Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đại Ca Xã Hội Đen “Cầm Thú Tinh Khiết”

Đại Ca Xã Hội Đen “Cầm Thú Tinh Khiết”

Tác giả: Toán Miêu Nhi

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341292

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1292 lượt.

iền nhìn thấy người đàn ông mặc áo đuôi tôm kéo La Hiểu Hiểu xuyên qua trong đám người, nụ cười thoải mái giống như vô cùng quen thuộc, La Hiểu Hiểu mặc dạ phục, cao quý trang nhã, chưa từng so sánh mình với người khác, hôm nay vừa nhìn, quả nhiên La Hiểu Hiểu thích hợp đứng ở bên cạnh anh.
Nếu như là mình, sợ rằng đối mặt với những phú thương, một chữ cũng nhả không ra.
“Vậy anh nói xem, tại sao anh yêu em?”Tiểu Lan trợn mắt.
“Bởi vì em là em, cho nên anh yêu em, có phải nhìn hâm mộ Chị Thất và chồng của Chị Thất hay không? Cảm thấy tình cảm như vậy mới yêu nghiêm túc?” Không phải cô muốn đi ăn máng khác chứ?
Tiểu Lan chu miệng: “Chúng ta rất nhạt nhẽo!”
Lộ Băng thở dài: “Ai không nghĩ khắc cốt ghi lòng? Nhưng anh không muốn chuyện không may, làm người không thể cầu xin quá nhiều, người biết đủ thường vui vẻ, bình thường mới hạnh phúc!” Nhận thức của mình thật là càng ngày càng cao, móc ra chiếc nhẫn nháy mắt nói: “Thật sự cho rằng anh chưa chuẩn bị sao? Chỉ là chờ một đêm trăng sao gió tuyết mà thôi, hôm nay không thích hợp, hôm khác đi!” Lại đem chiếc nhẫn cất vào.
Thấy cô gái chớp mắt cảm động liền nói tiếp: “Tiểu Lan, anh biết rõ bây giờ anh chưa có nơi chốn, nhưng em yên tâm, từ khi biết em, bản thân anh đã nỗ lực thay đổi mình, trong lòng anh, em là hình bóng anh không thể thiếu, ngày nào đó hình bóng mất đi, anh nghĩ anh cũng sẽ......”
“Phi phi phi, nói cái gì đó, được rồi, em biết rồi, Lộ Băng, em cũng vậy, mặc kệ tương lai chúng ta sống hay chết, đều phải ở chung một chỗ!” Chỉ tùy tiện phát bực, không ngờ người đàn ông này nhạy cảm như vậy, càng ngày càng may mắn mình có thể gia nhập Phi Vân Bang, vừa muốn rót rượu cho người đàn ông, liền nhìn đến một bóng dáng không nên xuất hiện đập vào mi mắt, kinh ngạc há to miệng: “Này, này, này không phải Thái Thủy Vân sao?”
Mọi người cùng nhau quay đầu, sau đó nhất trí chắc lưỡi.
Nơi cửa lớn, Thái Thủy Vân trang điểm lộng lẫy kéo một thanh niên vừa nói vừa cười, tay của người đàn ông như có như không xẹt qua cái mông của cô, mà cô gái chỉ ngượng ngùng đánh lồng ngực anh ta, người mù đều nhìn cho ra hai người quan hệ không cạn, ở đám đông như thế, sợ rằng đã đến lúc công bố hoàn cảnh.
Ma Tử cũng không còn đau buồn, biến hóa này cũng quá nhanh, giống như hôm qua còn tin thề son sắc nói yêu Mạc Trung Hiền, hôm nay liền tìm tri âm khác, cuộc sống muôn vẻ thay đổi trong nháy mắt, nhưng không nghe nói Mạc Trung Hiền đã ly hôn? Dám công khai tìm tình nhân? Thật muốn nhìn người đàn ông bị thiến kia lúc này như thế nào.
“Nhìn Thái Thủy Vân, thật không ngượng ngùng, dù sao đi nữa cũng phải sau khi ly hôn chứ?”
“Đúng vậy, nhưng nghe nói sau khi Mạc Trung Hiền ngã, cô ta vẫn cùng Bạch tiên sinh ở chung một chỗ!”
Lộ Băng nhíu mày, nghiêng người rút ngắn khoảng cách: “Các người nói Mạc Trung Hiền ngã?”
Hai người phụ nữ cùng gật đầu: “Đúng vậy, hai tháng trước tất cả sản nghiệp của Quốc Hào cũng bị Long Hổ thu mua!”
“À? Có chuyện này?” Ma Tử hít một hơi lạnh, tại sao cô không biết: “Vậy bây giờ Mạc Trung Hiền không phải hai bàn tay trắng sao?”
“Đúng vậy, một phân tiền cũng không để lại cho anh ta, nghe nói hiện tại ở trong xóm nghèo, giống như đang ở trong chung cư phía tây, dù nói thế nào Thái Thủy Vân này cũng là tiểu thư con nhà giàu, sao có thể đi theo anh ta chịu tội? Vợ chồng vốn như chim rừng, tai vạ đến đều tự bay đi, dạo này, đi nơi nào tìm hôn nhân mỹ mãn?” Người phụ nữa gật gù đắc ý.
Tiểu Lan khinh thường chê cười: “Cái này gọi là gieo gió gặt bão, không trách được người khác, chỉ tiếc lãng phí một cách vô ích, năm đó Chị Thất dụng tâm lương khổ, hao tốn rất nhiều đầu óc, lại bồi dưỡng được một tên hề như vậy!” Mỗi lần nghe bọn họ nhắc tới Mạc Trung Hiền, cũng hận đến cắn răng nghiến lợi, vong ân phụ nghĩa, không bằng cầm thú.
Đông Phương Minh cũng không ném đá xuống giếng, vô cùng cảm thán: “Tính đi tính lại, cuối cùng lại trở về lúc ban đầu!” Người sống được tự tại một chút thì tốt hơn, anh tin tưởng hôm nay Mạc Trung Hiền đã suy sụp giống như con chó rồi, nếu anh ta có một nửa nghị lực của Chị Thất, sợ rằng hai tháng cũng đủ để có được một căn nhà, cho dù nói như thế nào cũng xuất từ Đại học Thanh Hoa.
Tạo nghiệp chướng Trời vẫn còn tha thứ, tự mình làm bậy thì không thể sống được.
Salsa thấy Khâu Hạo Vũ và La Hiểu Hiểu dường như muốn rời khỏi, vừa định đi qua hỏi cho rõ, tại sao không thích cô, nhưng nhớ đến đã từng phát lời thề độc với Trình Thất, cuối cùng buông tha, bọn họ muốn đi đâu? Đi làm loại chuyện đó sao? Làm thế nào, cô không cách nào đi ngăn cản, làm thế nào?
Đang lúc cô gái bối rối thì Khâu Hạo Vũ lại ôm La Hiểu Hiểu chậm rãi đi đến, giống như muốn đánh tiếng chào hỏi, bưng một ly rượu trên bàn nói: “Sau mùng 7 tháng 7 sẽ là người một nhà, hi vọng mọi người có thể bỏ qua hiềm khích lúc trước, Hạo Vũ kính các vị một ly!” Ngửa đầu uống hết.
Ma Tử khinh bỉ nghiêng đầu, bưng rượu lên uống một hơi cạn sạch: “Không dám!”
Salsa cầm chặt ly rượu, không nhìn đến người đàn ông một cái.