Tác giả: Toán Miêu Nhi
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341286
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1286 lượt.
ng có nhiều chuyện phức tạp, càng lớn dường như càng mệt mỏi, đột nhiên thật muốn trở lại lúc ban đầu.
‘Tinh tinh tinh’
Thấy là chị, mở ra điện thoại di động nức nở gọi: “Chị!”
Một đầu khác, Trình Thất hung ác nhìn chằm chằm Lạc Viêm Hành, nghe được cô gái mang theo giọng mũi, dò hỏi: “Em...... Có khỏe không? Chuyện lúc nãy chị đã nghe nói......”
“Chị, chị nói cho em biết, nếu như...... Nếu như em không bắn súng nữa, có phải chị cũng đã sớm không cần em nữa hay không?”
Lần đầu tiên cô gái có rất nghiêm túc, Trình Thất tắt chìa khóa xe nhưng không có lập tức xông tới tìm người, mà chạy về phía sân cỏ trước cửa, chân không giẫm trên cỏ mềm mại đi tới một cây đa, giống như thư giãn, ngồi xuống, nghĩ thật lâu mới nói: “Đúng vậy!”
“Ô ô ô ô ô em đã biết cho nên mới cố gắng luyện tập, ô ô ô em thật sự ngốc như vậy sao? Ngốc đến nổi là gánh nặng cho tất cả mọi người ô ô ô ô!”
Trình Thất ngửa đầu cố gắng đè nén nước mắt, khẽ cười nói: “Em hiểu lầm rồi, ban đầu chị cũng là kẻ vô tích sự, cộng thêm khi đó còn nhỏ ngu ngốc, chắc chắn sẽ không mang theo em, nhưng hiện tại chị trưởng thành, xem như bây giờ em không biết gì, cũng sẽ nghĩ đến em, chị chưa bao giờ lừa em, em cũng đã biết, nếu chị nói không biết, em tin không? Ngay cả chính chị cũng không tin, nói cho chị đi, em thương anh ta như vậy sao?
Salsa cảm nhận được ấm áp, nhưng không vui: “Em không biết, chỉ muốn mỗi ngày đều nhìn thấy anh ấy, là bạn bè duy nhất em cảm thấy muốn dựa vào, ngoại trừ các anh chị ra, em cũng không tiếp xúc với người ngoài, chỉ có Tiểu Bát, anh ấy vui vẻ, em càng vui vẻ hơn anh ấy, không muốn anh ấy bị thương, không muốn anh ấy khổ sở, không muốn anh ấy không để ý tới em!”
“Hiện tại anh ta sắp kết hôn!”
“Chỉ cần anh ấy vui vẻ, em chúc phúc cho anh ấy!” Thật lòng chúc phúc, chỉ cần anh vui vẻ: “Chưa bao giờ thích một người như vậy, trong đầu đều là anh ấy, chị, em trưởng thành rồi phải không? Cho nên mới phải khổ sở?” Không trách được đều nói không muốn lớn lên.
Trình Thất rất ít nghiêm túc như vậy, cùng cô gái nói chuyện phiếm, vừa định hỏi cô ở nơi nào thì bên kia liền truyền đến tiếng tút tút, đứng dậy sải bước đi qua bàn đá, bất đắc dĩ nói: “Em phải đi làm một chuyện, đi trước đây!” Móc ra chìa khóa, mặt không vẻ gì chạy thẳng tới nhà để xe.
Lạc Viêm Hành khẽ gật đầu nói: “Ừm!”
Sau khi đến một ngôi biệt thự thật giống như hàng năm không người ở, Trình Thất cũng không dài dòng, trực tiếp đạp cửa đi vào, quả thật nhìn thấy Khâu Hạo Vũ đang ôm La Hiểu Hiểu vành tai và tóc mai chạm vào nhau, cũng lười phải mở miệng, tiến lên kéo cánh tay đi ra bên ngoài.
“Này, cô làm gì đấy? Trình Thất, cô đừng làm loạn!” La Hiểu Hiểu không thể tin được cô gái này lớn mật như thế, tự xông vào nhà dân không nói, còn mạnh mẽ bắt người.
Trình Thất lạnh lùng trợn mắt nhìn sang, sau đó nhìn Khâu Hạo Vũ nói: “Đi với tôi đến chỗ này!” Có lẽ sau khi Khâu Hạo Vũ biết, cũng sẽ không khi dễ Salsa nữa, nếu không, xem như chơi cứng với Lạc Viêm Hành, cô cũng sẽ giết anh ta.
Khâu Hạo Vũ nhún vai nói: “Đi thôi!” Đại ca thật là dự liệu như thần, cô gái này thật tìm tới, anh thật muốn xem cô gái ngốc kia có bí mật gì không thể cho ai biết.
La Hiểu Hiểu giận đến dậm chân, thiếu chút nữa đã gạo sống nấu thành cơm chín rồi, hô lớn: “Trở về sớm chút, tôi sẽ chờ anh trở về đấy!”
Nghe vậy một cô gái nào đó hừ nhẹ nói: “Đều nói ngựa tốt phối yên tốt, anh cũng chẳng qua như thế!” Đạp mạnh cần ga, hất bụi đi.
Khâu Hạo Vũ không muốn tranh cãi, lạnh lùng nhìn chằm chằm cửa sổ thủy tinh, chẳng lẽ muốn trực tiếp giết người bịt miệng sao? Cô gái này có thể làm được.
Theo đuổi suy nghĩ của mình đi tới mục đích, Trình Thất mở cửa xe nói: “Xuống!”
Vẻ mặt Khâu Hạo Vũ nghi ngờ, sau khi xuống xe không hiểu nhìn ba chữ trạm xe lửa: “Cô dẫn tôi tới nơi này để.....” Câu nói kế tiếp bởi vì cô gái ngồi ở dưới bức tượng mà dừng lại, tại sao cô cũng ở đây?
Salsa không phát hiện người thân đã đến, đôi tay ôm đầu gối như vậy, ngồi bất động tại chỗ, thật giống như đang chờ người nào, giữa hai lông mày dường như lộ ra tuyệt vọng, giống như một đứa bé bị người vứt bỏ, nhìn cửa trạm xe lửa cũng không chớp mắt, Khâu Hạo Vũ khó hiểu: “Cô cho cô ấy đi đến đón người?”
“Tôi nghĩ cô ấy đi đến đây, tôi nhặt được cô ấy lúc cô ấy mười tuổi, tình cảnh lúc ấy không khác hiện tại, cô cứ đứng ở chỗ như vậy, suốt cả một ngày một đêm, một giọt nước không uống, vẫn nhìn cửa trạm xe lửa, tôi tận mắt nhìn thấy người đàn ông kia thu xếp cho cô ấy ở tại bức tượng, cho cô ấy một bọc bánh bao và một bình nước, sau đó mua vé đi mất, lúc ấy tôi không để ý, nhưng ngày thứ hai tôi trở lại thì cô ấy còn đứng ở chỗ cũ, bánh bao không ăn, nước cũng không mở ra, cứ chờ đợi người đàn ông kia như vậy!”
Khâu Hạo Vũ choáng váng, nguyên nhân gì cũng đã nghĩ đến nhưng không ngờ là nguyên nhân này, hai mắt trợn tròn: “Nhặt được? Có ý gì?”
Hai tay Trình Thất nhét vào túi quần, dựa vào xe cười khổ: “Người đàn ông kia là cha của cô ấy!”
“Tại sao vứt bỏ cô ấy?” Người