hình như có lần em làm kimbap(*) cho anh ăn thì phải…”.
“Ý em nói là cái thứ dùng cải tím cuộn cuộn vào đấy à?”
Tay Thiên Hạ khẽ đấm nhẹ vào ngực anh: “Anh có cần phải nói nặng như thế không?”
Anh cười nhẹ rồi nói: “Mấy năm rồi chắc có tiến bộ chứ nhỉ? Anh đột nhiên muốn ăn đêm do Thiên Hạ nấu”.
Thiên Hạ nghĩ một lúc rồi nói: “Em còn biết nấu bánh chẻo”.
“… Anh cũng biết”, anh bổ sung thêm câu nữa: “Không ngờ mấy năm rồi mà tay nghề của em lại giảm đi”.
Thiên Hạ gằn giọng, lạnh lùng đáp: “Rốt cuộc anh có muốn ăn hay không?”
“Muốn chứ, anh muốn thưởng thức tay nghề của em xem thế nào”.
Nửa đêm, Thiên Hạ đi dép lê xuống bếp, mọi động tác đều rất nhẹ nhàng, cô không muốn làm kinh động đến người giúp việc. Cô lấy bánh chẻo sẵn trong tủ lạnh ra để cho tan hơi đá. Nhìn nồi bánh chẻo sôi sục bốc hơi lên, bất giác cô khẽ cười, vào bếp vì người mình yêu là một việc vô cùng hạnh phúc. Đột nhiên trong đầu cô có ý nghĩ muốn học nấu nướng từ ngày mai.
Khi trở về phòng cô hai tay cầm hai đĩa bánh rồi chui vào trong chăn. Mỗi người một đĩa rồi cùng ăn.
“Sao mà hai miếng bánh chẻo khẩu vị lại khác nhau thế này?”. Lúc nãy ăn một miếng thì rất nhũn, giờ ăn một cái thì rất mặn: “Một chiếc xoong có thể luộc được hai vị khác nhau sao?”
“Em không biết anh thích ăn loại nào cho nên ban nãy em cho nhiều loại vào…”.
“….. Em nghĩ chu đáo quá!”. Thế là, sau khi nếm mười mấy vị bánh chẻo xong, đặt đĩa xuống, vị giác của hai người dường như đã bị tê liệt.
Sau khi ăn bánh chẻo xong, hai người tựa vai ngồi dựa vào giường, má áp má, lông mi nháy nháy liên tục giống như cánh quạt.
Khưu Lạc nhìn đôi má hồng của Thiên Hạ liền nhẹ nhàng hỏi: “Em no chưa?”
“Ờ”. Cô khẽ kêu nhẹ.
Khưu Lạc với tay tắt đèn, căn phòng lại chìm trong bóng tối dài. Anh ôm chặt Thiên Hạ và thì thầm bên tai cô: “Lần sau anh nấu cho em ăn”.
Gió đêm thổi nhẹ hương hoa bay khắp phòng.
Những ngày này dường như là quãng thời gian thuận buồm xuôi gió nhất trong ba năm qua của Thiên Hạ. Ở bên cạnh Khưu Lạc, hạnh phúc ngọt ngào, sự nghiệp của “Cảnh Thụy” cũng dần dần đi lên, chẳng có chuyện gì cần phải phiền não cả.
Mẫu nhẫn cưới mới của Từ Sở được đặt tên là “Bất Hủ”, vẫn chưa tung ra thị trường mà mới chỉ trong quá trình tuyên truyền nhưng đã nhận được nhiều đơn đặt hàng, giống như từng bông tuyết bay lên, khiến cho vương quốc đá quý trang sức của “Cảnh Thụy” như được bao bọc bởi một lớp bạc, luôn tỏa ra ánh sáng lấp lánh.
Thiên Hạ ngày càng trọng dụng cô nhân viên này, những đồng nghiệp khác cũng không khỏi thán phục trước thành tích mà Từ Sở đạt được. Còn Từ Sở vẫn như trước, im lặng ít nói, thỉnh thoảng lại thất thần nhìn ra ngoài cửa sổ.
Tuy nhiên, sau mẫu “Bất Hủ”, Từ Sở dường như bị mất đi khả năng sáng tác, các mẫu mới của cô luôn khiến Thiên Hạ chau mày.
Thiên Hạ nghĩ, có thể linh cảm sau khi quá mạnh mẽ thì thường gặp phải trúc trắc, cô chưa bao giờ yêu cầu quá nghiêm khắc với Từ Sở mà ngược lại luôn động viên và an ủi cô ấy. “Bất Hủ” tung ra thị trường được một tháng và thu được kết quả thắng lợi huy hoàng. Trụ sở chính của “Cảnh Thụy” tổ chức một bữa tiệc nhỏ, nhân vật chính là Từ Sở.
Điều khiến Thiên Hạ không ngờ tới đó là, đêm đó Từ Sở lại vắng mặt.
Tận mắt chứng kiến thời gian buổi tiệc bắt đầu chỉ còn tính bằng giây thế mà nhân vật chính vẫn không thấy xuất hiện, tất cả mọi người đều chau mày lo lắng.
Cuối cùng, đồng hồ chỉ năm giờ ba mươi phút chiều.
Thiên Hạ dặn dò trợ lý: “Các cô chủ trì buổi party, bố trí mọi việc thật tốt, đừng để xảy ra chuyện gì, tôi đi tìm Từ Sở”.
Thiên Hạ nói xong liền nhanh chóng rảo bước đi. Từ Sở không xin nghỉ, điện thoại thì tắt máy, đột nhiên cắt đứt liên lạc. Từ Sở biết mọi người mở tiệc chúc mừng, có bao nhiêu người đang đợi cô đến, cô có dám vắng mặt không?
Xe phóng nhanh trên đường, luồn qua từng ngọn đèn, quặt quẹo trong từng con phố nhỏ cong cong, cuối cùng cũng tìm đ