Tác giả: Tâm Doanh Cốc
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341593
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1593 lượt.
ược đến khu nhà nhỏ nơi Từ Sở sống.
Khu này đều là những hộ dân bình thường, bên ngoài những song cửa sổ treo đầy quần áo. Các bức tường đã ngả sang màu nâu, hai bên đường cỏ dại mọc đầy.
Từ Sở làm sao lại sống ở đây được chứ? Nếu như không phải trong hồ sơ viết rõ ràng như thế thì cô không thể nào tin được. Với mức lương đãi ngộ mà “Cảnh Thụy” trả thì cho dù cô ấy không mua được nhà to đẹp thì cũng thừa sức thuê được những căn hộ cao cấp.
Thiên Hạ rảo bước vào khu nhà nhỏ, phía sau người đi đường đang dần dần vây quanh chiếc xe của cô, cô lắc đầu cười.
Cuối cùng cũng tìm được phòng số 58. Di động và điện thoại bàn đều không gọi được, cô quyết định đi thẳng lên trên tầng, theo phản ứng của mọi người ở công ty thì Từ Sở là một “trạch nữ” tiêu chuẩn.
Bên ngoài ban công, của tầng Thiên Hạ bất ngờ khi nhìn thấy Từ Sở đang ngồi ôm gối.
Từ Sở mặc một bộ quần áo rất đơn giản, sơ mi xanh, váy trắng, mái tóc đen buông xõa, gương mặt vùi vào trong đầu gối, đôi vai run rẩy, chỉ cần nhìn là biết cô ấy đang khóc.
“Tiểu Sở, em sao thế?” Thiên Hạ bước nhanh đến cạnh cô rồi cùng ngồi xuống bên cạnh. “Công ty hôm nay mở tiệc mừng Bất Hủ, mọi người đều đang đợi em đấy!”.
Từ Sở ngước đầu lên rưng rưng nước mắt nhìn Thiên Hạ, cô nghẹn ngào nói: “Giám đốc… sao chị lại… đến đây… xin lỗi… tâm trạng em bây giờ… không đến tham dự party được…”. Vừa nói nước mắt Từ Sở vừa tuôn rơi.
“Đã xảy ra chuyện gì thế?” Thiên Hạ tiếp tục hỏi.
Từ Sở bặm môi không nói.
Thiên Hạ nhìn điệu bộ của Từ Sở liền thở dài và nói: “Chia tay rồi à?”
Đồng tử của Từ Sở thu nhỏ lại, dường như cô ấy đang nghĩ đến nỗi đau cùng cực, cô nghẹn lời nói: “Em thiết kế Bất Hủ là dành cho đám cưới của chúng em… anh ta lại mua nó để cầu hôn người khác”. Lồng ngực Từ Sở không ngừng run rẩy, khóc tới mức không thở được, Thiên Hạ vội vàng vuốt vuốt lưng giúp cô thở dễ dàng hơn.
Hóa ra là như thế. Khoảng thời gian trước các mẫu thiết kế của Từ Sở luôn bay bổng có thần thái, “Bất Hủ” càng khiến sự chủ đề hoa lệ, lãng mạn đạt đến cực điểm, nhưng sau “Bất Hủ” thì thiết kế của Từ Sở như mất đi sức sống. Giống như viên trân châu bị vùi trong bụi, khiến người ta thương tiếc.
Thiên Hạ biết Từ Sở là người vô cùng coi trọng gia đình và tình yêu, việc cô ấy tiết kiệm chắc chắn là để chuẩn bị cho đám cưới, tiền chuẩn bị đủ rồi thì bạn trai lại mua nhẫn cô thiết kế để đi cầu hôn người khác.
Cô muốn an ủi cô ấy nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu, những chuyện liên quan đến tình cảm là phức tạp nhất. Ngập ngừng một hồi, cô nói: “Cho dù em có ngồi đây khóc đến mờ mắt thì anh ta cũng không quay lại đâu, làm gì phải ngược đãi bản thân thế? Khóc không giải quyết được vấn đề!”.
“Vậy em nên làm thế nào? Em nên làm thế nào?” Trong ánh mắt tối tăm của Từ Sở dường như đã mất đi khát vọng tình yêu cuồng nhiệt.
Thiên Hạ đột nhiên cảm thấy vẫn còn may, vẫn may vì hai người họ chưa kết hôn, nếu không thì Từ Sở còn phải chịu đả kích mạnh mẽ hơn nữa…
“Em muốn đi tìm anh ấy… em nhất định phải tìm anh ấy! Để lại mẩu giấy cho em thì ý nghĩa gì chứ!” Từ Sở đột nhiên đứng dậy chạy ra ngoài khu nhà nhỏ.
“Từ Sở, em muốn làm cái gì?” Thiên Hạ đột nhiên cảm thấy vô cùng lo lắng cho Từ Sở, thế nhưng cô đi giày cao gót kiểu gì cũng không đuổi theo cô ấy được.
Từ Sở leo lên taxi, Thiên Hạ cũng vào xe rồi ấn còi inh ỏi để mọi người nhường đường, cô bám rất sát chiếc taxi phía trước.
Từ Sở đóng chặt cửa xe không muốn nói gì với Thiên Hạ cả, còn Thiên Hạ thì lo lắng sợ Từ Sở sẽ làm chuyện gì dại dột, nên cô bám sát phía sau. Trời càng lúc càng tối, tacxi dừng xe, Thiên Hạ cũng dừng xe, có người mở cửa xe cho cô. Xuống xe cô mới phát hiện ra, buổi đêm được trang hoàng lộng lẫy, người đi kẻ lại lũ lượt, trước mắt cô chính là khách sạn Quân Du.
Thiên Hạ sững người một lúc.
Không trùng hợp đến thế chứ? Nhà họ Châu rộng lớn như thế, đêm nay chắc Châu Cẩn Du không xuất hiện ở khách sạn đâu. Cô cúi đầu nhìn lại mình, cô đang mặc một bộ váy công sở nữ tính màu nâu nhưng không quá chói lọi, cô ngẩng đầu bước vào trong khách sạn Quân Du.
Vừa bước vào trong Thiên Hạ đã nhìn thấy Từ Sở đang giằng co với lễ tân trước quầy, nhiều người ở trong đại sảnh ngạc nhiên kéo đến nhìn, ánh mắt tỏ ra hiếu kỳ.
“Gọi giám đốc quản lý của các cô ra đây, Lục Khải Chi đâu? Anh ta đâu rồi?” Lần đầu tiên Thiên Hạ nhìn thấy một Từ Sở hiền dịu nổi điên như thế. Nếu như trước đây Thiên Hạ vẫn giữ tâm trạng là quan tâm trân trọng tài năng của nhân viên thì giờ đây hoàn toàn là sự đồng cảm và quan tâm giữa hai người phụ nữ với nhau. Cô lên trước kéo Từ Sở lại và an ủi: “Từ Sở, em đừng như thế!”. Sau đó cô quay ra nói với lễ tân: “Phiền cô có thể gọi giúp tôi giám đốc quản lý ra được không? Có một số chuyện cần phải đối diện với nhau giải quyết sẽ tốt hơn”.
Lễ tân gật đầu đi vào.
Đợi gần hai mươi phút mà không có ai xuống. Từ Sở lao về phía thang máy chuẩn bị lên thẳng văn phòng tìm Lục Khải Chi, Thiên Hạ và những người khác vội vàng giữ lại, cả đại sảnh nhốn nháo mất kiểm so